Buổi tối.
Bên bờ sông.
Trương Vũ gân cốt toàn thân không ngừng nảy động, dưới sự hỗ trợ của Chân Linh Căn, anh đang vận chuyển Xích Tủy Hỗn Nguyên Khí.
Kể từ sau khi gia nhập đội tuyển thi đấu thể dục, giành được suất dự thi giải thể dục, Trương Vũ chưa từng quay lại sân vận động của đội tuyển để tập luyện lần nào, mà vẫn lặng lẽ tu hành như trước.
Dù sao 3 vạn tệ một viên Hỗn Nguyên Đan đã ngốn sạch đại bộ phận thu nhập của anh, Cửu Long Châm Pháp và các loại dược phẩm liên quan mà đội tuyển cung cấp anh không còn tiền để tận hưởng nữa.
Trái lại Bạch Chân Chân không phải tốn tiền vào thứ đắt đỏ như Hỗn Nguyên Đan, thế là cô học Cửu Long Châm Pháp, rồi đến đội tuyển mua các loại thuốc liên quan để dùng thử.
Đánh giá của Bạch Chân Chân về bộ luyện pháp của đội tuyển là: Tiêm xong ăn không no, ngủ không được, dừng không xong, hiệu quả luyện thể bùng nổ luôn! Vũ tử, tiêm thuốc thực sự hiệu quả hơn luyện thể tự nhiên nhiều, ông cũng mau tới thử đi.
Đương nhiên, Trương Vũ biết Chân Chân có thể châm kim như vậy, ngoài việc khả năng kháng thuốc thực sự tốt ra, thì còn nhờ có Chân Linh Căn hỗ trợ, cộng thêm gần đây Chân Linh Căn còn chồng chất thêm một phần hiệu quả tu luyện Xích Tủy Hỗn Nguyên Khí của Trương Vũ, cường hóa ngũ tạng lục phủ…
Đúng lúc này, đi kèm với một trận rung điện thoại, Trương Vũ mở ra thấy là tin nhắn của Triệu Thiên Hành gửi tới.
“Hửm?”
Hóa ra là trong các nhóm của trường Tung Dương đang điên cuồng lan truyền tin tức về việc học sinh khối mười một trường Tung Dương thất bại thảm hại trong giải thi đấu thể dục, tập đoàn Oasis chia sẻ một phần công nghệ tiên đạo, ba trường danh tiếng đạt đột phá toàn diện về kỹ thuật luyện thể, học bá các khối có cường độ nhục thân tăng vọt…
Triệu Thiên Hành biết Trương Vũ bình thường gần như tranh thủ từng phân từng giây để tu luyện, hoàn toàn lười xem nhóm, dù có vào vài nhóm học sinh Tung Dương cũng đều tắt thông báo hết, nên mới nhắn riêng cho Trương Vũ để nhắc nhở người bạn tốt này.
Trương Vũ xem xong cũng khá bất ngờ: “Đám khối mười một của Lam Lĩnh vậy mà đều thua hết sao?”
“Công nghệ mới? Không biết bọn Tống Hải Long đã trưởng thành đến mức nào rồi… có lẽ có thể hỏi bà chị.”
Trương Vũ biết trình độ của Lam Lĩnh tuyệt đối không yếu, mà đối phương ngay cả Top 10 giải thể dục cũng không vào nổi, hiển nhiên sau khi ba trường danh tiếng đạt đột phá về kỹ thuật luyện thể, nhục thân của học sinh chắc chắn đều tiến bộ rất lớn.
Cảm nhận được một tia áp lực, Trương Vũ chỉ đành tiếp tục lắng lòng, tập trung tinh lực vào việc tu luyện Xích Tủy Hỗn Nguyên Khí.
Lát sau, Bạch Chân Chân đã đội tóc giả vàng, dán hình xăm, đeo miếng độn và khẩu trang chạy tới.
Cô nhẹ nhàng nhảy phóc lên lưng Trương Vũ một cách thuần thục, ôm chặt lấy anh từ phía sau: “Đến giờ rồi Vũ tử, đi dạy thôi.”
Cùng lúc đó, Chân Linh Căn khẽ lóe lên, đã chui tọt về bụng Bạch Chân Chân, khiến cô cảm thấy một trận sảng khoái.
Sau thời gian qua Chân Linh Căn cứ hoán đổi qua lại giữa cơ thể hai người, Bạch Chân Chân cũng không rõ là do mình đã thích nghi với hình dạng Chân Linh Căn bị Trương Vũ làm cho to ra, hay là Chân Linh Căn đã thích nghi với hình dạng của cả hai, giờ đây việc hoán đổi gần như không còn cảm giác khó chịu như trước, chỉ còn lại sự sướng khoái khi linh cơ quán chú nhục thân.
Trương Vũ vận khởi Pháo Xa Cước phi nước đại về phía khu công nghiệp, theo đà cường độ nhục thân tăng vọt, tốc độ của Pháo Xa Cước cũng ngày một nhanh hơn.
Cảm nhận được đầu của Bạch Chân Chân tựa vào lưng mình, Trương Vũ bảo: “Chân Chân, giờ tốc độ của bà cũng không chậm rồi, không cân nhắc tự luyện một bộ Pháo Xa Cước để đi đường sao? Công pháp này thực sự dùng tốt lắm đấy.”
Bạch Chân Chân: “Không thèm.”
Tựa vào lưng Trương Vũ, Bạch Chân Chân nhắm mắt, thoải mái vận chuyển thổ nạp pháp để tranh thủ thời gian tinh luyện pháp lực.
Thấy Chân Chân dường như không hiểu ý mình, Trương Vũ quyết định nói rõ hơn chút: “Chao ôi, ngày nào cũng chạy xa thế này, cảm giác giày sắp mòn hết rồi.”
Bạch Chân Chân lại nhắm chặt mắt, như thể hoàn toàn không nghe thấy gì, tiếp tục thổ nạp linh cơ.
Cô thầm nhủ trong lòng: “Vũ tử đang nhắc khéo mình? Thằng cha này muốn đảo lộn cương thường, bắt mình luyện Pháo Xa Cước để cõng ông ấy đi đường, còn ông ấy tranh thủ tu hành sao? Con trai ngốc ạ, người đã cưỡi lên rồi làm sao mà chịu xuống được.”
Cảm nhận được Bạch Chân Chân dường như ôm mình chặt hơn, hạ quyết tâm không xuống, Trương Vũ thầm mắng.
“Cái con nhỏ Chân Chân này, vốn mình còn trông chờ cô ấy mạnh lên rồi cũng có thể cõng mình đi một đoạn, anh em tốt thay phiên cưỡi nhau, mình cũng có thêm thời gian tu luyện, kết quả giờ ngay cả làm bạn chạy cũng không chịu, thuần túy coi mình là tài xế, ngày ngày tranh thủ thời gian mình chạy để tu luyện.”
Thế là Trương Vũ ngẫm nghĩ rồi bảo: “Cứ để một mình tôi chạy mãi, tôi cứ thấy không ổn lắm. Nếu cả hai đều biết chạy thì giống như động cơ kép vậy, một người ốm hay bị thương thì người kia vẫn chạy được, Chân Chân bà thấy có đúng không?”
Nhưng Bạch Chân Chân dường như không nghe thấy gì, chỉ có đôi chân dài lực lưỡng kẹp chặt lấy Trương Vũ hơn, chỉ có tiếng thổ nạp phát ra từ miệng là vang dội bên tai.
Trương Vũ thầm nghĩ: “Cái con nhỏ này mẹ nó… lại giả vờ điếc với mình đúng không?”
Bạch Chân Chân thầm nhủ: “Con trai ngoan, định để mẹ xuống á? Thế thì con hoàn toàn không hiểu độ dày da mặt của mẹ rồi!”
“Mẹ có thể cưỡi trên người con cả năm không xuống luôn đấy!”
Những ngày tiếp theo, khi ngày thi đấu giải thể dục ngày càng gần, Trương Vũ và Bạch Chân Chân trong quá trình khổ tu không ngừng cũng dần cảm nhận được một sự cấp bách.
Vì sợ không giành được thứ hạng tốt trong giải đấu, họ luôn cố gắng nắm bắt mọi cơ hội để trở nên mạnh hơn.
Và thời gian cứ thế trôi qua từng ngày trong sự khổ tu của cả hai…
…
Ngày hôm đó, trong phòng luyện công trường Tử Vân.
Bạch Chân Chân có chút kỳ lạ bước vào, nhìn Nhạc Mộc Lam phía trước đang hơi thở dốc, tò mò hỏi: “Cô tìm tôi làm bạn tập huấn luyện?”
Nhạc Mộc Lam gật đầu: “Tôi muốn luyện cận chiến.”
“Nhưng tôi nói trước, không được dùng mấy chiêu như phun máu, nhổ nước bọt đâu đấy.”
Thực ra đối tượng huấn luyện Nhạc Mộc Lam vốn muốn thuê là Trương Vũ.
Nhưng cô thấy bước nhảy vọt từ quần áo sang người thật hơi lớn, nếu lại bị đối phương ngồi lên người nữa… cô sợ lòng mình sẽ để lại bóng ma sâu đậm hơn.
“Vừa hay Bạch Chân Chân này cũng là kẻ nghèo, lại ngày ngày ở cạnh Trương Vũ, giới hạn cũng thấp lắm, mình cứ lấy cô ta làm bia tập bắn trước vậy.”
Chiến đấu một lúc, Nhạc Mộc Lam thầm nhủ quả nhiên: “Mùi của một người khác trên quần áo Trương Vũ chính là của Bạch Chân Chân.”
“Trên người Bạch Chân Chân cũng có mùi của Trương Vũ.”
“Hai người này quả nhiên… ngày nào cũng cùng nhau huấn luyện thực chiến nhỉ? Nên mới để lại mùi của nhau như thế.”
“Vậy giờ mình cũng tương đương với việc đang gián tiếp huấn luyện thực chiến với Trương Vũ rồi.”
Nghĩ đến đây, Nhạc Mộc Lam cảm thấy nhịp thở lại nhanh thêm một chút, tinh thần cũng hơi căng thẳng lên.
“Quả nhiên, vẫn phải luyện.”
Một tiếng sau buổi tập kết thúc, Bạch Chân Chân nhìn 5000 tệ vào tài khoản, trong lòng nảy sinh một trận phức tạp: “Mấy cái đứa ở ba trường danh tiếng này… đúng là mẹ nó tiền nhiều quá đốt không hết mà.”
…
Ngày hôm đó, tại khu công nghiệp Ám Học Bang.
Trương Vũ và Bạch Chân Chân vừa vào lớp học ngầm đã phát hiện bảo vệ, giáo viên, nhân viên kinh doanh đi ngang qua… rất nhiều người mang thương tích trên mình.
Hỏi ra mới biết hôm qua Ám Học Bang và Kim Khóa Bang đã xảy ra một trận hỏa tập vì tranh giành nguồn học sinh.
Trương Vũ lại hỏi: “Thái Đầu đâu? Sao không thấy ông ấy?”
Xa Nữ thở dài, ánh mắt lộ vẻ buồn bã: “Ồ, Thái Đầu đi rồi.”
Trương Vũ ngạc nhiên: “Ông ấy… gặp chuyện lúc hỏa tập sao?”
Xa Nữ nghe vậy liền cười khổ, đáp: “Sao có thể, thực lực Thái Đầu rất mạnh, mấy trận hỏa tập cỏn con hôm qua chưa làm gì được ông ấy đâu, ông ấy là… bị sa thải rồi.”
Trương Vũ bảo: “Sa thải? Thực lực mạnh thế sao lại sa thải?”
Xa Nữ bất lực lắc đầu: “Đánh giỏi thì có ích gì? Luyện Khí kỳ đánh giỏi đến đâu có đỡ nổi phi kiếm không? Chẳng thà dạy thêm được vài tiết, kiếm thêm được ít tiền.”
“Nhưng Thái Đầu già rồi, thuốc đệm Đạo tâm lại uống bao nhiêu năm nay, mấy tháng nay trí nhớ ngày càng kém, học sinh đăng ký lớp ông ấy ngày một ít, doanh số không đạt chuẩn, tự nhiên phải ra đi thôi.”
Nói đoạn, Xa Nữ cười khổ bảo: “Nói cho cùng, bất kể ở công ty hay ở bang phái, nếu không đỗ đại học để có chứng chỉ Trúc Cơ, thì cuối cùng ai mà chẳng có kết quả thế này? Đi sớm hay muộn chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.”
Nhìn bóng lưng thất thểu rời đi của Xa Nữ, Bạch Chân Chân từ phía sau chậm rãi áp sát Trương Vũ, chuyển linh căn qua.
Cô mặt đầy kiên định nói: “Vũ tử, chúng ta nhất định phải đỗ Top 10, hoàn thành Trúc Cơ.”
Trương Vũ cũng kiên định gật đầu: “Ừm, tôi đi tu hành đây, bà lo mà dạy học đi.”
…
Trong nhà ăn giờ cơm trưa.
Triệu Thiên Hành ngưỡng mộ nhìn Trương Vũ và Bạch Chân Chân đang hồng hộc… không ngừng đổ thực phẩm tổng hợp vào bụng.
Triệu Thiên Hành thầm nhủ: “Không ngờ Chân Chân và Vũ tử thực sự vào được đội tuyển thi đấu.”
“Nhưng ba trường danh tiếng sau khi nhận được chia sẻ công nghệ từ tập đoàn Oasis thì đà tiến mạnh quá.”
Triệu Thiên Hành nhớ lại vài tin đồn gần đây, nhìn Trương Vũ hỏi: “Lý Dũng với Diệp Hải Đào ở đội tuyển đang quậy đòi hoàn tiền đấy, chuyện này hai người biết không?”
“Hả?” Trương Vũ lắc đầu: “Không biết, hai tuần nay tôi có đến tập ở đội tuyển đâu.”
Bạch Chân Chân đứng bên bảo: “Ừm, lúc tôi đến có nghe thấy họ cãi nhau, hình như là muốn đòi lại tiền thật.”
Triệu Thiên Hành cảm thán: “Chao ôi, một bước đi của một gã khổng lồ như tập đoàn Oasis, không biết vô hình trung đã ảnh hưởng đến tương lai của bao nhiêu gia đình rồi.”
Tiền Thâm cũng gật đầu, nghiêm trọng nói: “Ba trường danh tiếng từ nay về sau sẽ độc chiếm mọi giải thi đấu.”
“Nhưng đó chưa phải là điều đáng sợ nhất, trước đây họ vốn đã độc chiếm các giải khác ngoài giải thể dục rồi.”
“Đáng sợ nhất là sau khi kỹ thuật luyện thể của họ tăng cường, điểm thể dục của đám học bá chắc chắn sẽ nước nổi thuyền lên, điểm trung bình cũng sẽ lại bị kéo cao nữa.”
“Hôm qua tôi có tính thử, cứ đà này, dưới khoảng cách kép về giải đấu và điểm số, sau này trường Tung Dương mỗi khóa có khi chỉ có 1, 2 người đỗ nổi vào Top 10 đại học hàng đầu thôi.”
Con búp bê vẫn ngụy trang thành hạt minh châu treo trên cổ Trương Vũ “hừ” một tiếng, nói trong não Trương Vũ: “Đám gia tộc giàu có ở thành phố Tung Dương bắt đầu nội chiến rồi.”
“Hì hì, đây là các gia tộc giàu có đứng sau ba trường danh tiếng muốn độc chiếm hoàn toàn suất đỗ Top 10, gạt bỏ tất cả các trường trung học khác ra ngoài.”
Trương Vũ kinh hãi: “Người giàu nội chiến?”
Dường như cảm nhận được sự kinh ngạc của Trương Vũ, con búp bê cười khẽ, nói tiếp: “Của cải sẽ không ngừng tích tụ, ba trường danh tiếng hàng năm chiếm được nhiều suất tuyển sinh Top 10 nhất thành phố Tung Dương, thế lực các gia tộc đứng sau họ ngày càng mạnh, tốc độ tăng trưởng tài sản tự nhiên vượt xa các trường khác.” Nội dung chương này được bảo vệ bởi khotruyenchu.click
“Nếu không ngươi tưởng các giải thi đấu hàng năm bị họ từng năm từng năm… âm thầm độc chiếm bằng cách nào?”
“Tình hình ở Tung Dương thế này vẫn còn coi là tốt chán.”
“Ta còn biết ở tầng một Khôn Khư có vài thành phố, cả thành phố mấy chục triệu dân mà chỉ có duy nhất một trường trung học trọng điểm thôi đấy.”
Trương Vũ thầm nhủ: “Nghĩa là chúng ta vừa hay đụng đúng thời đại mà ba trường danh tiếng đẩy mạnh độc chiếm suất Top 10 rồi sao?”
Trương Vũ thở dài, ở Khôn Khư này càng lâu, anh càng cảm thấy mệt mỏi, cả thế giới như có một luồng áp lực vô hình, liên tục hối thúc anh, đẩy anh phải chạy thật nhanh về phía trước.
Cùng với thời gian trôi qua từng ngày, cái ngày giải thi đấu thể dục diễn ra rốt cuộc cũng đã đến.
(Hết chương)