Âm thanh của Dương Gian vang lên, không biết từ lúc nào hắn đã đi đến trước mặt Nghiêm Lực mà không có bị tổn thương gì, theo ánh sáng màu đỏ lóe lên một cái, đột nhiên người bị quỷ nhập lại biến đổi thành một con ma nơ canh.
Nghiêm Lực kinh ngạc nhìn Dương Gian, hắn cứ luôn xuất quỷ nhập thần vậy.
Anh ta không khỏi nghi ngờ, có thể Dương Gian đứng trước mắt mình là giả, thế nhưng dù là giả đi nữa, anh ta không thể nào đoán được.
Quỷ vực có thể tùy ý bóp méo hiện thực, chỉ có những thứ Dương Gian cho rằng đó là thật, nó mới là thật.
Dương Gian nói:
Thời gian sắp hết rồi, nhanh ra tay đi.
Tôi biết.
Nghiêm Lực lấy lại tinh thần từ nỗi khiếp sợ, vội vàng chạy đến, mới bước một bước, anh ta đã đi đến trước mặt con ma nơ canh.
Ngay cả khoảng cách cũng có thể rút ngắn?
Nghiêm Lực không có thời gian để quan tâm đến quỷ vực nữa, anh ta túm lấy cổ tay của con ma nơ canh, máu tươi trào ra từ hai tay nhanh chóng thấm vào trong.
Có thể do anh ta hạn chế năng lực thật sự của con quỷ nên toàn bộ thi thể trong tiệm bán quần áo liên tục ngã xuống.
Mấy cái đầu kia lập tức tách rời khỏi thi thể, cứ như là xếp xong gỗ thì phá đi vậy.
Dương Gian nhìn nhìn, sau đó nói:
Nghiêm Lực cười khổ.
Nói xong, anh ta mới liếc nhìn Dương Gian một cái.
Đúng thật, năng lực của hai người bổ trợ cho nhau rất tốt.
Sau đó Nghiêm Lực lại cảm thấy tiếc nuối, bởi vì anh ta sắp đến cực hạn rồi, sống không được bao lâu nữa, nếu gặp Dương Gian sớm hơn, có lẽ mọi chuyện đã chuyển biến khác.
Thế nhưng, nói đi cũng phải nói lại, mấy ngày trước Dương Gian vẫn là một học sinh đây này, hắn vừa mới trở thành người điều khiển quỷ thôi.
Dương Gian:
Nghiêm Lực nói:
Dương Gian nghe vậy chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.
Khoảng 10 giây sau, sau khi ngâm đủ máu quỷ của Nghiêm Lực, ma nơ canh chậm rãi hòa tan.
Đúng thế, các người không có nhìn nhầm đâu.
Máu quỷ thấm dần vào trong con ma nơ canh, sau đó bao phủ toàn thân và bắt đầu hòa tan nó.
Dường như bóng quỷ bám vào nó cũng bị hòa tan.
Máu tươi chảy xuống một chỗ tạo thành một vũng máu, ngay cả quỷ vực xung quanh cũng bị ảnh hưởng.
Lúc này, Nghiêm Lực ngồi xổm xuống, đặt tay bên trên vũng máu, máu tươi nhanh chóng bị anh ta hút vào cơ thể, máu biến mất rất nhanh, cuối cùng chỉ còn lại một đống nho nhỏ, thế nhưng trong vũng máu lại có một bóng người không đầu đang giãy dụa.
Nó vươn tay, xoay người cố gắng thoát ra khỏi vũng máu, có điều tất cả đều vô ích, máu tươi như một cái xích, xích nó lại, không cho nó thoát ra.
Nghiêm Lực lấy ra cái hộp làm bằng vàng, dù kích thước không lớn nhưng dư xài với bãi máu nhỏ này.
Máu tươi trên mặt đất bỗng nhúc nhích, cứ như là có sinh mạng mang theo con quỷ chảy vào trong hộp.
Chiếc hộp đóng lại kín kẽ nhưng Nghiêm Lực cảm thấy không yên tâm, anh ta lấy một đống giấy bạc rồi bọc lại.
Xong hết toàn bộ, anh ta mới thở phào một hơi.
Dương Gian quan sát toàn bộ quá trình, cố gắng nhớ kỹ trong lòng.
Chỉ nhốt lệ quỷ vào hộp thôi còn chưa đủ, còn cần hàn kín lại, không lưu lại lỗ hổng nào hết.
Sau đó hắn chậm rãi mở miệng, nói:
….
Sau khi bắt được con quỷ, mối quan hệ hợp tác giữa Dương Gian cùng Nghiêm Lực dừng lại ở đây.
Kế tiếp sẽ là phần tranh thủ lợi ích cho bản thân.
Hộp, chỉ có một cái hộp, Dương Gian không có lý do gì để Nghiêm Lực giữ.
Đi ra ngoài rồi ai biết chuyện gì xảy ra?
Đầu năm nay, người nợ tiền mới chính là đại nhân a.
Nghiêm Lực nhíu mày, nhìn Dương Gian.
Dương Gian:
Nghiêm Lực nói:
Anh ta không nghĩ ra được, người cảnh sát trẻ tuổi như thế lại có tâm cơ thâm trầm đến vậy, vừa mới giải quyết xong chuyện ma quỷ thì đã bắt đầu nói chuyện lợi ích rồi.
Dương Gian chân thành nói:
Nghiêm Lực nói to:
Dương Gian bình tĩnh nói:
Nghiêm Lực có chút tức giận:
Dương Gian nhìn anh ta chăm chú: