Dương Gian nói:
Nghiêm Lực nói:
Dương Gian khẽ động ánh mắt:
Nghiêm Lực có chút sững sờ, anh ta không nghĩ tới Dương Gian lại có suy nghĩ sâu xa đến thế.
Đa số ngự quỷ nhân đều lựa chon tự do để có thể sống lâu hơn một chút, hưởng thụ nhiều hơn.
Dương Gian tiếp tục nói:
Nghiêm Lực hỏi:
Dương Gian bình tĩnh nói:
Chắc chắn chính phủ các nước đã đầu tư một lượng tiền lớn vào việc nghiên cứu, phân tích sự tồn tại của quỷ... Cứ cho là không tìm ra cách phá giải lệ quỷ nhưng chắc chắn sẽ tìm ra cách khống chế tốc sống dậy, mà cách này chỉ có hiệu quả tạm thời. Chính phủ các nước cảm thấy nó còn có thiếu sót, chưa được hoàn thiện hay thậm chí còn có nguy hiểm nên tạm thời không có công bố ra ngoài.
Nhưng nếu chuyện ma quỷ xảy ra ngày càng nhiều, cục diện chuyển biến xấu, thì dù chưa có chắc chắn hoàn toàn, chính phủ các nước cũng sẽ phải công bố phương pháp này ra ngoài. Người ta gọi đó là uống rượu độc giải khát.
Nghiêm Lực trầm mặc một lát, sau đó mới nói:
Dương Gian hỏi:
Câu lạc bộ gì thế?
Là một câu lạc bộ mà chỉ có ngự quỷ nhân mới có tư cách gia nhập, mặc dù không nhiều thành viên nhưng mức độ ảnh hưởng của bọn họ rất lớn, quan hệ rất rộng, thứ bọn họ biết còn nhiều hơn rất nhiều so với tôi.
Dương Gian nói:
Cùng đồng loại giao lưu luôn luôn có chỗ tốt. Bất tri bất giác, trong lúc nói chuyện hai người đã đi đến tầng hai, sắp sửa tới tầng 3.
Tốc độ của hai người có chút chậm vì phải cảnh giác đối với mọi thứ xung quanh.
Dương Gian ngẩng đầu nhìn lên phía tầng 5một cáinhưng không thấy đám người lúc nãy đâu nữa, trên mặt đất cũng không hề lưu lại dù chỉ một cỗ thi thể.
Nghiêm Lực:
Nghe xong, Dương Gian nhắc nhở:
Không nên đưa lưng về phía con quỷ nào hết, chúng sẽ tập kích anh từ phía sau rồi dùng đầu của chúng để đổi với anh... Lúc trước hẳn anh đã gặp qua khí ở trên tầng 5, người bị đổi đầu cũng vẫn lưu lại trí nhớ, căn bản không thể nào nhớ được bản thân đã từng bị đổi đầu.
Thế nhưng chỉ cần con quỷ muốn, mấy người kia lúc nào cũng có thể trở thành quỷ.
Nghiêm Lực kinh ngạc nói:
Lúc này, Dương Gian mới đáp:
-...
Nghiêm Lực thật sự cạn lời:
Được rồi, tôi thừa nhận hành động lúc nãy của cậu là đúng đắn.
Vậy là tốt rồi...
Dương Gian bất chợt cầm điện thoại vệ tinh ra và nói:
Giang Diễm có chút khẩn trương, cô dùng giọng nói khá gấp gáp nói:
Dương Gian hỏi:
Giang Diễm nói:
Dương Gian nói:
Gửi vào số khác đi, cái này không có chức năng xem hình ảnh.
Được.
Rất nhanh, điện thoại của hắn nhận được một tấm hình.
Nghiê, Lực đi đến gần một chút để quan sát.
Dương Gian hỏi:
Nghiêm Lực móc từ trong ngực ra một chiếc hộp chế tạo bằng vàng cùng một hộp trang điểm có kích thước tương tự nhưng rất nặng, chí ít cũng phải mấy cân, hơn nữa bịt rất kín.
-...
Dương Gian dùng ánh mắt cổ quái nhìn anh ta:
Nghiêm Lực nói:
Dương Gian nói:
Nghiêm Lực:
Mặc dù nó hơi nhỏ nhưng cố một chút chắc vẫn nhét vừa, con quỷ kia cũng không phải là con ma nơ canh sao? Có lẽ nó không có cơ thể, cái hộp nhỏ chút cũng không sao.
Cũng không còn cách nào nữa, đến cũng đã đến rồi, thôi cứ thử một chút.
Dương Gian cũng không có bắt bẻ cái gì nữa, chỉ ôm thái độ thử xem có thể nhốt con quỷ kia lại được hay không.
Tầng 5.
Hắn nhận ra một cửa hàng bán quần áo, bên trong cánh cửa thủy tinh bày một đống ma nơ canh, không phải là cụt tay thì cũng thiếu chân.
Lúc trước khi hắn đi tuần tra lần thứ nhất thì đã thấy có gì đó không bình thường rồi, sau khi nhìn bức ảnh Giang Diễm gửi, hắn cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chắc chắn con quỷ đầu sỏ kia ở trong cửa hàng này.
Thu hồi vẻ mặt khinh thường, thần sắc của Dương Gian và Nghiêm Lực ngay lập tức trở nên ngưng trọng.