Toàn bộ những chứng cớ dường như đang chỉa mũi về phía anh ta.
Dương Gian nhíu mày thật sâu:
Mặc dù khả năng rất cao Lưu Cường là quỷ nhưng hắn vẫn lo lắng, chỉ đoán mà không thể chắc chắn được, nhất định phải đi điều tra thử một chút mới được.
Với sự hiểu biết của hắn hiện tại đối với con quỷ, hắn cũng có đủ tự tin để đối đầu với nó, Giang Diễm có chút khẩn trương, cẩn thận hỏi:
Dương Gian nói:
Không sao, con quỷ kia đã đi rồi, tạm thời chị đã an toàn.
Vậy cậu có thể không đè lên tôi được không... Mà thứ kia của cậu đang chọc chọc tôi đó.
Lúc này Giang Diễm đang đưa lưng về phía Dương Gian, gần như là nằm trong lồng ngực hắn.
Dương Gian nói:
Giang Diễm hơi kinh ngạc:
Dương Gian nói:
Giang Diễm do dự một chút, sau đó nói:
Chuyện này... Cũng được, thế nhưng cậu có thể nhanh nhanh một chút được không? Đừng có lâu quá.
Chị thật là dài dòng.
Dương Gian bật đèn pin, soi sáng xung quanh, sau đó từ trong túi quần móc ra một cái xúc xích.
Giang Diễm nhìn cây xúc xích trong tay, đột nhiên cảm thấy có chút sững sờ, cái này, đây thật sự là xúc xích...
Dương Gian mở cửa, cầm đèn pin đi ra ngoài.
Hắn soi xung quanh thì chẳng thấy có gì hết, toàn bộ đều yên tĩnh, vô cùng yên tĩnh.
Thế nhưng hắn có chút sửng sốt khi soi sáng mấy cái phòng WC ở bên cạnh.
Lúc trước, hình như mấy cánh cửa này bị con quỷ kia đụng cho nứt nhưng hiện tại... lại hoàn hảo không sứt mẻ gì.
Mấy cái cửa phòng vẫn đóng kín, không có dấu hiệu vỡ vụn, đâu có phù hợp với khoa học.
Dương Gian thu hồi ánh mắt, cũng không ngạc nhiên với năng lực này của quỷ.
Giang Diễm cẩn thận từng li từng tý đi tới, tóc cô rối tung, quần áo không chỉnh tề, đang cầm một cây xúc xích trong tay.
Dương Gian nói:
Nói xong, hắn cầm đèn pin đi ra WC, Giang Diễm vội vàng theo sau:
Dương Gian quay đầu nhìn cô nói:
Giang Diễm nói:
Dương Gian nói:
Giang Diễm cầu xin:
Vậy cậu bảo vệ tôi với.
Tại sao tôi lại phải bảo vệ chị? Để làm anh hùng cứu mỹ nữ à, chuyện đó phải để cho các anh hùng đi làm, anh hùng thường hay chết sớm nên tôi không muốn làm anh hùng, tôi chỉ muốn làm việc của tôi thôi.
Dương Gian đi vào tầng một của cửa tiệm, dùng đèn pin chiều một vòng xung quanh, Giang Diễm đi theo phía sau túm lấy tay Dương Gian nói:
Dương Gian nhìn cô và nói:
Giang Diễm nói:
Dương Gian nói:
Vừa nói, hắn vừa cầm đèn pin chiếu xung quanh, giống như đang kiếm cái gì đó.
Giang Diễm:
Trong nội tâm Giang Diễm gần như sụp đổ, bản thân vốn là kế toán công ty, côcũng được xem như lãnh đạo, cũng xinh đẹp, mặc dù hơi thấp một chút nhưng chân nhỏ, ngực lớn, bình thường có không ít người theo đuổi, thế mà hiện tại bị một tên bảo vệ nhỏ nhoi chê bai.
Mặc dù là thế, Giang Diễm vẫn muốn quấn quýt với tên bảo vệ này, bởi vì cô biết, chỉ có cậu ta mới có thể bảo vệ được cô.
Chỉ chốc lát Dương Gian đã dùng đèn pin soi vào một thứ.
Kia là một cái đầu người thối rữa, không ngừng tỏa ra mùi hôi thối.
Chủ nhân của cái đâu này... Ngụy Hiểu Hồng.
Từ trước đến giờ vẫn còn nằm ở chỗ này, không có ai đụng đến.
"Giang Diễm nhìn thấy quỷ là Ngụy Hiểu Hồng, ta nhìn thấy quỷ là Lưu Cường... Cô ta không có lý do gì để lừa mình, mình cũng không thể nào chụp ảnh sai, vậy thì khả năng duy nhất đó là quỷ có thể thay đổi thân phận? Ngụy Hiểu Hồng cũng được, Lưu Cường cũng được, thậm chí có thể là chị Lệ kia hoặc là nhân viên trong cửa tiệm.
"Ai cũng có thể có khả năng là quỷ."
Dương Gian nhíu mày thật sâu.
"Không, hiện tại hẳn là phải thêm ông chủ Đường, quản lý Lý, nhóm người La đại sư vào danh sách tình nghi, dù sao bọn hắn cũng đã ở chỗ này lâu như vậy rồi."
"Muốn tìm ra ai là quỷ, chỉ cần đi đến một nơi là được."
"Phòng giám sát."
Những chuyện xảy ra mấy ngày hôm nay chắc chắn là đã được camera ghi lại, chỉ cần đến phòng giám sát xem hình ảnh liền có thể dễ dàng biết được mọi chuyện.
Dương Gian nói:
Giang Diễm, chị biết phòng giám sát ở đâu không?
Ở tầng 5.
Dương Gian nói:
Giang Diễm có chút vui mừng nói:
Dương Gian nghiêm túc nói:
Giang Diễm lập tức thề thốt nói:
Dương Gian nói: