Vương Bân hoảng sợ hỏi:
Dương Gian trả lời:
Vương Bân vừa kịp phản ứng lại, nói:
Vương Hải Yến ở một bên vẫn còn chưa có hoàn hồn hỏi lại:
Dương Gian nói:
Vương Hải Yến có chút kích động nói:
Dương Gian nhìn cô ta nói:
Vương Hải Yến nói:
Dương Gian nói một cách nghiêm túc:
Vương Hải Yến cãi lại:
Dương Gian ngồi ở trên ghế sopha, vân vê trán:
Thật sự là đau đầu, tôi cũng là một người nói lý lẽ nên thế nào cũng được, nếu như dì đã muốn cãi cọ thì tôi cũng không có cách, tôi đọc sách không có nhiều, kinh nghiệm xã hội cũng ít, không cãi lại những thành phần trí thức xã hội như dì, một khi đã như vậy thì cứ coi như lần này là làm việc giúp Vương San San vậy.
À đúng rồi, dì Vương, bình thường dì thích hoa gì?
Vương Hải Yến nói:
Dương Gian nói:
Nói xong, hắn đứng dậy lập tức rời đi.
Hắn cũng muốn nhìn xem mẹ của Vương San San là muốn tiền hay muốn mạng.
Chính mình cũng không có dư sức ở đây khua môi múa mép.
Thấy Dương Gian sắp sửa rời đi, sắc mặt Vương Hải Yến lập tức thay đổi, cô ta vội vàng cười làm lành nói:
Dương Gian nghiêm túc nói:
Đúng là đã từng là bạn học nên giúp đỡ nhau cũng đúng, vừa rồi tôi đã giúp đỡ nhà dì rồi, hiện tại tôi nghèo lắm, dì có thể cũng giúp đỡ lại cho tôi 100 vạn được không? Chung quy lại, khi tôi nói chuyện tình cảm thì các người nói chuyện làm ăn, còn khi tôi nói chuyện làm ăn thì mấy người lại đi nói chuyện tình cảm, đằng nào tôi cũng bị đuối lý, làm gì cũng chịu thiệt, cái gì tốt đều do mấy kẻ có tiền như các người lấy hết.
Cho nên tôi cũng phải học khôn một chút, 100 vạn thiếu một xu cũng không được.
Hiện tại hắn không có nổi giận đã là cố gắng kìm nén bản thân lắm rồi.
Trên mặt Vương Hải Yến thật sự không tốt, cô ta hiểu được Dương Gian đang nói đến chuyện lần trước đưa San San về nhà, cô ta đã lấy 200 đồng đuổi hắn đi.
Dương Gian nói:
Vương Hải Yến nói:
Dương Gian nói:
Nó cũng không phải đi kiếm nhà dì mà là đi kiếm Vương San San, lần trước trong trường học tôi cũng đã muốn nói ra nhưng khi đó còn có con quỷ khác mạnh hơn cho nên không nhiều thời gian nói chuyện.
Tôi cảm thấy nguyên nhân là do hai dấu tay quỷ nằm trên cổ Vương San San, ở trường học cô ấy đã bị quỷ anh đánh lén một lần, lần đó tôi cứu, có điều quỷ anh lại đánh dấu cô ấy nên mới đến tập kích lần nữa.
Đương nhiên đây chỉ là suy đoán của tôi mà thôi, còn cụ thể ra sao thì tôi phải tìm người hỏi một chút đã.
Vương Hải Yến nói:
Dương Gian nhìn cô ta và nói:
Trước tiên phải trả tiền đã, sau đó mới nói chuyện.
Ting...
Đột nhiên, trên di động của hắn nhận được tin nhắn thông báo.
Nội dung tin tức, tài khoản của ngài vừa được cộng 100 vạn.
Lúc này Vương Bân từ trong phòng đi ra, ông ta nói:
Dương Gian cười nói:
Vương Bân nói:
Tôi làm việc ở ngân hàng, lúc trước đi họp phụ huynh ở trường theo bản năng nghề nghiệp tôi có chụp lại một phần tư liệu.
Khó trách những bạn ngồi xung quanh Vương San San đều là nhưng người có hoàn cảnh gia đình không tồi, giống loại người nghèo như tôi chỉ có thể ngồi cách rất xa, chú Vương đúng là tốn không ít tâm tư a.
Dương Gian nói, hắn có chút bội phục Vương Bân.
Mới học cấp ba đã chuẩn bị các mối quan hệ về sau cho Vương San San rồi.
Vương Bân cười ngượng, không trả lời.
Đây cũng không phải là chủ ý của một mình ông ta mà từ nhóm cha mẹ của mấy con em có điều kiện gia đình, ông ta chỉ tham khảo mà thôi.
Dương Gian nhìn thời gian.
Thời gian tồn tại của Quỷ Vực chỉ còn không đến một phút.
Rất nhanh, mấy người rời đi tiểu khu, ngồi xe rời khỏi chỗ này.
Có lẽ là do vẫn còn Quỷ Vực cho nên không có đụng phải quỷ anh.
Bên trong quỷ vực có thể ngăn cản được con quỷ khác tìm kiếm, chuyện này khá quan trọng, hắn cần phải ghi nhớ.
Dương Gian nghĩ thầm trong lòng.
Ở trên xe, Vương San San cũng đã khôi phục lại được bình tĩnh, vụng trộm lôi tay của Dương Gian nhỏ giọng nói: