Hắn đi qua đi lại ở ngã tư nhằm tìm kiếm cơ hội kiếm tiền.
Cuối cùng hắn ngừng lại trước một cột điện.
Bên trên cột dán đủ loại quảng cáo.
"Tìm con trai, thù lao hai trăm vạn"
"Ngô Giai Giai, đồ con đĩ, dám cắm sừng lên đầu ta, lão tử muốn giết cả nhà ngươi"
"Không có chuyện gì làm, muốn viết quảng cáo, đàn ông không có dựng được thì phải làm sao bây giờ?"
Dương Gian cứ thế tiếp tục đi dạo một vòng, đột nhiên, hắn xé một tờ quảng cáo.
Bên trên có viết:
"Bỏ ra số tiền lớn mua phương pháp, trừ tà..... Nếu như có tác dụng thù lao 100 vạn"
Bên dưới còn có số điện thoại liên hệ cùng với địa chỉ.
Dương Gian do dự một lát:
Có thể là một kẻ lừa đảo nhưng có khả năng người này gặp phải chuyện ma quỷ nên mới tìm đại sư giải quyết, nếu không phải như thế thì thù lao cũng không cao đến mức như vậy.
Dương Gian suy nghĩ một lát rồi lập tức quyết định không gọi điện thoại mà trực tiếp đến tận nơi xem sao, kiểm tra xem chuyện này có thật hay không.
Nếu là giả, hắn cũng không cần lãng phí thời gian.
Dương Gian lập tức gọi xe, rất nhanh liền đến nơi ghi trên tờ giấy.
Trước mặt hắn là một khu dân cư nhỏ, hai bên đường trồng hai hàng cây, nơi đó có không ít người qua lại, ở gần đó có một nhà hàng mà cạnh con đường còn có một siêu thị rất lớn.
Địa chỉ ghi bên trong chính là cái tiệm tạp hóa tổng hợp trước mặt hắn.
Dương Gian đi xuống khỏi taxi, sau khi thanh toán tiền xong hắn đi đến và xem xét tiệm tạp hóa tổng hợp.
Phía ngoài còn có dây cảnh báo do cảnh sát đặt ra, chưa gỡ ra, trông như vừa xảy ra chuyện gì đó ở đây.
Bên trong tiệm tạp hóa tổng hợp khá vắng vẻ, không có một người khách nào, phần lớn đèn ở bên trong đều chẳng bật lên, chẳng khác nào đã đóng cửa ngừng kinh doanh.
Dương Gian lập tức đi qua đó, đứng trước cửa hàng, hắn thấy trên đó có một tấm biển thông báo tuyển nhân viên, tiền lương sáu ngàn với bao ăn uống các thứ linh tinh.
Cũng không có suy nghĩ nhiều, hắn lập tức đi vào cửa hàng.
Vừa đi vào sắc mặt của Dương Gian lập tức thay đổi.
Phía trước có một mùi hôi thối bay đến, tuy mùi thối khá nhạt, lúc có lúc không nhưng lại rất đặc thù, giống với mùi mà hắn đã ngửi thấy lúc ở trường học.
Đây là..... mùi của thi thể khi bị hư thối.
Ánh mắt hắn khẽ đảo rồi nhìn về phía bên trong.
Ngoại trừ ngọn đèn ở phía trước được bật lên, những ngọn đèn khác đều tắt, chắc do cửa hàng đã ngừng kinh doanh. Việc này khiến không gian xung quanh tối om, làm cho người ta thấy có chút áp lực.
Chẳng biết có phải là ảo giác hay không mà Dương Gian cảm thấy như có ai đó ở phía trong kia đang âm thầm theo dõi mình.
Bỗng dưng từ trong bóng tối vắng vẻ vang vọng tiếng bước chân, không ngừng di chuyển tới gần Dương Gian.
Một bóng đen từ xa đang dần dần tiến về phía hắn.
Dương Gian theo bản năng lập tức đứng dậy, nín thở một lát, thứ kia có phải..... là quỷ?
Gần, khoảng cách ngày càng gần.
Nó đang đi về phía mình không có chút ngần ngại nào hết.
Một người mặc đồ bảo vệ bước ra từ bóng tối, trông anh ta có chút gầy yếu.
Người bảo vệ thấy vẻ mặt của Dương Gian thì lập tức hỏi hắn.
"......"
Trầm mặc một lát, sau đó Dương Gian mới nói:
Người thanh niên bảo vệ hỏi:
Đi WC, sao vậy, có chuyện gì sao?
Vì sao đi WC lại không bật đèn lên?
Thanh niên bảo vệ nói:
Dương Gian nói:
Thanh niên bảo vệ nói:
Dương Gian hỏi:
Thanh niên bảo vệ nói:
Dương Gian suy nghĩ một lát nói:
Nhận lời mời?
Thanh niên bảo vệ quan sát Dương Gian một lát nói:
Dương Gian nói:
Trước đó không biết, hiện tại biết rồi.
Vậy mà cậu còn nhận lời mời tới đây?
Dương Gian nói:
Thanh niên bảo vệ nói:
Dương Gian đi qua đó.
Ở một căn phòng nhỏ trong cửa hàng, có 4 5 nhân viên đang ngồi trên ghế sopha, có người xem Tivi, có người ngồi chơi điện thoại, không có việc gì làm nên trông bọn họ có vẻ nhàm chán.
Thanh niên bảo vệ nói:
Một phụ nữ trung niên mặc bộ đồ công sở ngẩng đầu, cô đứng lên cười nói:
Dương Gian suy nghĩ một chút:
Có thể bắt đầu từ hôm nay.
Thời gian thử việc là ba ngày, về phần chức vụ có yêu cầu gì thì cứ nói, ở đây chúng tôi còn thiếu bồi bàn, nhân viên vật tư, thu ngân, bảo vệ.
Chị Lệ còn nói một vài yêu cầu và thời gian làm việc.
Dương Gian cũng không có quan tâm lắm, hắn đến đây không phải để làm việc mà là gặp ông chủ của cửa hàng kiếm chút tiền.
Nụ cười trên mặt chị Lệ chợt tắt:
Cô ta giống như đang né tránh nói về chuyện này.
Dương Gian cảm thấy cửa hàng có vấn đề.