Chủ tiệm nhìn hắn một lát:
Dương Gian ngồi xuống sau đó nói:
Hắn móc từ trong túi xách ra mấy chiếc điện thoại của Trương Vĩ, Vương San San, Triệu Lỗi..
Ông chủ tiệm cũng bị ngạc nhiên, thấy mấy chiếc điện thoại đều là mới ra lò nên có chút nghi ngờ, hỏi lại Dương Gian.
Dương Gian nói:
Ông chủ tiệm nhìn qua một lượt, tất cả còn mới, toàn bộ đều là di dộng mới mua, cái thấp cũng phải 2 3 ngàn một chiếc, cao thì 7 8 ngàn.
Ông chủ tiệm kiểm tra và kêu giá:
Chiếc điện thoại này không đáng giá, ta chỉ mua lại 300.
Chiếc này cũng được, giá một ngàn, cái này 1 ngàn 3....
Sau đó, một chiếc trong đó rung lên.
Dương Gian nhìn thoáng qua, bên trên ghi người gọi là cha.
Có trời mới biết đây là cha của bạn bào.
Ông chủ cười nói:
Nói xong, chuẩn bị muốn tắt điện thoại.
Dương Gian vội vàng cầm lấy trước:
Không phải là người mất điện thoại gọi đâu, là cha của bạn tôi gọi.
A lô.
Đầu bên kia truyền đến âm thanh của một người đàn ông trung niên:
Là Dương Gian phải không?
Là con, xin hỏi bác là?
Đúng là cậu cầm di dộng của San San, chú là cha của Vương San San, chú tên là Vương Bân. Chú có chuyện phải phiền đến chon, con có xe không? Chú muốn gặp mặt.
Ồ, là chú Vương à, hai ngày này con có việc bận nên không rảnh lắm, hơn nữa con cũng không có xe.
Vương Bân nói:
Sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu, hiện tại con ở đâu vậy? Chú lái xe qua đón con.
Có chuyện gì thì chú Vương cứ hỏi thẳng là được, con thật sự bận, trước mắt không thể nào rảnh rỗi được.
Vương Bân trầm mặc một lúc sau mới hỏi:
Dương Gian nói:
Trường học bị quỷ ám?
Ở đầu bên kia điện thoại, Vương Bân bắt đầu có chút sợ.
Đầu năm này lại có chuyện cười thể loại như thế này hay sao?
Nhưng Vương Bân lại cười không nổi, bời vì ông nghĩ đến việc trường học bị phong tỏa, còn có những chuyện quỷ quái xảy ra trên người con gái mình, càng làm ông cảm giác được chuyện này không có tầm thường.
Hắn có chút thắc mắc liền hỏi lại:
Dương Gian nói:
Vương Bân nói:
Dương Gian suy tư trong chốc lát:
Đứa bé?
Vương Bân nhớ lại dấu tay ở trong phòng tắm, đó không phải là dấu tay của trẻ con hay sao?
Vương Bân nói:
Là một người thành công, như thế nào ông ta lại còn đi tin mấy chuyện ma quỷ vô căn cứ đó.
Dương Gian cũng suy tư.
Theo như những gì Vương Bân nói cùng với giọng điệu khi nói chuyện, hắn có thể đoán ra được chắc chắn Vương San San đã gặp phải quỷ.
Có thể chính là con quỷ anh đã trốn ra từ trường học nhưng có chút không hợp lý.
Mặc dù con quỷ anh này không có mạnh bằng ông lão gõ cửa kia nhưng đối với người bình thường như Vương San San mà nói, nếu như gặp được quỷ thì như thế nào vẫn còn sống.
Quỷ giết người không cần lý do.
Vương Bân không có nghe tiếng trả lời của Dương Gian nữa cho nên hỏi lại:
Lúc này Dương Gian mới trả lời lại:
Đầu dây bên kia Vương Bân cũng có chút sửng sốt, rất nhanh liền phản ứng lại, lập tức nói:
Ông ta cũng có chút không ngờ được cậu học sinh tên Dương Gian này cũng thực dụng đến như thế, đều chỉ làm việc vì tiền.
Cho nên giọng điệu cũng có chút thay đổi, trở nên xa lạ hơn.
Dương Gian đáp lại:
Để đối phó được với quỷ anh thì hắn sẽ phải sử dụng lực lượng của lệ quỷ.
Nếu làm như thế thì sẽ làm cho lệ quỷ sống lại nhanh hơn.
Nói theo cách khác chính là hắn đang dùng tính mạng của mình để làm việc.
Hy sinh chính mình, thắp sáng ngọn nến của người khác.
Tất nhiên là Dương Gian có lý do để kiếm phí dịch vụ, hơn nữa nhà người ta có điều kiện, rất giàu có. Còn mình thì lại khác nghèo rớt mồng tơi luôn.
Vương Bân trả lời:
Dương Gian liền nói:
Tính tình của Vương Bân cũng khá tốt nhưng nghe đến cái này cũng phải tức giận quát.
Dương Gian cũng coi như không có chuyện gì, vẫn cười nói:
Chú Vương, chú cũng không cần phải bực tức làm gì, lấy điều kiện của gia đình chú thì 50 vạn có đắt một chút nhưng không phải không có. Dù sao cái phòng kia của chú tối thiểu cũng phải 400 vạn. Như vậy nói chuyện đến đây thôi, khi nào chú Vương hiểu rõ được vấn đề thì hãy nhắn tin cho cháu, tốt nhất là nhanh nhanh một chút.
Thứ 4 sẽ lên 5 chương, do mấy hôm nay Buu. Buu bận quá: ' (