Bạn học bên cạnh hỏi.
Trương Vĩ dương dương đắc ý nói:
Là một người bạn của tôi đi ngang chụp được, hiện tại nơi đó đã phong tỏa, không cho chụp nữa, nếu cậu gọi tôi một tiếng ba tôi liền gửi cho cậu, còn nữa đừng có gọi tôi là Liệt Dương nữa, gần đây tôi lấy một cái tên tiếng Anh.
Tên tiếng Anh gì?
Ward Jill. Rất là Tây.
Nói như vậy tôi cũng có một cái tên tiếng Anh là Ward Sabi, nhớ kỹ, về sau ra đường cứ gọi to tên tiếng Anh của tôi nha.
Dương Nhàn hỏi:
Cũng nhau học chín năm trời, sao mà cậu ưu tú vậy?
Dương Nhàn, chúng tôi đều phảo đi học bổ túc, do cậu là học không vô đó thôi.
Trương Vĩ dương dương đắc ý nói.
Bên cạnh một bạn nữ tên là Miêu Tiểu Thiện bu lại hỏi.
Thấy thế, Dương Nhàn đáp:
Đa số chuyện trên mạng đều là giả, trừ phi tận mắt nhìn thấy, nếu không tôi không tin trên đời này có ma quỷ nhưng có nhiều thứ thà tin có còn hơn không, nếu quả thật đụng phải những thứ này vẫn là cách xa một chút mới tốt.
Nói cũng đúng.
Miêu Tiểu Thiện nhẹ gật đầu.
Lúc này giáo viên Vương quát to một tiếng nhanh chân tiến vào phòng học:
Phía nhà trường thông báo đột xuất, hôm nay tiết tự học buổi tối đổi thành tiết tuyên truyền, chủ yếu là tuyên truyền tri thức phòng vệ cho học sinh, chút nữa lúc đang giảng bài tôi không muốn nghe thấy bất kỳ người nào nói chuyện quấy rối kỷ luật lớp học, tiếp theo xin mời thầy Chu, Chu Chính giảng bài cho chúng ta, mọi người vỗ tay hoan nghênh nào.
Hả?
Dương Nhàn vừa vỗ tay vừa thấy nghi nghi, đã trễ thế này còn dạy kỹ năng phòng vệ?
Thế nhưng khi thấy Chu Chính tiến vào, mắt hắn không khỏi giật vài cái.
Người đàn ông tên Chu Chính này mặc một bộ áo khoác màu xám áo, thân trên bọc kín mít, còn đeo khẩu trang, phải biết là trời đang rất nóng, trước ngực đeo không biết cái giấy chứng nhận gì.
Khiến người ta chú ý là tướng mạo người này rất là đáng sợ, khuôn mặt của ổng cực kỳ gầy gò, cơ hồ đã là da bọc xương, thậm chí còn có thể nhìn thấy hình dạng và góc cạnh xương mặt, trên mặt còn sót lại chút thịt, bởi vì cực kỳ gầy gò nên đôi mắt ông ta lộ ra rất lớn, bên trong vằn vện tia máu, như là rất nhiều ngày không ngủ.
Tuy khuôn mặt gầy gò nhưng cái bụng lại gồ lên rất cao.
Giống như là đội một cái bụng bia tràn đầy thịt mỡ, người có bụng bia hẳn là không gầy như vậy chứ.
Bất thường, bất thường một cách quái dị, làm cho lòng người sinh ra nỗi bất an.
Giờ phút này Chu Chính đứng trên bục giảng toàn thân trên dưới tản ra luồng khí âm u, tiều tụy, chết chóc, toàn thân cứng ngắc bất động, con mắt vằn vện tia máu có chút chuyển động như hai viên thủy tinh ảm đạm không có tia sáng.
Chỗ Ánh mắt rảo qua, tất cả học sinh đều cảm giác rờn rợn sợ hãi.
Dương Nhàn nắm lại nắm đấm theo bản năng, toàn thân không khỏi căng lên, không dám nhìn thẳng, thầm nghĩ trong lòng:
"Loại cảm giác này so với lúc đối mặt tấm hình kia còn mãnh liệt hơn..."
Cuối cùng Chu Chính cũng mở miệng nói chuyện, thanh âm của ông ta khô khốc, khàn khàn, the thé, nghe như thủy tinh xẹt qua nền đất, lại phối hợp với gương mặt vô cùng gầy gò kia khiến cho người ta không khỏi cảm thấy rùng mình. Rất vui vì còn sống, đứng đây mà giảng bài cho các em.
Trong lòng, Dương Nhàn run lên, lời này sao nghe quái quái.
Lúc này Chu Chính lại cầm lấy phấn viết quay người viết một chữ to trên bảng đen tuy viết ngoáy nhưng lại vô cùng rõ ràng:
Quỷ ~!
Giọng Chu Chính vẫn khàn khàn the thé, ông không chút sợ hãi nói:
Tất cả mọi người nghe nói thế đều cảm giác khá kinh ngạc.
Cái tiết giảng bài tuyên truyền này sao lại biến thành đại hội kể chuyện ma vậy? Còn khoác lác tới độ thế giới sắp diệt vong.
Không chỉ là học sinh, ngay cả giáo viên Vương cũng hơi sửng sốt.
Chu Chính không nói tiếp, mà quay người lại viết lên bảng đen một câu: "Quỷ không thể giết chết."
Đôi mắt tiều tụy vằn vện tia máu của ổng nhìn chằm chằm tất cả mọi người, nói câu nàyvới vẻ chăm chú vô cùng, sau đó lại quay người viết lên bảng đen câu thứ hai.
Chu Chính lại nói: