Bà đã rất già rồi, hơn tám mươi rồi. Nếu không phải mấy năm nay chất lượng cuộc sống cực tốt lại còn bảo dưỡng cẩn thận, bà không thể nào sống đến tận bây giờ được, đã chết đi từ lâu giống như Trương Lệ Cầm rồi. “Giang Diễm, cô già rồi"
Giọng của Dương Gian vang lên, vẫn giống như mọi hôm, bên trong sự bình tĩnh lại để lộ ra chút lạnh nhạt. Giang Diễm chảy nước mắt, sờ mặt mình:
“Sáu mươi năm rồi, sao mà không già được chứ? Cậu vẫn giống hệt như trước đây, chưa từng thay đổi chút nào, vẫn cứ trẻ tuổi như thế, tôi như thế này, đều không có tư cách đứng ở trước mặt cậu"
“Xin lỗi, để cô đợi lâu rồi.
Dương Gian nói.
“Cũng may, cuối cùng vẫn chờ được cậu. Mấy năm nay tôi thật sự rất sợ, sợ một ngày nào đó chịu không nổi chết đi, mỗi tối tôi đều cầu nguyện, cầu cho cơ thể của tôi khỏe mạnh, có thể chịu đựng được đến ngày hôm nay. Cậu biết không, mấy năm nay tôi thấy rất nhiều người qua đời, có chút người còn trẻ hơn tôi, tháng trước có một ông cụ mới hơn bảy mươi đang đi dạo đột nhiên ngã xuống, sau đó lập tức chết đi, lúc đó tôi đứng ngay bên cạnh nhìn Giang Diễm lau nước mắt, bắt đầu lải nhải giống như một đứa bé, bởi vì giờ phút này, bà lại tìm được người trong lòng rồi.
“Sinh lão bệnh tử là chuyện thường của đời người, so với những người ở thời đại kia, cô đã rất may mắn rồi. Dương Gian bình tĩnh nói, sau đó hắn lại nhìn về phía ông cụ Trương đang nằm dưới đất:
“Có vẻ trạng thái của A Vĩ rất tệ, hình như sắp chết rồi"
“Cứu ba tôi với"
Giờ phút này, Trương Văn Văn quỳ phịch xuống đất cầu khẩn nói.
“Đây cũng không phải chuyện khó khăn gì?
Dương Gian duỗi tay chộp hờ vào không khí, trường thường màu đỏ đột ngột xuất hiện ở trong tay, sau đó hắn nhẹ nhàng nói, giống như thần minh đang nói lời chân ngôn.
“Tôi nói, người ở trước mặt tôi chắc chắn sẽ tỉnh lại.
Giọng nói quanh quẩn bên trong miếu nhỏ, ngay sau khi hắn nói xong, ông cụ Trương đang hôn mê bất tỉnh đột nhiên mở to mắt, tỉnh lại ngay lập tức, chỉ là vẻ mặt của ông vẫn lộ ra chút đau khổ, giống như cơ thể gặp phải tra tấn cực khủng khiếp nào đó.
“Tôi nói, người ở trước mặt tôi không còn bệnh tật gì nữa.
Vừa nói xong câu này, ông cụ Trương đang nằm dưới đất hơi run nhẹ, sau đó lại thở phào nhẹ nhõm, tất cả bệnh tật trong cơ thể bị cướp sạch trong nháy mắt, làm ông ta thoải mái rên rĩ ra thành tiếng.
“Tôi nói, người ở trước mặt tôi có tay chân khỏe mạnh.
“Tôi nói, người ở trước mặt tôi tại thính mắt tinh Ngay sau đó.
Tay chân già nua gầy yếu của ông cụ Trương lập tức trở nên cường tráng đầy sức mạnh, không còn giống như một ông già gần đất xa trời, mà lại càng giống một thanh niên khỏe mạnh hơn. Đồng thời ánh mắt của ông cũng sáng ngời, thính lực bình thường, không còn tình huống già cả mắt mờ, nghễnh ngãng tai điếc như trước nữa.
“Vĩ gia gia của mấy người lại về rồi đây!"
Giờ phút này ông cụ Trương hô to một câu, tay chân nhanh nhẹ xoay người đứng lên, gậy chống trong tay bị ông quăng sang bên cạnh, cuối cùng cũng không cần dùng đến nó nữa rồi.
Ngay lúc nãy ba của ông còn đang thở thoi thóp, sao bây giờ lại lập tức chạy nhảy như thường, cứ như đột nhiên trẻ ra mấy chục tuổi thế này.
“Đại ca, nếu được thì nói thêm vài câu nữa đi, dạo gần đây cái eo già của tôi đau, không có sức gì cả, cần phải được tăng cường thêm một chút"
Ông cụ Trương không hề khách khí nói.
“Cậu già lắm rồi, không cần xài tới nó"
Dương Gian nói:
“Không ngờ sáu mươi năm trôi qua, vậy mà cậu đã có con trai rồi. Cậu kết hôn lúc nào đấy? Cưới ai?”
“Tôi kết hôn trễ, hơn ba mươi tuổi mới kết hôn với một ngôi sao hạng ba trong công ty, tôi có nói thì đại ca cũng không biết vợ tôi là ai đâu, không cần thiết nhắc đến, tôi vốn cũng không có ý định kết hôn với cô ta, ai ngờ có một hôm cô ta mời tôi đi ăn que nướng, sau đó nhất quyết phải ăn vạ ở nhà tôi không chịu đi, một thời gian sau cô ta nói đã mang thai, tôi không còn cách nào khác, chỉ có thể nghe lời ba tôi, kết hôn với cô ta Ông cụ Trương phất tay, kể lại chuyện cũ:
“Sau khi cậu rời đi, đã xảy ra rất nhiều chuyện. Đầu tiên là công ty của cậu đóng cửa, mười năm trước cao ốc Thượng Thông cũng đã bị phá bỏ, còn có tổng bộ cũng giải tán, nghe Lưu Tiểu Vũ nói thì phó bộ trưởng Vương Quốc Cường của tổng bộ đã qua đời từ hai mươi năm trước rồi, còn có mấy người đồng đội trước kia của cậu cũng không chịu đựng được mà chui vào trong quan tài nằm. Trước đó cậu cũng thấy rồi đó, lệ quỷ bên trong thành phố Đại xương chính là họ"
“Haizz, cái này cũng là vì A Vĩ tôi quá mạnh đấy chứ, nếu đổi thành những người khác thì chắc chắn sẽ không nỡ ra tay với những đồng đội cũ"
Lúc này Giang Diễm mới nói: “Bí thư Trương Lệ Cầm của cậu cũng qua đời rồi, khi chết cô ta chỉ mới năm mươi tuổi, còn rất trẻ, bác gái cũng đi rồi, nhưng tôi và Trương Lệ Cầm chăm sóc bác gái rất tốt, sống hơn tám mươi tuổi mới đi, bà ấy luôn rất nhớ cậu, luôn khóc"
1039 chữ