Tuy rằng ông cụ Trương đã lớn tuổi, nhưng đầu óc vẫn còn rất minh mẫn, biết mình nên làm gì.
Giờ phút này Trương Văn Văn nhìn cô gái quỷ dị ở cách đó không xa, hiện tại cô gái kia đã không bước về phía trước nữa mà lại đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, chỉ có điều không biết từ lúc nào mà mái tóc đen cực dày ở sau lưng đã rũ xuống đến mặt đất.
Rõ ràng lúc nãy mái tóc đen kia chỉ rũ đến phần hông của cô gái kia mà thôi.
“Nè, nhóc con, đừng sững sờ, làm việc thôi.
Lúc này, ông cụ Trương giơ rìu đưa cho Trương Văn Văn.
“Ba, để con làm sao? Con không được, con không làm được chuyện này"
Giờ phút này, Trương Văn Văn đã sợ đến mặt mày tái nhợt, vội vàng lắc đầu. Bây giờ hai chân ông như muốn nhũn ra, nếu không phải thấy ba của ông vẫn còn rất bình tĩnh, lại còn có thể đối kháng với cái thứ quỷ dị này thì ông đã quay đầu bỏ chạy từ lâu rồi.
“Xùy, đúng là vô dụng"
Ông cụ Trương không nhịn được mắng:
“Nhìn cái dáng vẻ nhát gan của con mà xem, giống y hệt mẹ của con, còn không bằng mấy tên đàn em lúc trước của ba nữa.
Trương Văn Văn hơi cúi đầu, bị mắng đến không dám cãi lại.
Không còn cách nào khác, con trai không dám làm, ông ta chỉ có thể cố gắng chống đỡ cầm rìu lên tiếp tục đi về phía trước.
Quơ rìu vài phát, mạnh mẽ mở ra một con đường trong đống tóc đen này Ông cụ Trương lại càng thở dồn dập hơn, nhưng lại không thể dừng lại, nếu không chờ quỷ tóc ở xung quanh khôi phục lại, sẽ nuốt sạch sẽ hai ba con bọn họ.
Nhưng mà càng đến gần cô gái quỷ dị ở trước mặt thì tóc đen ở xung quanh lại càng nhiều hơn, hơn nữa những nơi bị rìu chém qua, tốc độ tóc đen bao phủ trở lại sẽ nhanh hơn lúc đầu rất nhiều.
Cuối cùng, ông cụ Trương buộc phải dừng lại ở vị trí cách cô gái quỷ dị kia chừng mười mét. Ông ta thật sự rất già rồi, cho dù cây rìu trong tay không có bất cứ trong lượng nào, nhưng mà liên tục chém như thế làm cho hai cánh tay của ông mỏi đến mức không thể nâng dậy được, trong lần múa may cuối cùng, cơ thể ông hơi lảo đảo, ông cụ Trương luôn hiếu thắng cả đợi ngã quỵ xuống đất.
"Ba."
Trương Văn Văn vô cùng hoảng sợ, vội vàng bước lên nâng.
Sắc mặt của ông cụ Trương rất tệ, thở hổn hển, mắt nhắm chặt, ngực rung lên dữ đội giống như ống thổi bị lọt gió, miệng cứ lẩm bẩm không biết đang nói cái gì, Trương Văn Văn chỉ loáng thoáng nghe được hai chữ:
“Đại... Đại ca"
Giờ phút này, tóc đen bao phủ trên mặt đất xung quanh lại tràn về phía này, vây chặt bọn họ như nêm cối. Trương Văn Văn vô cùng hoảng sợ, ông định cầm lấy cái rìu kia tiếp tục đấu tranh. Nhưng tay ông cụ Trương lại nắm chặt lấy cán búa, ông không thể nào giật được.
Thấy tóc đen xung quanh càng lúc càng tiếp cận gần hơn, Trương Văn Văn sốt ruột đổ mồ hôi lạnh đầy người, thậm chí không biết phải làm thế nào.
“Hai người có sao không, tôi lập tức đến cứu hai người ngay"
Đúng lúc này, giọng của phóng viên Hạ Phong vang lên, hắn xách theo một cái xẻng ở trong công trường, liều mạng chạy về phía bên này.
Chạy ngược chạy xuôi hàng năm, hơn nữa còn đang trong giai đoạn tuổi trẻ làm Hạ Phong rất khỏe.
Không bao lâu sau, hắn đã xông đến nơi này.
“Đừng, đừng đến đây"
Trương Văn Văn hơi ngẩn ra, sau đó mới phản ứng lại, vội vàng hô.
Nhưng đã muộn rồi.
Khi Hạ Phong xông đến, tiến vào phạm vi ánh đèn chiếu rọi, mới phát hiện ra trên đùi hắn đã bị một đống tóc đen bò lên, chúng nó đang mấp máy, hơn nữa càng siết càng chặt, cuối cùng hằn sâu vào trong da thịt của hắn.
"A!"
Hạ Phong kêu la thảm thiết, hắn dùng xẻng định sạn đi đống tóc đen quỷ dị này, nhưng lại không có bất cứ tác dụng nào. Cho dù hắn sạn mạnh đến mấy thì đống tóc đen kia cũng không bị ảnh hưởng gì.
“Dùng cây rìu của ba tôi đi.
Trương Văn Văn thấy tình huống này, vội vàng nhắc nhở.
Hạ Phong nhìn thấy cây rìu đỏ tươi trong tay ông cụ Trương, lập tức cướp lấy.
Nhưng sau khi hắn cầm lấy cây rìu đỏ này rồi, lập tức sững sờ.
Cây rìu trông có vẻ rất nặng này lại không hề có chút trọng lượng nào, nhẹ đến mức khó tin, hoàn toàn trái với lẽ thường.
Nhưng bây giờ không có thời gian để suy nghĩ về mấy chuyện này, Hạ Phong xách rìu lên, thử phách chém, những sợi tóc màu đen dài mà hắn không thể nào sạn đi lúc nãy lại bị chặt đứt rất nhiều, hơn nữa tóc đen bắt đầu nhanh chóng rút lui giống như thủy triều.
“Đây không phải là một cây rìu bình thường"
Hạ Phong còn chưa hết hoảng sợ, nhưng hành vi lúc nãy đã bảo vệ được tính mạng của bọn họ trong thời gian ngắn.
Chỉ có điều, nguy hiểm vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
Lúc này, cô gái quỷ dị đứng ở cách đó không xa lại thay đổi vị trí, đi đến bên cạnh bọn họ.
Tóc đen ở xung quanh lập tức trở nên càng dày hơn.
“Mau, mau chém cái thứ kia một cái, ba của tôi nói chỉ cần chém trúng là lệ quỷ sẽ tiêu đời.
Trương Văn Văn hộ.
1112 chữ