“Vương San San, tôi về đây, xem ra hôm nay mấy người trong đội phá bỏ công trình kia sẽ không đến nữa, nếu như có chuyện gì thì cứ việc gọi điện thoại cho tôi"
Ông cụ Trương lại ngồi trước ngôi miếu nhỏ kia thêm một lúc, thấy không có việc gì xảy ra, lập tức chống gậy, ung dung đi về nhà.
Nhà của ông cũng ở trong khu chung cư Quan Giang này, là một căn biệt thự cũ.
Tuy gọi nó là biệt thự, nhưng cách bày trí bên trong lại vô cùng đơn giản, không giống như người giàu có chút nào, thậm chí có nơi còn có dấu hiệu bị thấm nước. Hơn nữa cả gia đình ba thế hệ đều ở trong căn nhà này, tổng cộng năm người.
“Ba, đừng nói là hôm nay ba lại đi cản mấy người trong đội phá bỏ công trình nữa đó nha? Ba đã già lắm rồi, có thể đừng kiếm chuyện nữa được không? Hơn nữa khu chung cư này vừa cũ lại vừa rách nát, phá bỏ xây mới là chuyện tốt, thật sự không biết vì sao mấy cụ gì như ba lại phản đối nữa, người ta cũng có muốn chiếm nhà củ ba đâu? Chờ xây xong còn có thể quay về ở tiếp, đến lúc đó ở trong nhà mới cũng sẽ thoải mái hơn. Một người đàn ông trung niên chừng ba mươi tuổi vội vàng bước lên, nâng ông cụ Trương. “Tất cả nhà cửa nơi này đều là do ông nội của con xây, có thể ở bao lâu ba còn không biết rõ sao? Ba cũng không phản đối việc phá bỏ và xây lại, lỡ như ngày nào đó sụp xuống, đến tìm ba tính sổ thì ba biết làm sao đây. Nhưng mà cái đội thi công này cũng không biết tìm từ chỗ nào đến, bọn họ làm sao biết được chỗ nào có thể phá hủy, chỗ nào không thể phá chứ, trong khu chung cư này có rất nhiều điều cấm kỵ, ba không canh chừng là sẽ xảy ra sai lầm ngay.
Ông cụ Trương lại bày ra cái giá của người thế hệ trước, bắt đầu mắng con trai. “Trương Văn Văn, con còn nhỏ, chưa từng trải qua rất nhiều việc, ba nói cho con biết, trong khu chung cư này có ba nơi nhất định không được đụng đến, nếu như ngày nào đó ba chết rồi, con cũng phải canh chừng cho ba “Con biết, con biết rồi, không thể đụng vào căn biệt thự đầu tiên trong khu chung cư, không thể đụng vào ngôi miếu kia, cũng không thể đụng vào nhà của chúng ta, đúng không"
Trương Văn Văn nói:
י“Ba đã nói mấy cái này không biết bao nhiêu lần, lỗ tai của con sắp mọc kén luôn rồi, ba, ăn cơm trước đi, ăn cơm xong con lại thay ba đi ra dạo một vòng, được chưa? Có chuyện gì cứ để con xử lý"
“Con đi ra ngoài dạo thì còn được, gặp chuyện thì vẫn phải để ba của con ra tay, con cũng biết ba con khi còn trẻ thế nào mà, là người nói một không hai ở thành phố Đại Xương này, chỉ có điều bây giờ già rồi, mấy người bạn, đàn em của ba đều chết gần hết, nếu không làm gì còn cần đến lượt ba tự ra tay nữa chứ.
Ông cụ Trương không khỏi cảm thán.
Đúng lúc này, một thanh niên chừng hai mươi tuổi bĩu môi nói:
“Ông nội à, ông đừng khoác lác nữa, nếu ông ghê gớm như thế thì tại sao nhà của chúng ta sẽ nghèo đến thế chứ, năm trước khi con kết hôn cũng không gom đủ tiền làm sính lễ nữa.
“Trương Đào, con ăn nói với ông nội kiểu gì thế hả?"
Trương Văn Văn quát lớn nói.
“Sự thật là thế mà, không phải ba đã nói khi ba còn nhỏ trong nhà rất giàu có sao? Sao đến bây giờ chỉ còn lại căn nhà rách nát này thôi"
Trương Đào nói.
Trương Văn Văn im lặng, không biết phải trả lời như thế nào.
Khi ông còn nhỏ, trong nhà thật sự rất giàu, hơn nữa ba của ông còn có rất nhiều bạn, cả đống đàn em, rất có tiếng nói trong thành phố Đại Xương, chỉ là sau đó càng lúc càng trở nên tệ đi, mãi đến bây giờ thành như thế này.
“Ba, Trương Đào còn nhỏ, không hiểu chuyện, ba đừng để trong lòng"
Trương Văn Văn trừng mắt nhìn con trai, sau đó nói.
Ông cụ Trương phất tay:
“Ba rộng lượng lắm, không đi so đo với với cháu nội đâu"
Nhưng mà ngay lúc này, điện thoại của ông lại vang lên.
“A Vĩ, đang ở đâu đó? Hôm nay công trường đào ra được bảy cái quan tài màu đỏ son, ông có biết chuyện này không? Đừng nói là lại có quỷ đó nha, ông có cần lại đây xử lý không?"
Đầu dây bên kia cũng là giọng nói của một cụ ông, ông ta nói chuyện rất lớn, sợ ông cụ Trương lãng tai không nghe thấy được.
“A Phi, đang ăn cơm, chờ lát nữa tôi sẽ qua, ông làm đàn em kiểu gì đó, sao bây giờ mới nói? Lúc trước chết ở chỗ nào thế?"
Ông cụ Trương hùng hùng hổ hổ nói.
“Mấy ngày trước không được khỏe lắm, phải nhập viện, hôm nay mới về, A Vĩ, lần này phải nhờ vào ông rồi, nghe nói mấy cái quan tài kia rất tà môn, tôi không chịu nổi"
Ông già tên A Phi nói.
“Đúng là đồ vô dụng mà Ông cụ Trương lập tức cúp mắt, lảo đảo đứng dậy.
Trương Văn Văn vội vàng chạy đến nâng:
“Ba, ba đừng đi, con bảo Trương Đào đi hỏi thăm tình hình thay ba là được.
1049 chữ