Nói đến đây hắn cũng không có nói tiếp nữa, vì hắn hiểu Dương Gian là người rất quan trọng đối với bọn họ.
Nghĩ tới chuyện xảy ra tối qua, quả thật rất khủng khiếp, cả đời hắn cũng không bao giờ muốn mình sẽ đụng phải lần thứ hai, nếu như hắn là con gái chắc chắn hắn sẽ quấn quýt lấy Dương Gian.
Về chuyện này, Vương San San làm rất tốt.
Nhìn về phía nhà ga công cộng, Vương San San đang nắm lấy tay Dương Gian, theo hắn về nhà.
Xe buýt công cộng, Dương Gian đang ngồi trên ghế, trên mặt lộ rõ sự mệt mỏi.
Hắn đang nhìn ra bên ngoài cửa sổ, thấy ngã tư đường quen thuộc, dòng người quen thuộc cùng âm thanh ồn ào quen thuộc.
Tuy là nó thực sự rất ồn ào nhưng làm cho con người ta yên tâm.
Ít nhất sẽ không có quỷ.
Vương San San vẫn cứ quấn quýt lấy Dương Gian, không phải là quan hệ của hai người còn chưa đến mức ' ấy'.
Nếu không chắc chắn cô ta sẽ đến ở nhà của Dương Gian luôn, dù vậy vẫn xin Dương Gian đưa cô về nhà.
Vương San San vẫn cứ ôm lấy cánh tay Dương Gian không chịu buông ra, quay đầu nhìn hắn rồi hỏi:
Dương Gian nhìn cô một lát, sau đó mới trả lời:
Đương nhiên, đây chỉ là đang an ủi cô mà thôi.
Còn có thể gặp hay không hắn cũng không có đoán được, việc này chỉ có thể biết được khi nó xảy ra.
Bỗng dưng, Vương San San nghiên đầu về một bên.
Nhìn về phía đó, Dương Gian thấy được sau ót của cô vẫn còn dấu tay của quỷ anh.
Hiện tại nó giống như hình xăm vậy, không gề biến mất.
Trong lòng hắn thấy hơi rùng mình, cũng không biết có nên nhắc nhở cô hay là không.
Nhưng hắn sợ nếu nói chuyện này cho cô nghe thì cô sẽ bị điên mất.
Có lẽ nó chỉ là vết sẹo mà thôi, không xảy ra chuyện gì đâu.
Tuy nhiên, Dương Gian vẫn cảm thấy nên dặn dò bạn học của mình vài câu:
Vương San San ngẩng đầu cảm động nhìn hắn, nói:
Reng reng reng, reng reng reng,....
Bỗng dưng, di động trên người Dương Gian reo lên.
Vương San San ở cạnh hắn lập tức bị doạ cho mặt không còn một gọt máu.
Dương Gian vội vàng trấn an:
Sau đó, từ trong đống điện thoại hắn lấy ra một cái điện thoại, nó có hình dạng như một bộ đàm.
Nó chính là chiếc điện thoại mà Chu Chính đưa cho hắn lúc tối qua.
Chiếc điện thoại này không kết nối internet được, chỉ có mỗi một chức năng là gọi điện mà thôi.
Giống như điện thoại ' cục gạch' vậy, cũng không biết vì cái gì lại dùng một chiếc điện thoại như vậy.
Suy nghĩ một lát, Dương Gian quyết định nhận điện thoại.
Bên kia điện thoại truyền đến một giọng nói của một cô gái:
Dương Gian nói:
Chu Chính đã chết rồi.
Đã chết? Chết như thế nào?
Sinh em bé nên chết.
Đầu dây bên kia cũng có chút sững sờ:
Dương Gian nói:
Ở đầu dây bên kia, điện thoại viên Lưu Tiểu Vũ cũng bắt đầu nổi khùng:
Dương Gian liền đáp:
Tôi nói rồi, Chu Chính đã chết, cô muốn biết tình huống thế nào, chẳng lẽ không có biết phái người đi điều tra sao? Còn muốn tôi nói ra lệ quỷ sống lại và giết chết Chu Chính à, cô có biết nói như thế sẽ khiến cho toàn bộ người ở trên xe buýt lâm vào khủng hoảng hay không vậy? Khi cô đi học, thầy cô không dạy cô thế nào là hiệu ứng đám đông? Khả năng suy luận của cô làm cho tôi có chút nghi ngờ, cô có đủ tư cách giữ chức vị cảnh sát quốc tế?
Hiện tại tôi sẽ không cùng cô tán gẫu nữa, kiếm một người có chút kinh nghiệm qua nói chuyện điện thoại với tôi.
…
Lúc này, tại các phòng ban của liên quan của cục cảnh sát Quốc tế khu vực Châu Á.
Lưu Tiểu Vũ đang mặc đồng phục của điện thoại viên, lúc này cô đang tức giận nghiến răng nghiến lợi.
Cây bút máy 2B vô cùng sắc nhọn, hiện đang bị cô hung hăng cầm quẹt qua quẹt lại trên tờ giấy, xem như tờ giấy là mặt của tiểu tử kiêu ngạo ở đầu dây bên kia vậy.
Lưu Tiểu Vũ thở thật sâu, lấy lại bình tĩnh, cứ như tất cả đều vì đại cục.
Đối phương cự tuyệt nói chuyện, cũng chỉ đáp lại hai tiếng:
Ha ha.
Tiên sinh, chuyện của Chu Chính có liên quan đến an qoàn của quốc gia, mong cậu hãy phói hợp.
Ha ha.
Lưu Tiểu Vũ nói:
Tiên sinh, tôi biết cậu biết mọi chuyện, nếu hiện tại vị trí của cậu không có phù hợp. Tôi có thể cho cậu 5 phút để xử lý, tìm một chỗ thích hợp để kể lại chi tiết chuyện của Chu Chính.
Ha ha.....
Ha ha là cái quỷ gì?
Lưu Tiểu Vũ cũng bắt đầu nổi điên nhưng cô cố chịu đựng, gắng gượng giữ bình tĩnh nói:
Dương Gian nói:
Lúc này Lưu Tiểu Vũ đã mất hết bình tĩnh, cũng không còn quan tâm đến quy tắc nữa, lớn tiếng trả lời: