Sau đó hắn nhìn lại phía sau, là một cánh cửa, cánh cửa mà lúc trước hắn muốn tìm kiếm, đó là..... cửa của nhà vệ sinh.
Thì ra nó lại cách gần như thế, tại sao trước đây mình không có phát hiện ra nhỉ.
…
Trước mắt Dương Gian cẩn thận đi theo lối cũ để trở về thế nhưng không thấy con quỷ đã đuổi theo mình hồi nãy đâu nữa.
Chuyện nãy có lẽ có thể gọi là đại nạn không chết ắt có hậu phúc đây mà.
Hắn mở cánh cửa ra rồi đi vào, thế nhưng cảnh trước mắt lại làm hắn ngẩn ngơ.
Cái hành lang này thật quá quen thuộc.
Quay đầu nhìn lại phía sau, phía sau hắn là căn phòng mà lúc trước hắn mới trốn.
Mình thế mà trở lại cửa của phòng học ở tầng 5.
Dương Gian không thể tưởng tượng nổi là đang xảy ra chuyện gì nữa.
Đột nhiên, bên trong phòng học vang lên tiếng ho vừa yếu ớt lại có chút khổ sở.
Một nam tử người gầy guộc, sắc mặt tái nhợt, khoác bên ngoài một chiếc áo khoác gió.
Hắn tựa người vào hành lang, cảnh giác nhìn Dương Gian, đôi mắt của gã mang theo tơ máu dày đặc.
Dương Gian có chút sửng sốt kêu lên.
Chu Chính khẽ di chuyển ánh mắt:
Thế nhưng mỗi cái Quỷ Vực chỉ có thể có một lệ quỷ, lão nhân mặc áo dài màu đen kia chính là lệ quỷ nhưng trước đó lão đã rời đi rồi. Con quỷ mà ngươi gặp được trước kia hẳn là quỷ nô.
Quỷ nô là cái gì?
Dương Gian đi đến bên cạnh, thắc mắc.
Chu Chính giải thích:
Những người bị giết chết ở bên trong Quỷ Vực sẽ bị một loại nguyền rủa gì đó, bị vu chủ điều khiển, vô điều kiện làm theo những gì mà lệ quỷ sai khiến, giống như nô bộc với địa chủ ở thời xưa nên được gọi là quỷ nô. Thế nhưng chúng nó không mạnh như lệ quỷ, dù là thế, đối với những người bình thường vẫn có sự uy hiếp không hề nhẹ. Đại...... khụ khụ, cái Quỷ Vực này hình thành bao lâu rồi mà có thể xuất hiện quỷ nô, người có thể còn sống mà đi tới đây, ngươi mạng lớn lắm đó.
Nhưng hiện tại cũng không phải là lúc nói chuyện này, em xuất hiện ở đây cũng khá đúng lúc.
Hắn lấy ra từ trong túi ra một vật gì đó giống như bộ đàm.
Chu Chính nói, trên mặt lộ ra vẻ thống khổ.
Dương Gian hỏi.
Chu Chính nói:
Còn chưa nói xong hết, ông bỗng nhiên bị té trên mặt đất nằm giãy dụa, kêu lên thật thảm thiết.
Trong lúc còn đang giãy dụa thì cái áo khoác gió của Chu Chính bị bung ra.
Dương Gian cảm thấy hoảng sợ bởi vì phía dưới áo khoác gió, bụng của Chu Chính lồi lên một cục có kích cỡ còn to hơn so với phụ nữ mang thai.
Cái bụng trong suốt, bên trong còn thấy rõ một vật giống như bàn tay của đứa trẻ bốn năm tuổi đung đưa.
Toàn bộ người đứa trẻ kia có màu đen, trên bàn tay còn mọc ra móng tay, nhìn qua rất sắc bén.
Con mắt màu đen nhưng lại không có tròng mắt.
Nó ở bên trong cái bụng lượn lờ như muốn xé bụng để đi ra vậy.
Đây, đây là cái gì?
Hình như nó được gọi là quỷ.. quỷ anh!
Chu Chính cố nến sự đau đớn:
Ban đầu, ở trong bụng thầy, nó chỉ nhỏ bằng móng tay. Thế nhưng cứ mỗi lần thầy sử dụng sức mạnh của quỷ thì nó lại lớn lên một lần. Cho dù không sử dụng nó vẫn sẽ lớn lên, mọi thứ trong bụng của thầy: ruột, nội tạng.. đều bị nó ăn sạch sẽ, mỗi ngày thầy đều phải chịu đựng sự đau đớn khi bị nó gặm nội tạng. Mỗi đêm đều không thể ngủ yên được vì nó gặm đau quá...... Nếu như người bình thường chắc chắn đã muốn tự tử nhưng thầy vẫn chưa thể chết được. Đối với Chu Chính thầy mà nói, chết là một loại giải thoát, sống chỉ làm gia tăng sự đau đớn và thống khổ mà thôi.
Cầm cái điện thoại di động này và đi đi.
Chu Chính lấy tay ném cái điện thoại ra ngoài:
Dương Gian nhặt di động lên, nhìn thấy bộ dáng thống khổ của đối phương liền không khỏi sờ mu bàn tay của chính mình, trước đây hắn cũng chịu nỗi thống khổ như vậy.
Người điều khiển quỷ?
Chẳng lẽ mình cũng biến thành loại người giống như Chu Chính.
Chu Chính nhìn thấy Dương Gian nhặt di động lên, nụ cười khổ hiện rõ trên khuôn mặt của ông.
Dương Gian nói:
Thầy biết nhiều như vậy, vì sao lúc đầu tầy lại ở lại. Nếu lúc trước thầy rời khỏi đây, chắc chắn thầy nhất định có thể an toàn ra khỏi đây, không cần thiết phải lưu lại đây chết chung với bọn em.
Bởi vì thầy là một cảnh sát, cũng là người điều khiển quỷ, cũng chỉ có chúng ta mới có thể đối phó với quỷ. Nếu chúng ta cũng sợ chết, thế giới này chắc chắn là xong rồi.... Ta làm việc này không phải chỉ vì đất nước, vì người dân mà cũng là vì người nhà của ta, cũng vì bản thân ta nữa.
Khoé miệng Chu Chính có chút run run, đau đớn kịch liệt, hắn cảm giác chính mình đã chịu dựng không nổi nữa, đột nhiên quát:
Dương Gian trong lòng cảm thấy sợ hãi, bèn nắm chặt điện thoại trong tay lại, sau đó quay đầu bỏ chạy.