Tôn Lệ Hồng cảm thấy ở phía sau cô đang có mấy ánh mắt đáng sợ nhìn chằm chằm khiến cho cô phải rùng mình. Mặc dù hiện tại là mùa hè, nhưng lại khiến cô cảm thấy ớn lạnh, dựng tóc gáy. Tựa hồ đám người này muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.
Được rồi, tôi đã hiểu rồi.
Như thế tôi phải làm gì tiếp theo vậy?
Tôn Lệ Hồng vừa nhỏ giọng nói chuyện vừa gật gật đầu, không ai biết cuộc điện thoại này trò chuyện cái gì. Một lúc sau, cô mới cất điện thoại đi và quay vào chỗ ngồi. Tôn Lệ Hồng ngồi xuống và nói:
Dương Gian đang lau sạch máu trên cây gậy, sau đó vuốt vuốt cây súng lục, cười nói:
Tôn Lệ Hồng nói:
Dương Gian vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào cô:
Tôn Lệ Hồng nói:
Đúng là có chuyện nhưng có lẽ đó là trường hợp đặc biệt, chuyện ngoài ý muốn, hẳn là Dương tiên sinh cũng biết, không phải người nào đều có may mắn như thế.
Tôi biết, cho nên tôi đoán cái mà tôi không biết chính là một yếu tố quan trọng nào đó trong phương pháp này.
Tôn Lệ Hồng lại nói:
Ông chủ chúng tôi đã đồng ý điều kiện của ngài, cũng đồng ý mua bán thứ này, nhưng mà thẻ đánh bạc của ngài không đủ.
Ý của cô là tôi phải bắt một con quỷ nữa để trao đổi với các cô? Nếu như thế thì tôi tình nguyện bỏ 100 triệu.
Tôn Lệ Hồng nói:
Không chờ cho cô đứng lên, Dương Gian đã lập tức nói:
Tôn Lệ Hồng nói:
Dương Gian nói:
Tôn Lệ Hồng có chút khẩn trương nói:
Dương Gian nói:
Thế thì tốt, nếu có, tôi sẽ tìm hiểu nguyên nhân sau đó giết sạch cả nhà cô. Hiện tại tôi đã nói xong, cô cứ tự nhiên đi.
Vậy, chúng tôi xin phép đi trước.
Dường như bị khinh hãi quá nên Tôn Lệ Hồng vội vàng bỏ chạy cùng đám đồng nghiệp. Dương Gian đột nhiên hỏi Nghiêm Lực:
Nghiêm Lực gật đầu nói:
Đương nhiên.
Nếu vậy thì tốt, có một số việc chúng ta phải đề phòng, không thể không chuẩn bị.
Dương Gian tiếp tục xem tư liệu, hắn chỉ tùy ý lật xem một chút. Ngoại trừ nói rõ địa điểm là ở một ngôi làng nằm ở ngoại ô thành phố Đại Xương ra, không hề có thông tin gì nữa.
Nghiêm Lực nói:
Dương Gian nói:
Nói đến đây hắn lại nhìn về đám người xung quanh.
Vương Tiểu Cường khiêu khích nói:
Dương Gian nói:
Đừng nói như thế chứ, tôi vẫn còn nhỏ, ra ngoài mà không có người lớn ở bên cạnh thì tôi cảm giác không an toàn. Tư liệu tôi sẽ để đây, qua ba ngày tôi sẽ đến đó vào buổi sáng, trong mấy người ai thích thì đến, không thì thôi tôi không có ép.
Có điều chỉ có một cơ hội để sống sót, nếu bỏ qua cơ hội này chỉ còn cách chờ chết. Hơn nữa cách sống sót cũng không phải không thể chia sẻ, nếu có người thành công thì sẽ chia sẻ cho người khác nhưng với điều kiện phải ra sức xử lý vụ này.
Hắn cần một vài ngươi tham dự vào để chia sẻ nguy hiểm. Bởi vì hắn cảm thấy chuyện linh dị này không tầm thường chút nào.
Bởi vì hắn có quỷ vực, không sợ người khác sẽ đoạt mối làm ăn của hắn. Ở siêu thị, hắn có thể cướp cái hộp trong tay Nghiêm Lực thì trong vụ này cũng vậy. Nói theo cách khác, đám người tham gia vào chuyện này sẽ là đám công nhân đi làm thuê cho hắn.
Dương Gian đứng lên, không nói nhiều, lập tức bỏ đi. Nghiêm Lực cùng đi theo hắn, chỉ để lại đám người của câu lạc bộ.
Nhưng hiện tại bọn chúng cũng không có quan tâm đến Dương Gian nữa mà là phần tư liệu nằm trên bàn.
Đó là... Hi vọng sống sót của bọn chúng.
Tiếp đó bọn chúng cần phải lựa chọn giữa phương pháp kéo dài thời gian khôi phục của lệ quỷ hay là ở chỗ này ngồi ăn chờ chết?
Xe dừng lại trước cổng của một tiểu khu. Nghiêm Lực vừa xuống xe đã nghiêm túc nhắc nhở hắn:
Dương Gian nhìn anh ta và nói:
Nghiêm Lực có chút xấu hổ:
Dương Gian nói:
Nghiêm Lực ý định rút lui: