Diệp Tuấn có cảm giác tuyệt vọng, chưa kể đến việc lãng phí một lần sử dụng lực lượng lệ quỷ mà còn đắc tội với tên điên này. Bị dính phải ấn ký tay quỷ của hắn ta mà tên này không thèm hỏi han một câu, cũng không thấy có vẻ gì gọi là sợ hãi. Dường như cái đó đối với tên này không có tác dụng gì hết.
Diệp Tuấn nói:
Dương Gian nhìn cây gậy trong tay mình, vô cùng chân thành trả lời:
Trong lòng Dương Gian có chút thất vọng, vì sao đánh nhiều thế rồi mà Diệp Tuấn này còn chưa có chết, hắn ta khá giống với Nghiêm Lực.
Nhưng...
Nhìn thấy hình dạng kỳ quái của Diệp Tuấn, hơn nữa thân thể hắn ta lại không ngừng tỏa ra mùi hôi thối, nước thi thể chảy loạn, từ đó Dương Gian có thể đoán được tình trạng của tên này còn nghiêm trọng hơn cả Nghiêm Lực.
Đây cũng là một tên ngự quỷ nhân sắp chết do lệ quỷ sống lại.
Dương Gian ngồi xổm trước đống bầy nhầy, cầm cây gậy chọt chọt mấy cục thịt hôi thối:
Đầu bị nứt toe toét, xương tay xương chân gãy hết, mặt mũi biến dạng, nội tạng đều bị thối rữa, toàn thân đã biến thành màu đen, bốc mùi vô cùng.
Với tình trạng này mà Diệp Tuấn còn có thể mở miệng để nói chuyện, có thể sống được, không thể không nói, đây là một kỳ tích của nền y học thế giới.
Diệp Tuấn trầm mặc một lúc, sau đó mới mở miệng.
Tên con trai lúc nãy uống rượu với Diệp Tuấn lúc nãy lập tức nhíu mày, sau đó đi đến.
Dương Gian nhếch miệng cười, nhìn đối phương:
Lúc này tôi đã nghĩ ra được, vì sao đám tiền bối các người lại muốn lừa người mới. Bởi vì các người đã sắp chết... Đúng không.
Tình trạng của mấy người đã đến cực hạn, nếu tiếp tục sử dụng lực lượng lệ quỷ chắc chắn sẽ chết. Cho nên ngồi chờ trong câu lạc bộ, chờ đợi người mới, chờ cho người mới xử lý xong chuyện linh dị, sau đó người mới sẽ tiến hành giao dịch. Mấy người sẽ nhân cơ hội này hợp lực lừa lọc người mới, như thế mấy người có thể kiếm được tiền mà không cần sử dụng lực lượng lệ quỷ. Đây đúng là một ý kiến hay, có lẽ Nghiêm Lực từng bị mấy người lừa rồi, đúng không?
Tên này nhíu mày, vốn dĩ đây là quy tắc ngầm của câu lạc bộ, dù trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ nhưng không có một ai dám thẳng thắn nói ra như Dương Gian.
Sắc mặt người này tỏ ra có chút bất thiện:
Dương Gian nhìn xung quanh một lượt:
Tên này nói:
Lúc này tên Trương Hàn trốn ở đằng xa, nói:
Trên mặt Dương Gian tỏ ra dữ tợn, đôi mắt hắn tỏa ra một vài tia sáng màu đỏ, dùng ánh mắt quỷ dị nhìn đám người.
Giới hạn quỷ vực của hắn là 5 phút, nếu vượt quá thời gian đó, thời gian lệ quỷ sống lại sẽ rút ngắn nhanh chóng, hắn sẽ chết nếu thời gian hết nhưng hắn chắc chắn đám người này không kéo dài được 5 phút.
Mọi uy hiếp đều vô dụng đối với hắn?
Không những Dương Gian có thủ đoạn độc ác mà hắn còn là kẻ điên làm càn làm bậy.
Nghe xong, trong lòng đám người trầm xuống, nếu đánh lâu dài thì xác suất bọn chúng bị chết bởi lệ quỷ sống lại là rất lớn.
Dương Gian nói với giọng khinh bỉ:
Con mẹ nó, đây không phải đang nói lời vô dụng hay sao. Nếu như bọn họ dám liều mạng thì đã liều mạng đi xử lý chuyện linh dị rồi, đâu cần ngồi đây uống rượu dọa nát mấy tên người mới. Dương Gian dùng chân đá thi thể của Diệp Tuấn sang một bên.
-...
Nhìn thấy Dương Gian đá thi thể của Diệp Tuấn như rác rưởi, sắc mặt cả đám đều rất khó coi. Có người đã định nổi xung ra tay với Dương Gian. Nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.
Liều mạng với người mới, bọn chúng liều không nổi. Đột nhiên, tiếng vỗ tay vang lên.
Một người thanh niên ăn mặc khá bình thường xuất hiện, vừa nhìn qua là biết hắn ta là tên nhà giàu, gương mặt luôn luôn mỉm cười nhưng nụ cười có chút lạnh lẽo. Hắn ta đang đi đến, vừa đi vừa vỗ tay.
Dương Gian ngoẹo đầu nhìn hăn ta:
Anh là ai? Đến nói quy củ với tôi đấy à?
Không, không, không, cậu đừng hiểu lầm, tôi chỉ là người phụ trách ở câu lạc bộ thôi, trước tiên xin tự giới thiệu một tý, tôi tên là Vương Tiểu Cường, cậu có thể gọi là Tiểu Cường cũng được.
Dương Gian hỏi:
Vương Tiểu Cường cười nói:
Nói xong, hắn ta đưa đến một cái danh thiếp màu vàng. Câu lạc bộ này thật giàu có, lại làm danh thiếp bằng vàng.
Vương Tiểu Cường nói:
Dương Gian nhìn hắn ta và nói:
Nụ cười của Vương Tiểu Cường cứng lại.
Dương Gian ném tấm danh thiếp bằng vàng lên người đối phương.