Bất chợt khóe miệng của Hác Thiểu Văn lộ ra một nụ cười lạnh:
Dương Gian nghiêm túc nói:
Mày không có thời gian để mặc cả, còn 10 giây. Mày chỉ có một lựa chọn là nói, không có lựa chọn thứ hai. Còn bọn mày có thể rời đi khỏi đây hay không, việc này phải do tao quyết định.
Ông chủ, nói cho hắn biết đi, hắn ta là thằng điên, lại rất lợi hại, anh nhìn thấy hắn giết nhiều người như thế mà không hề chớp mắt một cái, chắc thời gian của hắn cũng không còn xa nữa.
Đúng thế, ông chủ, chúng ta không cần thiết phải đối đầu với một tên điên, nói cho hắn biết cái đó sau đó chúng ta sẽ rời khỏi đây, sau này không làm chuyện như thế này nữa.
Nhìn thấy thời gian đếm ngược trên di động, Hác Thiểu Văn còn chưa mở miệng thì hai tên đàn em ở phía sau đã mở miệng khuyên nhủ, trái tim bọn chúng lúc này đang đập một cách điên cuồng.
Tên này không giống với Nghiêm Lực, con quỷ trong người hắn không bình thường chút nào.
Sắc mặt Hác Thiểu Văn trở nên hung ác, hắn ta lấy ra một trái lựu đạn.
Dương Gian nhìn nhìn hắn ta một lát:
Hác Thiểu Văn nói:
Không thử thì sao biết được, mày rất lợi hại, nhưng tao đã không còn đường sống nữa rồi, nên tao phải liều mạng thôi.
Uy hiếp của mày vô dụng đối với tao, bởi vì không phải chỉ có mình mày mới biết thông tin đó, mày quên hay sao, còn có tên Ngô Phong nữa mà, tao đã giam ông ta lại rồi, tý nữa đi hỏi ông ta là được thôi.
Hác Thiểu Văn có chút nản lòng khi nghe được lời này của hắn.
Tý nữa thì hắn ta quên mất một chuyện, không phải chỉ có mỗi mình hắn ta biết được chuyện này.
Tên Ngô Phong đã rơi vào tay hắn rồi, tý nữa hắn đi tra khảo thì chắc chắn sẽ biết được đáp án mà thôi.
Hác Thiểu Văn thầm mắng đồng bọn, nhưng tình thế trước mắt cũng không phải là lúc hắn ta có thể mắng người khác.
Hắn ta nói ra ngay lập tức, không do dự chút nào:
Dương Gian nói:
Đó là điều đương nhiên.
Theo như tao biết, thì không có cách nào để ngự quỷ nhân tránh khỏi việc bị chết bởi lệ quỷ sống lại, chí ít thì từ khi tao biết thông tin này cho đến nay đều chưa có ai có thể sống sót, nhưng lại có một cách thức vô cùng cực đoan để kéo dài thời gian sống sót.
Tiếp tục.
Hác Thiểu Văn ngừng một chút, sau đó nói tiếp:
Dương Gian nhíu mày:
Hác Thiểu Văn chân thành nói:
Dương Gian cười rộ lên:
Hác Thiểu Văn nói:
Chỉ suy nghĩ một lát, Dương Gian đã hiểu được vì sao các quốc gia lại cấm đoán việc truyền bá thông tin này.
Dù sao Ngự quỷ nhân cũng sắp chết rồi, nên bọn họ chắc chắn sẽ mạo hiểm đi thử cách này, nhưng kết quả lại là chết sớm hơn.
Tổn thất quá lớn, khiến đại cuộc bất lợi, nên phải phong tỏa.
Hác Thiểu Văn nói:
Dương Gian trầm ngâm.
Nhìn qua thì thấy cách này rất đơn giản, nhưng để áp dụng thực tế lại vô cùng nguy hiểm.
Ngự quỷ nhân nào lại dám để cho con quỷ thứ hai tiến vào cơ thể của hắn chứ?
Một khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, hai con quỷ không khắc chế lẫn nhau, thì kết quả chỉ có một... Chết ngay lập tức.
Nhưng cách này cũng có thể thử trước khi chết. Thắng thì tiếp tục sống, thua thì xuống địa ngục sống tiếp.
Hác Thiểu Văn nói:
Đột nhiên, Dương Gian liếc mắt nhìn màn hình điện thoại đặt ở trên bàn, đứng dậy và nói:
Hắn chỉ chỉ về chiếc điện thoại, trên màn hình của nó đã đếm về không.
Nghe vậy, con ngươi Hác Thiểu Văn co rụt lại.
Hắn ta nhìn lại thứ đang cầm trong tay... Không biết từ lúc nào nó đã biến thành quả trứng kỳ thú.
Hác Thiểu Văn vừa sợ vừa giận, cầm lấy cây gậy trong tay muốn xông lên đánh chết tên đáng giận này.
Từ đầu đến cuối, tên tiểu tử này vẫn đùa giỡn với hắn ta. Khi Dương Gian bước vào trong nhà, đám người bọn chúng đã biến thành cá trong chậu, không còn đường nào để trốn. Nãy giờ hắn nói nhiều như thế đều là vì moi móc tin tức mà thôi, không có ý định buông tha cho bọn chúng.
Dương Gian mỉm cười, đưa tay chào, ánh đèn màu đỏ trong phòng khách chớp một cái, toàn bộ mọi thứ xung quanh đều biến mất ngay lập tức.
Thi thể nằm trên mặt đất đã biến mất, trên bị hòa tan vào vách tường cũng biến mất, hai tên đàn em còn sống không thấy nữa... Ngay cả Hác Thiểu Văn đang xông đến cũng không thấy nốt, chỉ còn một cây gậy vàng óng rơi xuống đất.
Nhưng phòng khách vẫn còn là phòng khách, chỉ là không còn bóng dáng mấy người bên trong. Trừ mấy món đồ ra thì tất cả mọi người đều biến mất ngay lập tức.