Sách bản đẹp được làm bởi Nhân
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
Tin tức quá ít, không thể nào đoán ra được.
Dương Gian lạnh lùng nói, những người này ra tay đã để cho hắn chứng kiến được cái gì gọi là tàn nhẫn, chưa tới 10 giây đã giết chết một người. Nếu hắn không chuẩn bị từ trước, thì có lẽ đã bị trúng chiêu rồi, không trách được Nghiêm Lực lại bị mấy tên này tóm gọn. Máu quỷ của anh ta có khiếm khuyết rất lớn, khi đối phó với lệ quỷ thì rất lợi hại nhưng không có tác dụng gì khi đối phó với người.
Nhưng thứ đáng sợ trên thế giới này không chỉ có mỗi quỷ mà còn có cả người.
Nói xong, hắn lấy điện thoại để ở trên bàn, bên trên mà hình đang đếm ngược 3 phút.
Đây là thời gian đếm ngược của sinh mệnh mấy người này được Dương Gian đặt ra.
Hác Thiểu Văn nói:
Dương Gian nói:
Hác Thiểu Văn nói:
Dương Gian chỉ chỉ thời gian đang đếm ngược trên điện thoại và nói:
Ánh mắt hắn chuyển qua người khác.
Có điều mà mấy tên đàn ông mặc âu phục này lại giống như những người câm, không hé miệng nói lời nào hết.
Sắc mặt Hác Thiểu Văn rất nặng nề, hắn ta mơ hồ cảm thấy rất khó để giải quyết được Dương Gian.
Hơn nữa, hắn rất gian xảo, giống như một con sói, nhìn qua thì thấy giống một con chó mà thôi nhưng nếu tiếp xúc với hắn, kiểu gì cũng sẽ bị hắn xé mất một miếng thịt.
Dương Gian nhìn hắn ta bằng ánh mắt kỳ quái:
Nói xong, hắn nhìn vào bóng đèn trong phòng khách.
Tiếng dòng điện rè rất nhỏ, không biết từ lúc nào ánh đèn màu trắng đã đổi thành màu đỏ, tỏa ra ánh đỏ. Ánh đèn đỏ chiếu khắp căn phòng khiến cho toàn bộ đều bị bao phủ bởi một màu đỏ. Nhưng ánh đèn không chỉ bao phủ mỗi phòng khách, khi Hác Thiểu Văn nhìn ra cửa sổ, hắn ta thấy bên ngoài cũng bị bao phủ bởi thế giới màu đỏ, xung quanh đều yên tĩnh, im ắng đến lạ thường.
Dương Gian từ từ đứng dậy, ánh mắt hắn đả qua đảo lại giữa đám người. Lúc này, Nghiêm Lực đang bị đóng đinh đã nằm dưới mặt đất, sau khi nhìn thấy toàn bộ đều bị bao phủ bởi thế giới màu đỏ, sắc mặt anh ta thay đổi ngay lập tức.
Quỷ vực.
Không nghĩ ra được, vậy mà Dương Gian lại sử dụng đến Quỷ Vực, xem ra hắn ta định làm thật.
Nghiêm Lực nói:
Nhìn thì giống như đang khuyên người khác nhưng thật ra là đang giúp Dương Gian mau chóng đạt được mục đích hơn.
Một tên làm ác quỷ, một kẻ làm thiên thần, đúng là không còn gì hợp hơn.
Thật ra có sử dụng quỷ vực hay không đều dựa vào tâm trạng của Dương Gian, hắn không phải là thứ mà người bình thường có thể đối phó được.
Là một con quỷ đặc biệt?
Hác Thiểu Văn cười lạnh:
Nói xong, trong tay hắn ta lại thêm một khẩu súng lục.
Hắn ta bắn ba phát liên tiếp vào trán và ngực của Dương Gian, không có cách nào có thể né được mấy phát bắn ở khoảng cách gần như thế.
Dương Gian vừa mới đứng lên, sau một giây đã ngã sấp mặt xuống đất, máu chảy ra ào ào.
Chết rồi?
Ánh mắt Hác Thiểu Văn chăm chú, hắn ta không hề hưng phấn nhưng chưa chờ cho hắn ta kiểm tra kỹ lại, ánh sáng màu hồng chợt lóe lên một cái.
Hắn ta lại phát hiện thi thể nằm dưới đất không phải là Dương Gian mà là một tên đàn em của hắn ta, Dương Gian đã biến mất.
Bấy giờ một tên đàn em giật mình, vội vàng nhìn đồng bạn bên cạnh hắn ta.
Không biết từ lúc nào, đồng bọn đứng bên cạnh hắn ta lại biến thành Dương Gian, Dương Gian nhếch miệng cười cười với hắn.
Trưng ra bộ mặt hồn nhiên ngây thơ, vô hại lại khiến cho người khác cảm thấy được sự khủng bố.
Dương Gian đưa tay túm lấy cổ của tên này, sau đó đẩy tên này đi ra phía trước.
Hác Thiểu Văn lại bắn thêm một phát, Dương Gian lại ngã xuống đất.
Nhưng mà, ngay khi thi thể chạm đất lại biến thành một tên đàn em khác.
Chỉ trong chốc lát, hắn ta đã giết chết ba người nhưng sắc mặt của Hác Thiểu Văn lại không có thay đổi gì, vẫn lạnh lùng như trước, hắn ta nói:
Đi ra, có bản lĩnh thì đi ra đây.
Leng keng!
Sau một giây, có một viên đạn rơi từ trần nhà xuống, rơi trúng đầu hắn ta.
Một viên đạn màu vàng, trong suốt, đây không phải đạn làm từ đồng thau, mà chính là vàng.
Dương Gian chậm rãi đi từ trong phòng ngủ đi ra, sắc mặt hắn bình tĩnh đến đáng sợ, còn mang theo một cảm giác quỷ dị. Hác Thiểu Văn lập tức giơ súng lên nhưng sau đó dừng lại ngay, không bóp cò.