Chương 175: Nguy ky
Chầm chậm, cửa được mở ra.
Ở nơi cao nhất trên đài, chỉ thấy trong bốn khối linh hồn ngọc giản lúc này có ba khối đã bị vỡ nát hoàn toàn. Các linh hồn ngọc giản đã bị vỡ chính là đại diện cho sinh mệnh của tam vị huynh đệ. Địch Hùng trong thoáng chốc lại trở nên trầm tư, chầm chậm đi vào trong phòng, sau đó thi triển thủ ấn đóng cửa lớn lại.
Chỉ một người duy nhất đứng trước đài gỗ để ngọc giản, nhìn chăm chú vào ba khối linh hồn ngọc giản.
Chín anh em Tử Sát giao long, thời ấu niên hung hiểm tại hải để thế giới tu yêu giả không ngừng đánh đông lánh tây, hoặc sát nhân tăng cường thực lực, hoặc bảo vệ tính mạng mà chạy trốn. Dù trong hoàn cảnh nào, chín anh em vẫn luôn tương trợ giúp đỡ lẫn nhau, huynh đệ tình thâm đến mức thậm chí không coi trọng tính mệnh của chính mình.
Chín huynh đệ, tám người đã chết chỉ còn lại duy nhất một người.
A…. a...!
Địch Hùng bắt đầu cười nhẹ, tiếng cười rất nhỏ, cuối cùng trên khuôn mặt mới hiện lên một nụ cười theo đúng nghĩa.
Địch Hùng vô thức ngồi xuống, trên tay xuất hiện một bình rượu. Ngửa cổ uống một ngụm, sau đó nhìn vào các linh hồn ngọc giản bị bể nát, hắn chầm chậm nói:
Địch Hùng nhíu mày lại, kể từ lúc Địch Đồng chết đi đã bắt đầu một chuỗi các sự kiện, sau đó bảy vị huynh đệ liên tiếp bị chết.
Hơi thở Địch Hùng chợt run lên, hắn lại uống một hớp rượu.
Nói xong, Địch Hùng im lặng, từ từ uống rượu. Sau khi uống hết bình rượu, trên mặt Địch Hùng lại có một chút cởi mở, biểu hiện tâm tình không còn gì để mất, không còn e sợ điều gì nữa. Trong lúc tình cảm bộc phát, Địch Hùng như không còn chút gì liên quan tới quá khứ.
Đối với chín huynh đệ hắn, tình cảm ruột thịt chính là một sự ràng buộc lớn. Khi tất cả các huynh đệ đều chết hết thì còn có ai, còn có điều gì có thể ước thúc được Địch Hùng.
Người ta thường nói
"quang cước địa bất phạ xuyên hài đích"
(tạm dịch: chân không, không sợ giày rách). Tám huynh đệ đã chết, Địch Hùng cũng giống như là
"quang cước"
(tạm dịch: chân không) mà thôi.
Địch Hùng bắt đầu đứng lên, nhìn vào các linh hồn ngọc giản đã bị vỡ và cười thành tiếng.
Trong mắt hàn khí ngập tràn, Địch Hùng rời khỏi phòng tàng chứa linh hồn ngọc giản.
Kẻ thù đáng sợ nhất là loại người gì? Đó không phải là một người phong cuồng khát máu, mà chính là kẻ không còn gì để cố kỵ. Ngoài việc luôn giữ được sự sáng suốt bình tĩnh, thì trong tâm chỉ có mục tiêu duy nhất là phục thù. Đó chính là địch nhân đáng sợ nhất.
Trong quá khứ, người của Cửu Sát điện vì sự an toàn của các huynh đệ khác nên luôn có sự e dè. Tuy nhiên hiện nay tám huynh đệ đã chết, chỉ còn lại duy nhất Địch Hùng, chắc chắn là không còn sự cố kị nào nữa. Điều nguy hiểm nhất là sau khi trải qua kịch biến như vậy, Địch Hùng lại chịu đựng được và không bị nổi điên, so với trước hắn trở nên điềm tĩnh hơn. Tình trạng của hắn hiện giờ là có thể gọi là
"âm lãnh"
.
...
Trong lúc đó ở Hồng Hoang, Tiềm Long đại lục.
Đưa mắt nhìn qua chúng nhân một lượt, Ngôn Tự chân nhân lên tiếng hỏi:
Duyên Mặc khép mi nói:
Y Đạt lạnh giọng nói:
Người của Tử Diễm ma vực ta khẳng định sau một năm rưỡi có thể đến Kim Mộc đảo.
Nếu phải đến Kim Mộc đảo, bản thân ta cần phải có ba năm thời gian.
Lời Duyên Mặc nói làm cho chúng nhân rất ngạc nhiên.
Thanh Long lập tức hỏi lại, hiển nhiên hắn ta có thể đánh giá chính xác tốc độ của Duyên Mặc là bao nhiêu. Nếu toàn lực phi hành, khoảng thời gian một tháng đối với Duyên Mặc cũng có thể đã đủ rồi.
Duyên Mặc gật đầu nói:
Tần Vũ cũng gật đầu:
Hầu Phí lúc trước đã trải qua lục cửu thiên kiếp, còn Tiểu Hắc hơn nửa năm nữa mới độ kiếp. Căn bản Tần Vũ không lo lắng về việc mở cửa Cửu Kiếm tiên phủ.
Duyên Mặc nhìn mọi người nói:
Bao nhiêu năm chờ đợi còn được, huống hồ gì là ba năm. Bên cạnh đó để mở Cửu Kiếm tiên phủ cần phải có đủ chín thanh ngọc kiếm, nếu thiếu đi một thanh thì cũng không thể khai mở. Mỗi phương thế lực đều giữ ít nhất một ngọc kiếm, đương nhiên sẽ không sợ bất kì ai khai mở trước. Ngôn Tự chân nhân, Y Đạt, Tần Vũ, Thanh Long, Tam Nhãn lão yêu ngay lập tức đều đáp ứng sự tình.
Sau khi đạt được thoả thuận, mọi người đều chuẩn bị rời đi.
Trong lúc mọi người đang chuẩn bị phân ly, đột nhiên Duyên Mặc đột nhiên nói với Tần Vũ:
Tần Vũ cười hỏi lại:
Duyên Mặc trả lời:
Tần Vũ sắc mặt lập tức biến đổi.
Lúc trước, khi bàn luận về các vấn đề của Cửu Kiếm tiên phủ, bọn Địch Long ba người bị Duyên Mặc giết. Vốn dĩ Tần Vũ chỉ nghĩ với công lực của Duyên Mặc thì Địch Hùng vô phương báo phục, những việc khác gã thực sự không nghĩ đến.
Nhưng khi Duyên Mặc lại đề cập đến việc này, Tần Vũ phát hiện có điều bất diệu.
Tần Vũ đầu mày nhíu lại.
Tần Vũ lúc này có một cảm giác không lành.
Phụ vương gã và những người khác đều đã bị nhận diện, Địch Long và mọi người đều biết được điều đó. Khi trước bọn Địch Long không dám thương hại thân nhân của ta, nhưng hiện nay chỉ còn một mình Địch Hùng, không ai dám chắc điều gì sẽ xảy ra.
Trong tâm Tần Vũ tức giận mắng chính mình.
Chỉ là khi xưa Tần Vũ không hề nghĩ đến việc Cửu Sát điện dám động đến thân nhân mình, vì vậy không hề cố kị. Căn bản gã nghĩ rằng sớm muộn mình cũng trở về Tần Vương triều để gặp thân nhân một lần, với thế lực của Địch Long khẳng định sẽ điều tra ra, dù che giấu thế nào cũng không được.
Tần Vũ cay đắng nói:
Với vẻ vô tội trên khuôn mặt, Duyên Mặc nói:
Tần Vũ thầm thở dài một tiếng. Dù Địch Hùng biết Duyên Mặc là người giết ba người Địch Long, hắn ta thì có khả năng làm được gì đây. Duyên Mặc so với Thanh Long còn mạnh hơn, hắn giết bọn Địch Long ba người, Địch Hùng đến một điểm hi vọng báo cừu cũng không có. Chắc chắn Địch Hùng sẽ không hướng đến Duyên Mặc, một mục tiêu không có hi vọng thành công, để báo thù. Có thể khẳng định đến tám chín phần là hắn sẽ hướng đến thân nhân của mình.
Thanh Long lên tiếng:
Tam Nhãn lão yêu cũng gật đầu nói:
Thanh Long cùng Tam Nhãn lão yêu đều tuyên phán Cửu Sát điện đã diệt vong.
Vừa nhìn đã nhận ra Tần Vũ lo lắng về vấn đề gì, Thanh Long ai ủi:
Bạn đang đọc truyện tại
Truyện FULL
Tam Nhãn lão yêu cũng lên tiếng bảo chứng.
Trong mắt Tần Vũ thoáng qua một tia hàn khí.
Quay lại nhìn mọi người, Tần Vũ nói:
Nói xong, Tần Vũ lớn giọng tuyên bố, thanh âm cực kỳ lạnh lẽo:
Tần Vũ hạ giọng nói:
Thanh Long tức thì nói:
Tam Nhãn lão yêu gật đầu nói:
Tam Nhãn lão yêu xác minh lại lời nói của Tần Vũ.
Duyên Mặc cũng bảo đảm:
Được ba người bảo đảm như vậy, Tần Vũ không còn một chút cố kị nào nữa.
Tần Vũ hướng về mọi người vòng tay nói:
Đa tạ các vị về điều đó! Sự tình trọng đại, ta không thể để lãng phí một chút thời gian nào, ta xin phép đi trước.
Đi từ từ!
Mọi người đương trường đều biết tâm trạng lo lắng của Tần Vũ, nhanh chóng đáp lại.
Tiếp sau đó, Tần Vũ cùng Hầu Phí, Hắc Vũ trực tiếp hướng về Tần Vương triều nhanh chóng phi hành.
Duyên Mặc nhìn Thanh Long cùng Tam Nhãn lão tổ nói:
….
Hoàng cung Tần Vương triều, Thanh Lâm viên.
Dưới một tán cây, trên chiếc bàn đá đang diễn ra một bàn cờ đã đến hồi tàn cuộc. Hai người chơi, một người là lão giả nho nhã mặc áo văn sĩ đang phe phẩy quạt lông màu đen, một là trung niên nhân râu dài mặc áo màu xanh. Hai người ngồi đối diện nhau, im lặng hạ cờ. Phong Ngọc tử ngồi một bên, im lặng theo dõi ván cờ.
Suy nghĩ một hồi lâu, trung niên áo xanh cười nói:
Nho nhã lão giả phe phẩy quạt lông đen chính là Từ Nguyên. Không giống như Tần Đức, Từ Nguyên tu luyện không có thành tựu lớn, cho nên tuy chỉ gần sáu mươi tuổi nhưng nhìn hình dáng bên ngoài giống như một lão già.
Từ Nguyên thở dài nói tiếp:
Trước đây, sau khi diệt Hạng gia thành lập nên Tần Vương triều, công thần Từ Nguyên đã từ quan để bắt đầu cuộc sống du lịch thiên hạ. Hơn mười năm qua, Từ Nguyên mang theo người hầu du sơn ngoạn thuỷ, đã đi khắp đại giang nam bắc. Từ Nguyên chỉ mới trở về được vài ngày, sau đó không lâu thì gặp Tần Đức.
Giữa Tần Đức và Từ Nguyên, tuy danh phận là chủ tớ, nhưng thực tế giống như huynh đệ.
Tần Đức cười nhẹ nói:
Từ Nguyên nhẹ nhàng đáp:
Nhìn bộ dạng Từ Nguyên, sau một thời gian trầm tư, Tần Đức than lên một tiếng rồi nói:
Lúc Tần Vũ sáu tuổi, Từ Nguyên đang còn rất trẻ.
Tần Đức cười nói:
Vào lúc này, ba đạo tàn ảnh chợt loé lên.
Sau đó, Tần Vũ, Hầu Phí và Hắc Vũ xuất hiện ở trước mặt ba người Tần Đức.
Tần Đức vừa nhìn thấy Tần Vũ liền lập tức đứng dậy, ở phía đối diện Từ Nguyên cũng đứng dậy theo.
Tần Đức chỉ nói đến đó thì Từ Nguyên vẫy nhẹ cây quạt, cười nói:
,