Chương 133: Tam Sát Lâm Môn
Tại cốc khẩu, Lan thúc, Lập Nhi và đệ nhất tu yêu giả trong cốc - Yến Tử đều đến tiễn Tần Vũ. Lần này đã lưu lại trong cốc hơn nửa năm trời, Tần Vũ lại cảm giác được Lưu Tinh Lệ trong mình phát ra một lượng nhiệt lưu tăng gấp hai, ba lần.
Cũng giống như lần trước đến đây, khi xuất cốc lại khôi phục trạng thái bình thường. Hơn nửa năm nay, Tần Vũ rất hay được nghe Lập Nhi chơi đàn, tâm cảnh cũng tăng lên không ít, linh hồn đương nhiên lại càng mạnh mẽ hơn, đã đạt tới đỉnh điểm cảnh giới Đổng Hư tiền kỳ, thời khắc này có khả năng lại đột phá lần nữa.
Gần trăm vạn dặm đường, cũng phải đạt tới cảnh giới của Tần Vũ mới có thể cảm thấy là không xa.
Lập Nhi tươi cười nói. Với Phi Độn Thuật thần kỳ của Lập Nhi, trăm vạn dặm đó đương nhiên nàng có thể vượt qua dễ dàng.
Tần Vũ nghe thấy hai từ
"kỳ nghệ"
thì không khỏi đau đầu, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười:
Lập Nhi nghe thế cũng có chút giận dữ, nhưng cũng chỉ là xấu hổ mà giận thôi. Thời gian qua, Tần Vũ vẫn thường hay trêu chọc nàng, làm sao nàng không giận cho được. Nhưng ngược lại, Tần Vũ lại rất thích bộ dạng giận dữ, e thẹn của nàng.
Lan thúc cất tiếng.
Từ sau khi trở về đây hơn nửa năm trước, Tần Vũ đã cùng Lan thúc đàm đạo nhiều. Lan thúc cũng đã dần thay đổi, thái độ đối với Tần Vũ cũng đã khác. Ông đã không còn gọi chàng là Tần Vũ, mà lại như một trưởng bối, gọi chàng bằng Tiểu Vũ. Tần Vũ đương nhiên là không có ý kiến gì.
Lan thúc nghiêm sắc nói, nhưng rồi lại cười lớn:
Tần Vũ gật đầu:
Lan thúc, ta nhớ rồi.
Tần Vũ đại ca, lần sau tới nhớ mang quà cho Yến Tử và Kim tỷ tỷ nhé, và quan trọng nhất là quà cho Lập Nhi tỷ tỷ đấy.
Yến Tử đứng bên cười trêu chọc.
Tần Vũ gật đầu, khi quay nhìn những người trong cốc, ánh mắt lại dừng lại chỗ Lập Nhi lâu hơn một chút.
Tần Vũ nói xong liền ngự Diễm Sí kiếm, hóa thành một đạo lưu quang hướng về phía Xích Huyết động phủ. Các tu yêu giả quay vào trong cốc rồi, Lập nhi vẫn đứng nhìn Tần Vũ ly khai, tâm tình có chút thất vọng.
Yến Tử đứng bên này trêu, bên kia Tiểu Kim thấy thế cũng cười.
Lập Nhi lập tức lấy lại bộ dạng như cũ.
Lập Nhi phất tay, Yến Tử và Tiểu Kim bỗng nhiên không thể cử động được nữa. Lập Nhi chuyển thân quay về nội cốc, Yến Tử và Tiểu Kim cũng lơ lửng trôi theo phía sau.
Chỉ một chiêu này thôi, Tần Vũ mà thấy cũng đã phải ngẩn người rồi.
Đó mà là thực lực của Kim Đan kỳ tu chân giả sao?
Yến Tử không động đậy được tay chân nhưng cái miệng lại cứ liến thoắng không ngừng. Tiểu Kim, cùng chung số phận, cũng không ngừng van xin.
Lập Nhi hi hi cười, một chút cũng không quan tâm đến sự van nài của Yến Tử và Tiểu Kim.
Cốc khẩu.
Lúc này chỉ còn Lan thúc còn ở lại cốc khẩu. Lập Nhi và mọi người đều đã trở lại cốc. Nghe đoạn đối thoại của Lập Nhi và bọn Yến Tử, gương mặt Lan thúc cũng phải điểm một nụ cười.
Lan thúc nhìn về hướng Tần Vũ đã đi, khẽ nói một mình:
Ta cứ để Lập Nhi và Tiểu Vũ bên nhau như thế có phải là sai không? Có lẽ hồi đó ta không cùng chết với nàng, lại tiếp tục sống qua ngày đoạn tháng thế này cũng là sai phải không?
Nếu lại cho ta cơ hội một lần nữa…
Lan thúc than khẽ:
Lan thúc nói xong, thân thể như tan vào hư không, trong chốc lát đã về đến trong trúc phòng. Đó chính là Thuấn Di trong truyền thuyết.
o0o
Tại Xích Huyết động phủ.
Đứng bên ngọn giả sơn bên ngoài động khẩu dẫn vào mật thất dưới lòng đất, Tần Vũ chợt biến sắc, lập tức hướng về phía lính tuần canh phía xa gọi lớn:
Tiểu đội tuần canh hộ vệ nghe thấy Tần Vũ ra lệnh liền vội chạy đến rồi lập tức quỳ xuống:
Bái kiến động chủ!
Nói ngay, mật thất dưới đất đã sửa lại lúc nào mà thành ra thế này?
Tần Vũ hỏi đội trưởng tiểu đội tuần canh hộ vệ, ngữ khí thậm chí có chút tức giận.
Tiểu đội trưởng đó tức thì thất kinh:
Nhìn Tần Vũ sa sầm nét mặt. Tiểu đội trưởng hộ vệ nói thêm:
Tần Vũ đành chịu, không còn biết phải làm sao.
Đây là chiến trường giữa Tra Hồng và Địch Đồng. Chỉ cần là cao thủ thì có thế căn cứ vào những dấu tích lưu lại từ trận chiến mà phần nào đoán định được tình hình. Tần Vũ lúc đầu đã dự định lưu lại những vết tích chiến đấu đó để khiến người của Cửu Sát điện ngộ nhận mà có những phán quyết có lợi cho mình.
Thế nhưng bây giờ, vì đã được xây dựng lại, bề mặt dưới đó sớm đã trở lại bằng phẳng. Xây dựng xong mật thất mới thì những vết tích trước đây hoàn toàn biến mất.
Tần Vũ không còn cách nào khác, đành khoát tay nói.
Chúng hộ vệ cung kính lui ra. Tần Vũ trong lòng cảm thấy không ổn. Những dấu vết đó đều đã không còn, nếu người của Cửu Sát điện đến điều tra, nhìn chiến trường không còn vết tích gì thì chắc chắn sẽ rất giận dữ, muốn đối phó cũng vô cùng khó khăn.
Không có dấu tích chiến trận, người của Cửu Sát điện chắc chắn sẽ quay sang chất vấn Hộ pháp và Hộ vệ của Xích Huyết động phủ, không biết chừng sẽ hỏi ra được những điều bất lợi cho mình.
Nguồn truyện:
Truyện FULL
Tần Vũ cũng chỉ có thể trông mong như vậy chứ đâu thể trực tiếp nói với những hộ vệ đó nên hay không nên nói cái gì. Tất cả cứ để lại giải quyết sau vậy.
Tần Vũ đột nhiên bật cười.
Tần Vũ rời khỏi ngọn giả sơn, quay về Lôi Sơn Cư.
Rảnh rỗi không có việc gì, cứ ở Lôi Sơn Cư đọc sách cũng tốt.
o0o
Cự Giáp động phủ.
Phục Hào phì nộn, trắng nõn, hớn hớn hở hở cúi mình hỏi:
Địch Loan cau mày.
Địch Thanh liền cười nói với Phục Hào:
Nói xong, Địch Loan, Địch Thanh, Địch Tiền ba người liền rời khỏi Cự Giáp động phủ.
Nhìn thấy ba vị điện hạ rời đi, Phục Hào lấy Truyền Tấn lệnh ra, tính toán một chút rồi dùng linh thức nhập vào đó cuộc đối thoại vừa nãy với ba vị Điện hạ, sau đó lần lượt truyền tới Đằng Đại và Lâu đại nhân.
Phục Hào khẽ than, sau đó đảo người quay về chỗ ở của mình.
Vì ba vị Điện hạ không ở lại động phủ nên Phục Hào chẳng có gì phải bận tâm, cứ thế mà hưởng thụ cuộc sống.
Xích Huyết động phủ
Thân khoác trường bào màu tím, ba người xuất hiện ngoài đại môn của Xích Huyết động phủ. Đó không phải ai khác mà chính là Địch Tiến, Địch Thanh và Địch Loan. Ba người này vốn không hề thông báo trước cho Xích Huyết động phủ, cứ thế đột ngột tới trước cửa động phủ.
Ba người nhìn đại môn của Xích Huyết động phủ, khóe miệng nhếch lên cười lạnh, sát khí kinh người.
Hộ vệ trấn giữ cửa Xích Huyết động phủ cũng không dám bá đạo như thường lệ. Ba vị đại hán trước mắt toàn thân tràn đầy sát khí khiến bọn chúng e sợ, hỏi vậy cũng cho thấy bọn chúng đã có sự úy kỵ.
Địch Thanh lạnh lùng quát.
Hộ vệ đó liền biến sắc, lập tức nói:
Địch Loan quay sang nhìn tên hộ vệ đó. Nếu là trước đây, hẳn là hắn sẽ khen tên lính đó là trung thành với Động chủ, nhưng lần này đến Xích Huyết động phủ, cả ba vị điện hạ này đều mang theo trong lòng sự thống khổ và cừu hận vì cái chết của huynh đệ mình có liên quan tới Xích Huyết động phủ.
Địch Loan lạnh lùng quát, tung chân đá một cái. Tên hộ vệ đó muốn tránh, nhưng mắt hoa lên một cái đã bị đã bay đi.
Tần Vũ, thân mặc trường bào màu đen, xuất hiện tại đại môn Xích Huyết động phủ.
Những hộ vệ đó nhìn thấy Tần Vũ xuất hiện vội cúi hô:
Bọn Địch Loan ba người mắt đều sáng lên, cùng nhìn chằm chặp vào Tần Vũ.
Địch Loan hỏi.
Tần Vũ gật đầu xác nhận:
Ngay đến Địch Tiến cũng không khỏi đờ người ra.
Ba vị điện hạ của Cửu Sát điện đứng ngay trước mặt mà cái tên Lưu Tinh đó cũng không biết. Ba người Địch Tiến bọn hắn làm sao không thể thấy buồn cười chứ.
"Sao ta lại có thể không biết các ngươi chính là ba Điện hạ của Cửu Sát điện chứ, trường bào tím vốn là đặc trưng cho bọn ngươi kia mà."
Tần Vũ thầm nghĩ, hắn vốn chỉ giả vờ không biết mà thôi. Tần Vũ cao giọng quát:
Địch Loan rút từ trong ngực ra một khối linh bài.
Cửu Sát Hắc Lệnh!
Tần Vũ biến sắc, ấp úng nói:
Địch Thanh lạnh lùng đáp:
Địch Thanh, Địch Loan và Địch Tiền đều nhìn như muốn cười nhạo Tần Vũ.
Tần Vũ lúng túng nói:
Tần Vũ hiện tại không muốn đối mặt đấu với người của Cửu Sát điện nên đương nhiên thái độ rất mực cung kính.
Nhìn bộ dạng lúng túng, sợ hãi của Tần vũ, Địch Loan cười khẩy nói:
Ba đại Điện hạ của Cửu Sát điện mới đến đã triệu tập tất cả mọi người, xem ra không có chút thiện ý nào cả.
Tần Vũ nói xong liền quay sang đám hộ vệ nghiêm giọng ra lệnh:
Chúng hộ vệ nghe lệnh! Truyền cho các đại Hộ pháp, các Hộ vệ đội trưởng, cùng với Nhị Động chủ, Tam Động chủ mau chóng tập hợp tại đại điện.
Dạ!
Hàng trăm hộ vệ đang đứng xung quanh đồng thời quỳ xuống, cung kính đáp.
Sau đó, những hộ vệ này lập tức chạy đi truyền lệnh.
Địch Loan cau mày hỏi.
Tần Vũ cười, giải thích:
Bọn Địch Tiến ba người nghe Tần Vũ nói thế thì trong tâm cũng có chút thay đổi thái độ đối với Tần Vũ.
Chính huynh đệ bọn họ tình cảm cực kỳ tốt nên cũng có đánh giá tốt hơn về người coi trọng tình cảm huynh đệ như Tần Vũ. Có điều, nghĩ tới cái chết của Bát đệ rất có khả năng liên quan tới kẻ trước mắt, chút hảo cảm của họ với Tần Vũ mới nảy sinh cũng tiêu biến hết.
Địch Loan hờ hững hỏi:
Tần Vũ không chịu thua nói:
Ý tứ của Tần Vũ đã rất rõ ràng. Muốn ta đình chỉ Bắc Minh để xem thực lực của ta ư, đùng hòng!
Địch Loan gật đầu nói tiếp:
Địch Loan chăm chú nhìn thẳng vào mắt Tần Vũ, chờ câu trả lời của Tần Vũ.
Tần Vũ im lặng.
Địch Loan trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. Không khí giữa Tần Vũ và ba vị Điện hạ bỗng như ngưng đọng lại.
,