Chương 118: Kham bỉ tế châm
Trong chớp mắt, hàng loạt ý nghĩ tràn vào trong đầu Tần Vũ. Để tiến nhập Xích Huyết động phủ đại bổn doanh, mình phải làm hộ pháp sao?
Tra Phách chăm chú nhìn về phía Tần Vũ.
Tần Vũ nhìn về phía Hầu Phí một lúc, sau đó đạm nhiên nói:
Tần Vũ nói thế rồi cũng không nói thêm nữa.
Tra Phách đối với Tần Vũ luôn luôn cảm thấy có chút nhỏ bé tự ti.
Đặc biệt, Tần Vũ như một dạng Hắc đỗng (hố đen), thôn phệ tất cả khí tức, tất cả làm cho người ta trong tâm có cảm giác bất an, run sợ. Nếu phải cùng bọn Tần Vũ nói chuyện, thì Tra Phách nguyện ý cùng Hầu Phí nói chuyện hơn. Mặc dù Hầu Phí có chút hung tợn, nhưng chính yếu ban đầu nói chuyện thấy thoải mái hơn.
Tra Phách dẫn hai đại cao thủ theo hướng Xích Huyết động thủ bay về. Lúc này, Tra Phách trong tâm cực kỳ cao hứng. Hải để thế giới, các đại thế lực không nhìn vào sự truyền thừa mà nhìn ở thực lực. Thực lực càng cao thì địa vị đạt được càng cao.
Tra Phách phán định, Hầu Phí thực lực tuyệt đối có thể so bì cùng đệ nhất Hộ pháp Cầu Long Đằng Tất.
Tra Phách cùng Tần Vũ, Hầu Phí ở phía trước phi hành. Còn Bạch Âm, Nhiễm Lam, Mục Húc, Trang Chung, bốn người ở phía sau. Mười ba vị hộ pháp đã bị phân chia thành các nhóm. Bách Âm tứ nhân đã là một nhóm, hiện tại hai vị tân Hộ pháp này đã hình thành một nhóm nữa mà trong tương lai cũng phải để ý đến.
Nhiễm Lam quay về phía Bạch Âm nói.
Bạch Âm xoa cằm trầm tư một lúc nói:
Bạch Âm nói chung đối với Tần Vũ cực kì khinh bỉ.
Trang Chung ở bên cạnh đề tỉnh nói.
Mục Húc cũng trở lên khinh bỉ nói:
Ngay lập tức, các đại Hộ pháp trở lên trầm mặc.
Một Hộ pháp đối với thực chất quản lý quân đội hộ vệ xem lại rất quan trọng. Số hộ vệ nhiều hay ít đánh giá thực lực cá nhân. Hai nữa, thủ hạ của mình càng nhiều thì địa vị bản thân tự nhiên càng cao.
Mười ba vị hộ pháp, mỗi người số lượng hộ vệ không giống nhau. Ví dụ như đệ nhất hộ pháp Cầu Long Đằng Tất, tuy hắn đích thị chỉ có một mình nhưng trong năm nghìn hộ vệ thì hắn lắm giữ một nghìn. Đấy là sức mạnh thực lực! Đồng nghĩa đại diện cho địa vị của hắn.
o0o
Tra Phách ở phía ngoài mật thất cao giọng gọi. Hắn trong tâm có điểm bất mãn:
Mỗi khi có việc quan trọng cần cầu kiến Tra Hồng, tất phải đứng ở bên ngoài như thế cao giọng gọi.
Cùng với một loạt tiếng động, thạch môn liền mở ra. Tra Hồng nét mặt lạnh lùng đi ra, nhìn thấy Tra Phách liền quát:
Tra Hồng tuy tức giận, nhưng Tra Phách đã đến gọi hắn, khẳng định không phải việc nhỏ.
Mặt Tra Phách trở nên thần bí.
Tra Hồng nhất thời ánh mắt sáng rực.
Tại hải để tu yêu thế giới, hộ pháp càng, càng có lợi. Đối với các đại thế lực mà nói, muốn mời một người cũng chưa chắc được. Dĩ nhiên hộ pháp tối thiểu phải đạt Nguyên Anh kỳ cao thủ, công kích lực càng nhiều thực lực càng mạnh.
Tra Hồng trong tâm đại hỉ
Hắn đã lấy được Hắc Sắc Ngọc Hạp. Hắn tin chắc có một ngày tự đối diện với tam đại thế lực. Mà xem ra đi đối chọi với tam đại thế lực, tất yếu phải có nhân mã, cao thủ. Hắn hiện tại quá ít loại siêu cấp cao thủ này.
Tra Phách tự đắc nói. Mời được hộ pháp cao thủ như thế, hắn đương nhiên rất cao hứng.
Tra Hồng trên mặt không cầm được xuất hiện nét cười nhẹ. Ban đầu chỉ có một Đằng Tất làm hộ pháp, Tra Hồng hắn đã có được biết bao nhiêu thực lực, thế mà hiện tại lại có thêm được một cao thủ đẳng cấp như Đằng Tất nữa.
Tra phách cười nói:
Cấp Xích Huyết Huyết lệnh!
Việc cấp Xích Huyết Huyết lệnh, chỉ có Động chủ mới có tư cách. Tra Phách làm phó Động chủ, có thể bổ nhiệm một người làm hộ pháp, nhưng đại sự như thế tất phải Động chủ đích thân đến.
Tra Hồng lập tức khẩn trương, trực tiếp theo hướng điện tàng bảo các đi đến.
Nhận mệnh hộ pháp, có phải là đại sự.?
Không chỉ có mười ba vị hộ pháp, một số hộ vệ tiểu đội trưởng đã tụ tập tại đại điện. Theo lý thuyết, các hộ vệ tiểu đội một trăm người một đội ứng với năm mươi hộ vệ đội trưởng. Tuy nhiên có không ít người đang đi truy lùng Tần Vũ.
o0o
Xích Huyết động phủ ở phía đông có hai khu liền nhau tại Lân Địa độc viện trở thành trụ sở của Tần Vũ và Hầu Phí ở Xích Huyết động phủ. Mỗi một độc viện có ba nữ tu yêu giả. Những nữ tu yêu giả này trên mặt mỗi người đều rất yêu mị, đồng thời cũng rất thông minh biết nghe lời.
Đông khu có hơn mười mấy độc viện cộng với một hoa viên. Tần Vũ cùng Hầu Phí ngồi tại chiếc bàn đá tại hoa viên, xem ra đang cười nói.
Ba người đó xem ra rất giống nhau. Một đại hán thân mặc huyền thanh sắc chiến giáp đi lại phía này, cùng Tần Vũ, Hầu Phí đánh động giới thiệu.
Hầu Phí ánh mắt sáng lên, cười hắc hắc quái dị nói:
Ba huynh đệ sắc mặt nhất biến. Ba Minh liền cười nói:
Ba Minh ba huynh đệ này xem ra cũng rất thông minh, trực tiếp nhận thua.
Hầu Phí xem ra rất thất vọng.
Bạch Âm cười nói, từ xa tiến. Bên cạnh hắn còn có Nhiễm Lam, Mục Húc cùng Trang Chung.
Ba Minh tam huynh đệ nhìn Bạch Âm một cái hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
Hai mĩ nữ đi lại, một người toàn thân mặc màu xanh, người còn lại y phục toàn màu hồng.
Thanh y nữ tử cười nói:
Bên cạnh, hồng y nữ tử kiều mỵ nói:
Còn nô gia là Tây Diễm, ra mắt hai vị.
Ha ha, bọn lưỡng cá xà nữ người đến đây dụ hoặc ai thế, a ha ha…..
Theo tiếng cười lớn, hai đại hán tiếp đó đi đến. Tần Vũ dùng linh thức quét qua phát hiện bổn thể bọn này là hai điều hổ鲨.
Vu Đồng!
Vu Phong!
Hai vị đại hán lập tức giới thiệu nói.
Hầu Phí lơ đãng, tuỳ tiện nói vài câu.
Ngay lúc sau, phía xa vang vọng tiếng cười lớn.
Tang Mặc đột ngột xuất hiện, cười lớn đi đến.
Ngồi ở bên cạnh đó, Tần Vũ nhẹ nhàng quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Tang Mặc.
Tần Vũ đã đứng dậy, ánh mắt hoàn toàn ngưng tụ trên thân Tang Mặc. Trên mặt lộ ra một nét cười cao thâm mạc trắc, làm người khác không sao lý giải vì sao Tần Vũ cười.
Tang Mặc trên mặt cười gượng.
Lúc bọn người khác đến, Tần Vũ đơn giản không nói một lời. Hơn nữa, toàn thân Tần Vũ toát ra một vẻ làm người khác cho rằng hắn là con người vô cùng lạnh lùng, vì thế chẳng ai dám đến bắt chuyện với hắn. Giờ thấy Tần Vũ lại nói chuyện với Tang Mặc nên tất cả đều lấy làm kỳ quái.
Tần Vũ nói tiếp.
Tang Mặc giật minh kinh tỉnh trở lại, nhìn chăm chú Tần vũ, sau đó cười nhẹ nói:
Tang Mặc này nói dối căn bản không hề chớp mắt.
Tần Vũ cũng cười nhẹ, sau đó tiếp tục ngồi xuống tự uống trà một mình.
Tang Mặc trong não không ngừng tìm tòi suy nghĩ. Bởi vì nhìn thấy Tần Vũ lần đầu lúc trước, trong lòng hắn xuất hiện một loại cảm giác như là đã gặp người này rồi. Nhưng hắn nghĩ mãi không ra là làm sao trước đây mình lại gặp qua được Lưu Tinh Hộ pháp.
Tang Mặc khẳng định rất chắc chắn. Cái cảm giác trong tâm, căn bản không thể hoài nghi.
Một thời gian sau, một trung niên thanh y tiến lại.
Yến Thanh cười mê hoặc nói, thậm chí còn đánh mắt với Đằng Tất.
Đằng Tất nhìn hướng Hầu Phí, ánh mắt sáng lên, nói:
Đằng Tất trên thân khí thế đột nhiên trực tiếp bắt đầu tăng lên, chiến ý. Đằng Tất phát hiện thấy Hầu Phí bất phàm, chiến ý lập tức tăng lên.
Hầu Phí nào có thể sợ chứ?
Hầu Phí cười quái dị, chỉ là đối với khí thế của Đằng Tất không có để tâm, đồng thời trên thân Hầu Phí tán phát như một dạng cái thế hung thú khí tức rất khng b.
Cảm thụ được khí tức của Hầu Phí cùng Đằng Tất, những Hộ pháp khác cùng trợn cả mắt lên.
Từ ngày hôm nay, trong số các hộ pháp đã xuất hiện một siêu cấp cao thủ mà bọn hắn không thể theo kịp.
Đẳng Tất kết thúc ngắn gọn.
Hầu Phí lắc lắc cái đầu, tay cầm hắc bổng múa lên hai cái, cao ngạo nói:
Hầu Phí trong mắt rõ sự hưng phấn căn bản không một chút nào yểm sức.
Hầu Phí l**m môi, hấp háy mắt, thầm nghĩ.
Nhưng một lúc sau, Tang Mặc đứng ở bên cạnh suy nghĩ, đôi mắt đột nhiên mở to ra.
Tang Mặc đột nhiên phát hiện, người trước mắt cho hắn một cảm giác giống như tên tu tiên giả. Tuy nhiên hai người khí chất sai lệch cực rất lớn.
Tang Mạc nhìn một lúc Tần Vũ, trong tâm hốt nhiên nhất động:
Căn cứ vào cảm giác trong lòng, Tang Mặc có đôi chút hoài nghi Tần Vũ. Tần Vũ không một chút khí tức, tuy nhiên vô pháp xác định hắn có phải là tu tiên giả, mà Tần Vũ cũng có khả năng là một tu tiên giả.
Tang Mặc mỉm cười đi đến phía Tần Vũ.
Tần Vũ nhường mắt lên, sau đó tiếp tục uống trà, căn bản không lý tới Tang Mặc
Tang Mặc trong tâm rất là khẳng định. Nếu như trước mắt chính thị là tu tiên giả, ngoại biểu khí chất cải biến, nhưng nội bộ công lực năng lượng chất thì tuyệt đối không thể thay đổi.
Tang Mạc cười nói:
Tần Vũ mở to mắt nhìn Tang Mặc một lúc, nói:
Tang Mặc cười cười gật đầu.
Tần Vũ đột nhiên đứng dậy, lạnh lùng nói:
Đồng thời mọi người ở đó bắt đầu tập trung tinh thần để nhìn, còn Tang Mặc trên mặt xuất hiện sự vui mừng, nói:
Xin mời Lưu Tinh huynh đệ xuất thủ!
Tần Vũ ánh mắt đột nhiên sáng lên, đồng thời một đạo hắc sắc phi kiếm xuất hiện trên đỉnh đầu Tần Vũ. Nhìn thấy hắc sắc phi kiếm của Tần Vũ, Tang Mặc đã có chút thất vọng. Hắn nhớ bản thân truy sát tu tiên giả tịnh không nhìn thấy hắc sắc phi kiếm
Cùng với kiếm quyết của Tần Vũ, hắc sắc phi kiếm tốc độ nhanh như thiểm điểm, chọt biến mất khỏi tầm mắt mọi người, những người trong trường chỉ hấy vài tia hắc sắc kình phong. Tang Mặc căn bản không kịp tránh né, liền bị hắc sắc kình phong
"xuy phất"
đánh vào người.
Ngay lập tức y phục toàn thân của Tang Mặc bị cắt nát, cả người dường như trần như nhộng, tóc tai tán loạn.
Nhiễm Lam ha hả cười lớn nói.
Yến Thanh ôm miệng cười nói:
" Tang Mặc hộ pháp sao bảo bối của người không bằng một cây kim thế kia."
"Không bằng một cây kim, oa ha ha…"
Hầu Phí cười ầm ĩ, bọn người khác cũng bắt đầu cười lớn.
Tần Vũ nói rồi tiếp tục ngồi xuống, thong thả thưởng trà, căn bản không để ý đến sắc mặt khó coi của Tang Mặc.
,