Nguồn:
read.st
Sở Lâm Phong tức giận đáp.
Sau đó hắn cũng không quản Tư Mã Tĩnh Di có đồng ý hay không mà trực tiếp kéo tay nàng đi về phòng ngủ tu hành của mình, khiến cho các học viên gặp phải hai người ở trên đường đi kinh ngạc không thôi.
Sau khi tiến vào phòng tu hành đơn độc, vừa vặn đụng phải Ngô Tình đang từ bên trong đi ra, thấy động tác nắm tay thân mật của hai người, trong nháy mắt sắc mặt hắn đã biến đổi.
Sở Lâm Phong, ngươi mang Tĩnh Di tới nơi này làm gì? Nơi này chính là khu vực tu hành của nam sinh, ngươi đừng có làm loạn.
Ha ha, có phải ngươi đã quên lời nói của ta hay không, dường như chuyện của ta còn chưa tới phiên ngươi quản tới. Còn nữa, cái tên Tĩnh Di này cũng không phải là tên mà ngươi có thể gọi, nàng là nữ nhân của ta. Cái tên này chỉ ta mới có thể gọi được như vậy!
Sở Lâm Phong có vẻ hết sức bá đạo, ngay cả tên cũng không cho phép người khác gọi như vậy.
Ngô Tình bị Sở Lâm Phong làm cho tức giận đến mức thiếu chút nữa phun ra máu, tiểu tử này thực sự quá càn rỡ.
Sở Lâm Phong cười nói, lại kéo tay của Tư Mã Tĩnh Di đi tới phòng ngủ của mình.
Ngô Tình có chút không cam lòng hỏi.
Lúc này trên mặt của Tư Mã Tĩnh Di nóng hừng hực, Sở Lâm Phong này quả thực là xấu xa. Không ngờ chuyện như vậy cũng dám nói ra cho người khác biết, quả thực là mắc cỡ chết người.
Ngươi ngu ngốc hay là giả vờ không biết vậy? Ta và nàng có quan hệ thế nào chẳng lẽ ngươi không rõ, làm chính sự đương nhiên là chuyện sinh hài tử rồi, có cần ở bên cạnh quan sát không, ta không thu lệ phí đâu!
Ngươi. . . Ngươi. . . Phần khuất nhục ngày hôm nay, ngày sau chắc chắn ta sẽ trả lại gấp mười lần!
Ngô Tình thực sự không ở đây nổi nữa, Sở Lâm Phong này không riêng gì thực lực cường đại mà không ngờ da mặt cũng dày rất dọa người, quả thực chính là lưu manh phố phường.
Sở Lâm Phong kéo tay Tư Mã Tĩnh Di trực tiếp tiến vào phòng ngủ của mình, lại khép cửa phòng lại.
Sắc mặt Tư Mã Tĩnh Di ửng đỏ ai oán nói.
Sở Lâm Phong lại bắt đầu sử dụng tuyệt chiêu dụ dỗ.
Tư Mã Tĩnh Di lẳng lặng nhìn Sở Lâm Phong. Với sự hiểu biết của nàng về Sở Lâm Phong, hắn cũng không phải là người xung động. Giữa mình và hắn đã có rất nhiều cơ hội mà hắn cũng không làm gì. Lần này đột nhiên muốn như vậy nhất định là có chuyện gì đó.
Trong giọng nói của nàng tràn ngập lo lắng.
Sở Lâm Phong cũng thu hồi vẻ cợt nhả, khuôn mặt trở nên rất nghiêm túc.
Sau khi Tư Mã Tĩnh Di nói xong lời này, cổ đỏ ửng, giống như hoa hồng đỏ nở rộ, rất mê người.
Sở Lâm Phong nói xong một tay bế Tư Mã Tĩnh Di lên, đi tới giường bên trong phòng ngủ.
Sau khi đặt Tư Mã Tĩnh Di lên giường, Sở Lâm Phong nói rất chân thành:
Tư Mã Tĩnh Di gật đầu, nơi mà Sở Lâm Phong nói hấp thu đương nhiên chính là thần bí nhất của mình.
Sở Lâm Phong nói xong trực tiếp bỏ y phục trên người đi.
Thân thể của mình đã bị Tư Mã Tĩnh Di nhìn qua một lần, lúc này hắn cũng không cảm thấy có gì khác thường. Chỉ là bất quá Tư Mã Tĩnh Di híp mắt, muốn nhìn một chút nhưng lại cảm thấy xấu hổ.
Khi thấy bộ phận hùng vĩ của Sở Lâm Phong, ngực của nàng như bị cái gì chặn lại vậy, cảm giác duy nhất chính là rất lớn.
Rất nhanh Sở Lâm Phong đã cởi bỏ toàn bộ y phục trên người Tư Mã Tĩnh Di, nhìn thân thể hoàn mỹ của nàng, hắn không nhịn được xung động một trận, chỉ là lý trí đã nói cho hắn biết, bây giờ là lúc phải tỉnh táo.
Lúc bàn tay chạm vào thân thể của nàng, hắn có thể cảm thấy được rất rõ ràng thân thể của nàng run rẩy một trận:
Nói xong hắn trực tiếp hôn lên môi của nàng.
Chuyện kế tiếp đương nhiên là nước chảy thành sông, trên cái giường màu trắng xuất hiện một đóa mai hồng chói mắt, từ sau khi Sở Lâm Phong tiến vào thì Tư Mã Tĩnh Di cũng từ thiếu nữ biến thành nữ nhân chân chính. . .
Từ đầu đến cuối Sở Lâm Phong đều duy trì vẻ tỉnh táo, hắn cảm giác được từ trong cơ thể của Tư Mã Tĩnh Di truyền tới cửu âm chi khí. Dường như mạnh hơn Huyền Âm chi khí của Lâm Nhược Hi, tốc độ tuần hoàn cũng chậm hơn rất nhiều.
Chờ sau khi hoàn thành ba chu thiên, sau đó đương nhiên là bão tố cuồng nhiệt, thiếu chút nữa đã làm sập giường.
Sau khi mây mưa tan hết, Tư Mã Tĩnh Di dựa sát vào trong lòng Sở Lâm Phong hỏi:
Lâm Phong, liệu sau này chàng có không để ý tới ta nữa hay không?
Ngốc nghếch, nàng là nữ nhân của ta, như vậy cả đời này đều là nữ nhân của ta. Sao ta lại không để ý tới nàng chứ, vì sao nàng lại nói như vậy?
Sở Lâm Phong vỗ về Tư Mã Tĩnh Di rồi hỏi.
Tư Mã Tĩnh Di nói ra một câu khiến cho thiếu chút nữa Sở Lâm Phong đã phun ra máu.
Sau này lão quái vật một nghìn năm tuổi như Kiếm linh Nguyệt Nhi cũng có thể trở thành nữ nhân của ta, một chút tuổi như nàng thì có là gì chứ.
Sở Lâm Phong thầm nghĩ.
Thanh âm của Kiếm linh lập tức xuất hiện.
Lưng của Sở Lâm Phong lập tức toát ra mồ hôi lạnh, Kiếm linh này đúng là không có chỗ nào không có mặt thật.
Sở Lâm Phong lập tức nói sang chuyện khác, nói thêm mấy câu nữa với Kiếm linh Nguyệt Nhi, không chừng sẽ phải chịu khổ đầu.
Sở Lâm Phong nhớ kỹ lần đầu tiên Lâm Nhược Hi ân ái cùng mình, thoáng cái Chu Tước ấn ký trên mặt đã trở nên như có như không, tuy rằng trên mặt Tư Mã Tĩnh Di không có gì, thế nhưng có lẽ thực lực có thể tăng lên cũng không nhất định.
Tư Mã Tĩnh Di nhanh chóng mặc vào y phục, sau đó vận chuyển Địa tinh đan trong cơ thể, khoảng chừng hơn mười giây sau, nàng mừng rỡ kêu lên:
Lâm Phong, ta cảm giác đã đột phá, vốn ta đang ở Địa Vũ cảnh nhị trọng thiên đỉnh, hiện tại ta cảm giác đã đột phá đến tứ trọng thiên. Cái này cũng quá thần kỳ!
Ha ha, chuyện này rất bình thường. Ta còn tưởng rằng nàng có thể đột phá đến Địa Vũ cảnh ngũ trọng thiên kia đấy. Chỉ là tứ trọng cũng không tệ, đây chính là kinh hỉ mà ta cho nàng! Thích không?
Sở Lâm Phong cười nói, Thuần Dương chi khí này quả nhiên là lợi hại, trực tiếp đột phá cảnh giới, chuyện này quả thực không thể tưởng tượng được nổi.
Sau đó Sở Lâm Phong lấy ra hơn mười viên tinh thạch trung phẩm ở trong nhẫn trữ vật cho Tư Mã Tĩnh Di rồi nói:
Số tinh thạch này nàng cầm, phân với hai người Nhược Hi và Đường Lỵ đi. Thuận tiện cho Ngưu Thiên hai viên, tiểu tử này không tệ, ta thích!
Chàng lấy đâu được nhiều tinh thạch như vậy chứ, đây dường như là tinh thạch trung phẩm mà?
Thấy Sở Lâm Phong thoáng cái đã xuất ra nhiều tinh thạch như vậy, Tư Mã Tĩnh Di cảm thấy giật mình.
Sở Lâm Phong cảm giác lúc này cửu âm chi khí trong cơ thể của hắn đã có dấu hiệu không bị khống chế, hiện tại hắn phải luyện hóa. Nếu không hậu quả sẽ không tưởng tượng được nổi. Ngay sau khi nói xong hắn trực tiếp chạy ra khỏi cửa phòng, chạy đi về phía Tinh Thần mật thất.
------oOo------