Nguồn:
read.st
Không lâu sau, tin tức hai ngày sau Sở Lâm Phong và Âu Dương Hồng sẽ quyết đấu trên Sinh Tử đài lan truyền ra ở trong Thiên Long học viện, mỗi một lớp đều biết tới việc này.
Sắc mặt tái xanh Tư Mã Tĩnh Di đứng ở dưới một tàng cây lầm bầm nói:
Sở Lâm Phong, ngươi thật là một kỳ tài đó, vừa mới vào Thiên Long học viện không lâu đã dám lên Sinh tử đài. Cho ngươi tiến vào tiểu đội Ưu Đẳng ngươi lại muốn ở lại tiểu đội bình thường. Không phải là bởi vì ta đó chứ? Trên Sinh tử đài, không cẩn thận sẽ chết đó! Oan gia à oan gia! Ngươi bảo ta phải làm sao đây?
Tĩnh Di! Ngươi đang nói gì đấy?
Một thiếu niên dáng vẻ rất thanh tú đi tới trước mặt của Tư Mã Tĩnh Di rồi hỏi.
Tư Mã Tĩnh Di hỏi người tới.
Ta đến tìm ngươi đó, nghe nói hai ngày nữa sẽ có người của tiểu đội phổ thông lên Sinh Tử đài. Ngươi có hứng thú đi xem hay không, đã rất lâu rồi trong không ai trong Thiên Long học viện lên Sinh Tử đài, nhất định sẽ rất đặc sắc đó. Nghe nói tiểu tử kia là học viên mới vừa tiến vào học viện, thực lực vô cùng lợi hại, vốn hắn có thể trực tiếp tiến vào tiểu đội Ưu Đẳng, nhưng lại ở lại tiểu đội phổ thông.
Không có hứng thú, không phải chỉ là đánh đánh giết giết thôi sao? Có gì để nhìn chứ? Mấy ngày nay tâm tình của ta không tốt, không muốn đi tới xem trò vui.
Tư Mã Tĩnh Di liếc người sau một cái rồi nói.
Ồ, vậy được rồi! Ta xem xong sẽ nói cho ngươi biết kết quả, không bằng hiện tại chúng ta đi ra ngoài một chút đi?
Không cần, ta muốn yên lặng một chút!
Tư Mã Tĩnh Di hạ lệnh trục khách.
Người kia thấy vậy cũng không muốn ở lâu, hắn nói:
Nói xong hắn rời đi.
Chỉ là lúc rời đi, ánh mắt nhìn về phía Tư Mã Tĩnh Di của hắn lại rất là hung ác, trong lòng cả giận nói:
Người đi rồi, Tư Mã Tĩnh Di cười nói:
Tư Mã Tĩnh Di suy nghĩ hồi lâu, nàng quyết định đi tìm Sở Lâm Phong để nói chuyện. Không ngờ người này lại coi lời của mình vào tai này ra tai kia, quá là khinh người.
Sau khi Sở Lâm Phong và Lâm Nhược Hi trở về đã trở lại lớp của từng người, bởi Sở Lâm Phong không biết phòng ngủ tu hành của mình ở đâu, cho nên hắn đành về ban đi hỏi đạo sư Lục Tuyết.
Trong lớp học còn có không ít học viên, Lục Tuyết cũng đang ở bên trong, dường như đang giảng giải một ít kỹ xảo về việc vận dụng vũ kỹ.
Sau khi Sở Lâm Phong đi vào trực tiếp mở miệng hỏi.
Lục Tuyết không cảm thấy ngoài ý muốn đối với cách xưng hô của Sở Lâm Phong, tiểu tử này ngay cả Viện trưởng cũng dám gọi lão đầu, hắn gọi mình là mỹ nữ cũng đã coi như khách khí rồi.
Nhìn bộ dạng chật vật trên người Sở Lâm Phong một chút, Lục Tuyết cười nói:
Dù sao Sở Lâm Phong và Âu Dương Hồng đều là học viên trong lớp mình, hơn nữa hai người đều là học viên rất ưu tú, mất đi bất kỳ một người nào, đối với nhất ban phổ thông đều là một tổn thất rất lớn. Cho nên nàng không thể để cho chuyện như vậy xảy ra.
Sở Lâm Phong nói rất hời hợt, không để ý tới ánh mắt khác thường của những học viên khác trong lớp học một chút nào.
Lục Tuyết có chút không khống chế được tâm tình của mình , đối với loại thiên tài trong thiên tài như Sở Lâm Phong, nàng thực sự cảm thấy rất nhức đầu.
Sở Lâm Phong nói xong, cả người tản mát ra một loại sát khí khiến cho người ta sợ hãi, cộng thêm vết máu trên người của hắn khiến cho người ta có cảm giác giống như là một ác ma giết người không chớp mắt vậy.
Lúc này Lục Tuyết mới hiểu được người này nói thật, nhìn dáng vẻ lòng tin mười phần của hắn, có lẽ hơn nửa Âu Dương Hồng sẽ cửu tử nhất sinh. Người có thể ngây ngốc ở trong Tinh Thần mật thất bảy tám ngày là nhân vật rất lợi hại, nhân vật như vậy coi như mình là đạo sư thì cũng không trêu chọc nổi. Bởi vì hắn có một hậu thuẫn cường đại, được Từ viện trưởng ủng hộ.
Sau đó Lục Tuyết nói cho Sở Lâm Phong vị trí phòng ngủ của mình, Sở Lâm Phong rời khỏi. Lúc này hắn cần phải đi tắm một chút, mùi máu tươi trên người thật sự là quá khó để tiếp nhận được.
Sở Lâm Phong rời khỏi, để lại tiếng nghị luận của học viên trong lớp học vang lên không dứt bên tai, Lục Tuyết cũng lắc đầu. Đối với người này nàng cũng chỉ có thể nhắm một mắt mở một mắt mà thôi.
Phòng ngủ của Sở Lâm Phong ở trong một biệt viện đơn độc phía tây của học viện. Cái biệt viện này không phải là rất lớn, chỉ có hơn mười phòng, chỉ là trong viện lại có một luyện võ trường rất lớn, hoàn cảnh hết sức u tĩnh, là một nơi không tệ để tu hành.
Sở Lâm Phong vừa mới đi vào thì đã gặp một người thiếu niên mặc y phục màu trắng đi ra:
Thiếu niên dừng bước hỏi, ánh mắt không ngừng liếc nhìn trên người của Sở Lâm Phong, dùng ánh mắt giống như nhìn quái vật để nhìn hắn.
Sở Lâm Phong không trả lời mà chỉ hơi cười cười, thiếu niên có thể xuất hiện ở chỗ này hơn nửa đều là người giống mình, là người được học viện đặc biệt ưu ái.
Người như vậy hoặc là thiên phú dị bẩm, là người của gia tộc có bối cảnh hùng hậu, đều là người rất khó dây vào.
Nhìn tuổi tác của thiếu niên này có lẽ lớn hơn hắn vài tuổi, rất có thể là người của Ưu Đẳng ban, không chừng lại chính là một trong mười học viên xếp hạng đầu trong Thiên Long học viện.
Thiếu niên kia nhìn thấy Sở Lâm Phong không nói gì, trên mặt lóe lên vẻ giận dữ rồi biến mất, sau đó hắn cười nói:
Đối với việc đối phương có thể biết tên mình là Sở Lâm Phong, hắn cũng không cảm thấy kỳ quái:
Sở Lâm Phong nghe hắn nói mình là Ngô Tình, hắn lập tức nhớ lại Ngô Tình kia được bài danh thứ tư ở trong học viện. Không nghĩ tới hắn lại gặp được đối phương ở chỗ này.
Nói xong hắn lập tức đi ra ngoài.
Sau đó Sở Lâm Phong tìm được phòng ngủ của mình, đẩy cửa phòng ra, vừa nhìn thấy một bóng người. Thiếu chút nữa hắn đã bị dọa cho té đái, hắn ấp a ấp úng nói:
------oOo------