Nguồn:
read.st
Sở Lâm Phong nghe thấy mấy người này nghị luận, trong lòng cũng rất kinh ngạc, sau đó theo tay của mọi người chỉ mà nhìn qua.
Người gọi là Âu Dương Hồng kia đang đứng ở trước mặt đội ngũ của hắn, khoảng chừng mười tám mười chín tuổi. Toàn thân mặc y phục màu đỏ, tóc trên đầu rất ngắn, giống như bị sét đánh vậy, từng cái dựng đứng dựng lên, chắp hai tay ra sau lưng, vẻ mặt cuồng ngạo, vừa nhìn đã biết người này là người thích bộc lộ tài năng.
Nếu như gặp phải đối thủ như vậy, Sở Lâm Phong cũng không dám đảm bảo có thể thắng được hắn ta hay không. Dù sao hiện tại Kiếm linh Nguyệt Nhi không có cách nào giúp được hắn.
Người có vẻ cuồng vọng không riêng gì hắn, mà trên người của toàn bộ người của tiểu đội Ưu Đẳng và ban phổ thông cũng như thế. Hầu như mỗi người đều ngẩng cao đầu, nhất là khi đối mặt với ban kém hơn. Tất cả đều mang theo vẻ từ trên cao nhìn xuống dưới thấp, vẻ xem thường thể hiện rõ không bỏ sót.
Lúc này, đám người vốn hò hét, náo loạn thành một đoàn phía trước lập tức yên tĩnh lại.
Thấy tình huống này, Sở Lâm Phong cũng biết là hiệu trưởng và các đạo sư đã tới.
Theo khe hở giữa đám người Sở Lâm Phong đã thấy Từ viện trưởng và Công Tôn Trường Viễn cùng với mấy người đạo sư khác xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Từ viện trưởng đi tới phía trước mọi người, sau khi nhìn chung quanh một vòng, lập tức thản nhiên nói:
Thanh âm không lớn, nhưng lại truyền đến trong tai của mỗi người ở đây rất rõ ràng.
Phải biết rằng, nơi này có hơn một nghìn học sinh, chỉ cần phần thực lực này cũng đã đủ để khiến cho người ta phải chú trọng.
Sở Lâm Phong thì lại không cho là đúng, bởi vì hắn đã sớm biết sự lợi hại của đối phương.
Từ Phong nói rất chậm, ánh mắt không ngừng đảo qua trên người mỗi một học viên:
Thấy vẻ mặt của các học viên có chút sợ hãi, Từ Phong rất hài lòng về hiệu quả nói chuyện của mình. Mà Sở Lâm Phong như đang ở trong một hư không khác, hắn đang nghĩ tới tình cảnh sau khi đạt được tinh thạch rồi tu hành, thế cho nên ngay cả mấy vị đạo sư khác nói chuyện hắn cũng không nghe rõ.
Chỉ là vẫn có một ít thứ hắn lại nghe rõ, đó chính là tên của mỹ nữ đạo sư là Lục Tuyết, là một cái tên rất dễ nghe.
Sau đó tất cả mọi người đều trở lại lớp học của mình, Lục Tuyết đứng ở trên bục giảng nói vài câu đơn giản:
Nghe thấy lời nói của Lục Tuyết, tất cả mọi người đều có chút sợ hãi. Thậm chí ngay cả thời gian nghỉ ngơi một ngày cũng không có. Chuyện này khiến cho không ít học viên của tiểu đội phổ thông tức giận bất bình.
Lục Tuyết tiếp tục nói.
Một người học viên lấy dũng khí nói.
Lục Tuyết nói xong còn cố ý liếc mắt nhìn Sở Lâm Phong, ý bảo hy vọng của ban phổ thông ở ngay trên người của ngươi.
Sở Lâm Phong và Lục Tuyết đối mắt với nhau, hắn chỉ nhàn nhạt cười, có lẽ việc mình và lão đầu đạt thành hiệp nghị, Lục Tuyết cũng đã biết.
Lục Tuyết cười nói.
Lúc này vô số ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Sở Lâm Phong, đây rõ ràng chính là đố kị ước ao đó, Sở Lâm Phong cảm giác lưng mình có mồ hôi lạnh ứa ra:
Sở Lâm Phong biết Từ lão đầu kia tìm hắn nhất định là muốn đưa cho hắn tinh thạch. Cũng không quản người khác thấy thế nào mà hắn trực tiếp đứng dậy đi ra ngoài.
Một học viên nhỏ giọng nói.
Một thiếu niên ánh mắt mang theo vẻ nghiền ngẫm nói.
Một nữ học viên mê trai thở dài nói.
Một nữ học viên đang ngồi ở góc thì lại lẳng lặng nhìn Sở Lâm Phong rời đi, nói:
Lục Tuyết thấy các học viên bắt đầu thì thầm với nhau, trên mặt nàng hiện lên vẻ giận dữ nói:
Vừa nghe thấy tinh thạch, ánh mắt của rất nhiều học viên đều chấn động, lập tức yên tĩnh lại, có lẽ lúc này một cái châm rơi xuống mặt đất thì cũng có thể nghe thấy tiếng!
Lục Tuyết đứng ở trên bục giảng thấy có hiệu quả như vậy rất là hài lòng. Nàng vung tay lên, trên mặt bàn xuất hiện một đống tinh thạch màu xanh lam, lớn bằng quả trứng gà.
Sau khi Sở Lâm Phong rời đi, hắn đi thẳng đến khu vực làm việc của Từ viện trưởng, tinh thạch như thế nào, hắn còn chưa thấy qua, cho nên trong lòng hết sức chờ mong.
Từ rất xa đã nhìn thấy Từ viện trưởng đứng ở nơi đó:
Từ viện trưởng nhìn Sở Lâm Phong, trên mặt hiện lên nụ cười nhàn nhạt, hắn nói:
Nói xong trong tay hắn xuất hiện một kiện đai lưng trữ vật, trực tiếp ném cho Sở Lâm Phong.
Sở Lâm Phong cười nói.
Một cái đai lưng trữ vật cũng đáng để ngươi vui vẻ sao? Một viên tinh thạch hạ phẩm so với cái đai lưng trữ vật này còn đắt hơn nhiều. Ta thật không biết ngươi là người ở đâu, thậm chí ngay cả chuyện này mà cũng không biết.
Thực sự ta chưa thấy qua tinh thạch a. Được rồi, trong học viện có khu vực tu hành đặc thù, có thể làm ít công to hay không?
Từ viện trưởng cẩn thận nhìn Sở Lâm Phong một chút, sau đó cười nói:
Có, chỉ là có hạn chế! Mỗi một học viên chỉ có thể ở chỗ đó một ngày mà thôi.
Là nơi nào vậy?
Sở Lâm Phong nghĩ nhất định chỗ này sẽ không đơn giản.
Tinh Thần mật thất của học viện, ở bên trong tu hành một ngày tương đương với một tuần bên ngoài, là chỗ tốt nhất để đề thăng thực lực.
Chỉ có thể một ngày? Vì sao vậy?
Sở Lâm Phong nghĩ chỉ cần mình tu hành chăm chỉ ở đó, cộng thêm bây giờ lại có nhiều tinh thạch, có lẽ rất nhanh đã có thể đột phá lên Huyền vũ cảnh lục trọng thiên rồi.
------oOo------