Nguồn:
read.st
Đối với nhân tài như Sở Lâm Phong, bọn họ rất là coi trọng, nếu như có thể nắm giữ nguyên tố thuộc tính, như vậy lại càng trở thành đối tượng được bồi dưỡng trọng điểm.
Sở Lâm Phong cười nói:
Người của lớp Ưu Đẳng thực lực ít nhất cũng là Địa Vũ cảnh, mà bây giờ ta vẫn còn là Huyền vũ cảnh, hiện tại đi vào trong đó không thể nghi ngờ là cản trở đối với ta. Tu hành cùng bọn họ sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới ta. Cho nên ta cần một hoàn cảnh tương đối ổn định, có sức cạnh tranh, như vậy mới có khả năng giúp đỡ đối với mình.
Thế nhưng tinh thạch của ban Ưu Đẳng gấp mấy lần ban phổ thông, ngươi chỉ cần tĩnh tâm, như vậy chẳng phải sẽ làm ít công to hay sao?
Vương lão hỏi trước một bước, lúc ở đại điện hắn đã muốn hỏi, thế nhưng hắn vẫn phải nhịn tới lúc này.
Sở Lâm Phong nói thẳng ra ý nghĩ trong lòng của mình. Hắn cũng không nghĩ tới việc nếu nói như vậy có thể mang đến phiền phức cho mình hay không. Dù sao đây là một loại vũ nhục và phê bình đối với ban Ưu Đẳng.
Lúc Từ viện trưởng nói chuyện trên mặt vẫn duy trì nụ cười, khiến cho Sở Lâm Phong không dám kết luận bây giờ hắn đang tức giận hay là không.
Trong lòng Sở Lâm Phong cũng có chút giận dữ, mặc dù đối phương là viện trưởng cao cao tại thượng, nhưng cũng không thể tùy tiện thay đổi suy nghĩ của mình nha.
Từ viện trưởng không giận trái lại còn cười ha hả.
Lúc này Công Tôn Trường Viễn kia mở miệng nói:
Có lẽ tiểu tử này là một kẻ khác người. Không ngờ lúc khảo nghiệm lại có đốn ngộ. Nếu như ta không đoán sai, hắn đã nắm giữ tâm kiếm của kiếm giả. Lấy ngón tay thay Kiếm, lấy tâm ngự kiếm, dẫn động lực lượng thiên địa cho mình sử dụng, thành đại nghiệp kiếm đạo.
Công Tôn Trường Viễn, lời ngươi nói là thật sao? Hắn thực sự có thể đốn ngộ ở trong hoàn cảnh kia? Ngươi không nhìn nhầm đó chứ?
Vương lão cũng bán tín bán nghi hỏi.
Công Tôn Trường Viễn nói.
Sở Lâm Phong nghe thấy mình có thể ở trong tiểu đội bình thường cho nên tâm tình rất tốt. Khi nói chuyện cũng không có vẻ làm càn như trước nữa.
Từ viện trưởng dùng ánh mắt như nhìn quái vật nói với Sở Lâm Phong.
Sở Lâm Phong cũng không biết vì sao khi đối mặt với vị viện trưởng này hắn chưa từng cảm thấy sợ hãi.
Từ viện trưởng dò hỏi.
Kỳ thực hắn cũng đang suy đoán, với tuổi tác của Sở Lâm Phong như vậy mà đã có thể lĩnh ngộ được tâm kiếm. Đồng thời, quan trọng nhất là hắn cảm giác được trên người của đối phương lại có một loại linh hồn ba động khác.
Đồng thời thực lực rất đáng sợ, không phải là thứ mà Sở Lâm Phong có thể tưởng tượng ra được.
Trong lòng Sở Lâm Phong vô cùng giật mình, làm sao đối phương có thể thấy được Kiếm linh Nguyệt Nhi chứ? Lẽ nào hắn đang gạt ta?
Ta không có bí mật gì cả. Nếu như có thì đó cũng là bí mật của ta, không cần thiết phải nói cho các ngươi biết, có đồng ý hay không thì mau sảng khoái một chút đi!
Tiểu tử, gan cũng không nhỏ nha. Cũng không nhìn một chút xem đây là nơi nào! Muốn đồng ý ngươi cũng được, chỉ là ngươi phải đồng ý một điều kiện của ta!
Từ viện trưởng trực tiếp cự tuyệt yêu cầu của Sở Lâm Phong.
Sở Lâm Phong định lấy lui làm tiến, đối phó với những lão gia hỏa này, hắn vẫn có biện pháp đối phó.
Vương lão có chút không nhịn được nói.
Từ viện trưởng nhìn Vương lão một chút, khóe miệng hơi giật giật:
Lời nói của Từ viện trưởng Sở Lâm Phong không nghe thấy. Thế nhưng lời Vương lão nói hắn cũng nghe thấy rất rõ ràng. Không ngờ lão nhân này lại dám xem nhẹ hắn.
Lúc này Kiếm linh Nguyệt Nhi lên tiếng, tin tức này đối với Sở Lâm Phong quả thực chính là thần dược.
Sở Lâm Phong cả giận nói.
Ba người kia lập tức bị lời này làm cho kinh hãi.
Vẻ tức giận trên mặt của Sở Lâm Phong vẫn không giảm bớt một chút nào.
Từ viện trưởng nói.
Trong lúc vô ý Sở Lâm Phong đã nghe nói Hải Long học viện cùng nổi danh với Thiên Long học viện, vì vậy hắn mới nói.
Thế nhưng lời này đối với ba người Từ viện trưởng mà nói, khiến cho bọn họ rất là khiếp sợ, nếu như nhân tài như vậy lại bị Hải Long học viện đào mất. Như vậy sẽ chính là một tổn thất rất lớn đối với Thiên Long học viện.
Công Tôn Trường Viễn mở miệng nói, quả thực hắn rất Sở Lâm Phong rời đi như vậy.
Sở Lâm Phong không trả lời mà trực tiếp nhìn Từ viện trưởng. Hy vọng nhận được câu trả lời của đối phương, dù sao đối phương mới là lão đại ở nơi này, chỉ cần lão đại gật đầu thì có thể quá quan được.
Từ viện trưởng bị ép cho thỏa hiệp, dù sao thiên phú của Sở Lâm Phong thực sự quá mạnh mẽ, mạnh hơn bất kỳ một học viên nào trong học viện của hắn.
Sau khi nhận được câu trả lời thuyết phục, Sở Lâm Phong như trút được gánh nặng.
Từ viện trưởng gật đầu:
Nói đi!
Kỳ thực yêu cầu của ta không cao, chính là mỗi tháng phải cung cấp cho ta mười khối tinh thạch trung phẩm, chừng trăm khối tinh thạch hạ phẩm để cho ta tu hành là đủ rồi. Về phần vũ kỹ ta không cần. Nếu như có thể có thêm nhiều một chút ta cũng không ngại.
Mười khối tinh thạch trung phẩm, hơn trăm khối tinh thạch hạ phẩm? Tại sao ngươi không đi cướp đi! Ngươi có biết giá cả của tinh thạch không, một viên tinh thạch hạ phẩm đã có thể làm cho gia đình bình thường cả đời ăn không lo. Lại còn một tháng một lần, ngươi cho rằng chỗ của ta là Thương Lan Cổ địa sản xuất tinh thạch hay sao?
Từ viện trưởng nghe thấy Sở Lâm Phong nói vậy, thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên. Hắn đã từng gặp người vô sỉ, nhưng chưa từng thấy qua người nào vô sỉ như vậy, không ngờ lại lớn mật như thế.
------oOo------