Nguồn:
read.st
Sở Lâm Phong nhìn luyện võ trường một chút, lúc này nơi này đã có rất nhiều người tới, ở đây phân biệt có hơn mười cái bình phong to lớn. Trên mỗi một cái bình phong đều viết cái gì đó, không ít người vây quanh, cùng nhau quan sát nghị luận.
Sở Lâm Phong cũng muốn đi xem, thế nhưng bị Đường Lỵ ngăn cản:
Bình phong này cũng là một loại khảo nghiệm, trên mặt kỳ thực chính là ghi chép một ít vũ kỹ Hoàng giai. Hơn nữa còn là vũ kỹ không hoàn chỉnh, nếu như tùy tiện tu luyện sẽ làm cho linh lực trong cơ thể hỗn loạn, xuất hiện nguy hiểm gân mạch bạo liệt.
Sở Lâm Phong có chút khó hiểu nhìn Đường Lỵ nói:
Nhìn ánh mắt chất vấn của Sở Lâm Phong, Đường Lỵ cười cười nói:
Ngươi biết quá ít về Thiên Long học viện chọn đồ. Người bọn họ chọn chính là đệ tử ưu tú, tâm tính và tư chất phải cùng tốt. Nếu như bị một chút vũ kỹ tam lưu, nhị lưu hấp dẫn. Như vậy còn tới nơi này tu hành vũ kỹ cao cấp làm gì chứ? Đây cũng là một loại đào thải, dù sao nhân số nơi này có rất nhiều, như vậy có thể mau chóng đào thải một ít người tự cho là đúng, đầu cơ trục lợi a.
Đương nhiên, có người lại có thể trực tiếp tiến vào học viện. Mà người như vậy lại không nhiều lắm, mỗi một năm tối đa chỉ có không quá hai trăm người, những người còn lại đều cần đào thải.
Sở Lâm Phong vừa nghe thấy vậy cũng đã hiểu đạo lý trong đó. Trên quảng trường này ước chừng có một nửa người đang khoa múa tay chân. Như vậy cũng có ý nghĩa sẽ có một nửa người bị đào thải. Cho dù có lòng cầu tiến cũng không được.
Đúng lúc này, trên không trung đột nhiên xuất hiện một đạo thanh âm to rõ, uy nghiêm:
Sở Lâm Phong không có hứng thú mấy đối với lời mà vị Phó viện trưởng này nói. Hiện tại hắn đang quan tâm tới một nhân vật quan trọng hơn đối với mình, đó là Tiết Kim Sơn.
Từ lần trước từ biệt đã được mấy tháng, đối phương đã từng nói sẽ đến Thiên Long học viện. Chỉ là người ở đây có rất nhiều, không biết đối phương có tới không.
Tiếng nghị luận của đám người chung quanh vang lên không dứt bên tai, Sở Lâm Phong cũng nghe được một ít nội dung đại khái.
Ba quan khảo nghiệm lần lượt là. Cửa thứ nhất, là võ quan, có quan hệ với bình phong trước mắt này.
Bình phong này cũng không phải là bình phong bình thường, nó là thứ do luyện kim sư lợi hại nhất trong hoàng thành luyện chế mà thành, dùng sức đánh vào bên trên bình phong này thì sẽ hiện lên các màu sắc khác biệt.
Chia ra làm đỏ, cam, xanh, vàng, mỗi một loại màu sắc đại biểu cho một cảnh giới.
Màu đỏ đại biểu cho Linh vũ cảnh, màu cam đại biểu cho Huyền vũ cảnh. Màu vàng và xanh đều đại biểu cho Địa Vũ cảnh, màu vàng đại biểu cho Địa Vũ cảnh đến tam trọng, sáu màu còn lại là đại biểu cho tứ đến lục trọng thiên. Màu xanh là từ thất đến cửu trọng thiên. Sau cùng là màu xanh lam đại biểu cho Thiên Vũ cảnh.
Không nên cho rằng mình sẽ đánh nát được bình phong kia. Coi như là cường giả Thiên Vũ cảnh cũng không thể đánh nát được nó. Huống học viên tới nơi này cũng không có khả năng làm được chuyện như vậy.
Một người chỉ có ba lần cơ hội, căn cứ vào kết quả hiện lên trên bình phong mà đưa ra kết quả tốt nhất.
Truyện đư.ợc dịc.h t.rực tiếp tại iREAD.
Cửa thứ hai, là văn quan, văn quan này rất đơn giản, nhưng lại rất khó. Chính là mỗi người đều phải đối ngẫu ba bài thơ văn, trả lời hai bài là có thể tiến vào cửa thứ ba, còn lại thì sẽ bị đào thải.
Về phần cửa thứ ba thì lại là một bí mật, không có bất kỳ tin tức nào cả. Bởi vì học viện đã bảo mật rất tốt.
Lúc này trong tai của Sở Lâm Phong đột nhiên truyền ra một đạo thanh âm quen thuộc:
Thanh âm này là của Tư Mã Tĩnh Di, Sở Lâm Phong nhìn ra xung quanh, nhìn xem nàng ở nơi nào. Thế nhưng qua nửa ngày cũng không hề nhìn thấy được lấy một bóng người nào cả.
Lâm Nhược Hi hỏi.
Ta nghe thấy thanh âm của Tư Mã Tĩnh Di, nàng bảo chúng ta phải thông qua khảo nghiệm. Lần này học viện đã thay đổi quy tắc, người vốn có thể trực tiếp tiến vào cũng phải tham gia khảo nghiệm.
Nỗ lực lên! Muội tin tưởng chúng ta đều có thể thông qua được, Đường Lỵ ngươi cũng sẽ thông qua a!
Được! Đi thôi, khảo nghiệm sắp lập tức bắt đầu rồi. Chúng ta cũng nên chuẩn bị sẵn sàng sớm một chút, xem lần này chúng ta có thể cùng tu hành ở một chỗ hay không.
Đường Lỵ thấy hơn mười người thanh niên mặc trường sam màu trắng, trên ngực có huân chương là một thanh kiếm nhỏ màu bạc, đang đi tới luyện võ trường.
Còn có một loại là Kiếm huân chương màu đen, chỉ có thực lực Thần võ cảnh thì mới có thể đeo được. Có người nói đã có mấy trăm năm rồi chưa từng thấy người đeo Kiếm huân chương màu đen.
Sở Lâm Phong thấy trên tiểu kiếm kia lại có hai viên đá màu đỏ phát ra ánh sáng:
Lúc này trong luyện võ trường một lần nữa xuất hiện thanh âm to lớn kia:
Sở Lâm Phong nhìn một chút, lúc này ở trong luyện võ trường cũng có hơn vạn người. Như vậy tỷ lệ cũng chính cái là trong trăm có một, mà danh ngạch chỉ có 300 cái. Quả thực là tranh đoạt kịch liệt, đào thải một cách vô tình.
Người ghi nhớ vũ kỹ trên bình phong đã nói rõ vô cùng khiêm tốn hiếu học, phải xác định bản thân mình nhớ kỹ thì mới có thể bước sang bên trái được. Mà người không thì sẽ trực tiếp bị đào thải.
Sở Lâm Phong và Lâm Nhược Hi liếc mắt nhìn nhau, tục ngữ nói lòng hiếu kỳ hại chết mèo a.
Quả nhiên, Thiên Long học viện dùng biện pháp như thế để đào thải, quả thực khiến cho người ta khó lòng đề phòng. Nhất là ở trong lời nói cổ vũ biểu dương này, rất nhiều người đều đi về bên trái.
------oOo------