Nguồn:
read.st
Không lâu sau bụi mù tán đi, mọi người đã nhìn thấy rõ tình huống của hai người lúc này. Chỉ thấy tay Sở Lâm Phong cầm trường kiếm quỳ một chân trên đất, trong miệng không ngừng có máu tươi chảy ra, trên mặt không có một tia máu nào cả. Rất rõ ràng đã bị nội thương rất nặng.
Mà tình huống của lão đầu Phủ thành chủ càng làm cho người ta giật mình không gì sánh được. Tuy rằng cả người đứng ở nơi đó, nhưng một cánh tay lại không cánh mà bay, trên vị trí bả vai có máu tươi không ngừng chảy ra.
Y phục đã bị nhuộm thành màu đỏ, trong miệng cũng có máu tươi chảy ra. Trình độ bị thương so với Sở Lâm Phong còn nặng hơn, có khả năng tùy thời mất mạng.
Lúc này Sở Lâm Phong từ từ đứng lên, trên khuôn mặt tái nhợt mang theo nụ cười chiến thắng. Hắn biết hôm nay đã không có cách nào chém giết được đối phương, bởi vì giờ phút này trong cơ thể hắn đã không có một tia lực lượng nào nữa.
Lúc này hắn đứng lên hoàn toàn là dựa vào nghị lực không chịu thua của mình cho nên mới làm được. Chỉ là phải làm ra vẻ không chịu thương thế nặng hơn đối phương a.
Sở Lâm Phong lau đi vết máu ở khóe miệng, vẻ mặt giận dữ nói.
Lão nhân kia nghe Sở Lâm Phong nói xong, trong miệng lại phun ra một ngụm máu tươi. Chính hắn cũng không biết nên trả lời như thế nào.
Mà lúc này Lâm Nhược Hi và Tư Mã Tĩnh Di đã phân biệt chạy tới bên cạnh Sở Lâm Phong và lão nhân kia.
Trong mắt của Lâm Nhược Hi tràn ngập vẻ sùng bái.
Sở Lâm Phong vừa nói vừa phun ra máu.
Lúc này hắn có thể cảm giác rõ ràng cánh tay vung quyền đến bây giờ còn chưa có cảm giác, hơn nửa đã bị phế đi.
Lâm Nhược Hi lo lắng nói, trên mặt tràn ngập vẻ đau lòng.
Nghe thấy câu nam nhân của nàng, nam nhân của nàng, Lâm Nhược Hi đỏ mặt, không nhịn được gật đầu một cái nói:
Rất lợi hại, nếu không lợi hại thì sao xứng làm nam nhân của muội cơ chứ?
Nàng. . .
Sở Lâm Phong không nghĩ tới Lâm Nhược Hi cũng sẽ có một mặt như vậy, quả thật là gần mực thì đen, gần đèn thì rạng a.
Lúc này Tư Mã Tĩnh Di đã đi tới bên cạnh lão đầu, thấy dáng vẻ của hắn lúc này, lông mày của nàng hơi nhíu lại. Không ngờ Sở Lâm Phong có thể làm cho hắn bị thương thành như vậy, muốn làm được như vậy cần thực lực thế nào a.
Trong lòng tuy rằng khiếp sợ, nhưng nàng cũng không hề biểu lộ ra ngoài:
Sắc mặt của lão đầu tái nhợt, rất suy yếu nói:
Trong đầu Tư Mã Tĩnh Di đang suy tư rốt cuộc là lực lượng gì lại có thể mạnh hơn so với tinh thần lực, thế nhưng suy nghĩ một lúc lâu nàng cũng không nghĩ ra được một chút manh mối nào cả.
Thấy một cánh tay của hắn đã biến mất. Tư Mã Tĩnh Di lại có một nhận thức mới về Sở Lâm Phong, nàng phải nghĩ biện pháp điều tra rõ mới được.
Tư Mã Tĩnh Di lấy ra một viên màu đỏ đan dược từ trên người, sau đó nói:
Lão đầu tiếp nhận đan dược, sau đó ăn vào, lại nói:
Đám người Sở Nguyên Phách và Sở Nguyên Minh cũng đi tới bên cạnh Sở Lâm Phong. Đều dùng ánh mắt quan tâm nhìn hắn, Sở gia có thể xuất hiện cao thủ như vậy, chuyện này đối với Sở gia mà nói, có ý nghĩa rất là lớn.
Tư Mã Tĩnh Di nhìn thoáng qua Sở Lâm Phong, sau đó nói với mọi người:
Tư Mã Tĩnh Di trực tiếp dùng Phủ thành chủ để đàn áp mọi người, không có người nào dám phản bác nửa câu. Phủ thành chủ muốn tiêu diệt một gia tộc, đây là chuyện rất dễ dàng, cường giả như lão đầu này trong Phủ thành chủ có không ít, còn có vị thành chủ thần bí kia lại càng kinh khủng hơn nữa.
Lời của Tư Mã Tĩnh Di rơi vào trong tai của người Lưu gia và Công Tôn gia giống như âm thanh của tự nhiên vậy. Mỗi người đều nhanh chóng rời đi, giống như phụ thân bọn họ vừa mới chết vậy.
Sở Lâm Phong biết Tư Mã Tĩnh Di đưa ra quyết định như vậy cũng có áp lực rất lớn, bình thường Phủ thành chủ sẽ không xen vào chuyện giữa các g ia tộc. Hôm nay nàng vì mình cho nên mới làm như vậy.
Tư Mã Tĩnh Di nói xong trực tiếp rời đi, mà lão nhân kia cũng chật vật đi theo ở phía sau.
Sở Lâm Phong rất mờ mịt nhìn hai người Tư Mã Tĩnh Di rời đi, nghĩ đến lời nàng nói và trọng trách trên vai, tâm tình của hắn thoáng trở nên phiền muộn.
Lúc này Lâm Nhược Hi ân cần nói.
Sở Lâm Phong từ từ thu hồi suy nghĩ, nhìn Lâm Nhược một chút Hi, trên mặt cố nặn ra nụ cười, lại nói:
Nhược Hi, ta không sao. Trải qua chuyện hôm nay ta mới hiểu được trước kia mình nực cười cỡ nào. Chỉ cần một câu nói của Tư Mã Tĩnh Di đã dẹp loạn chuyện lần này. Đây là nguyên nhân do thực lực cường đại a. Phủ thành chủ có võ giả thực lực cường đại, cho nên mới có quyền để nói chuyện như vậy. Mà chúng ta ngay cả rắm cũng không bằng, trước mặt cường giả tuyệt đối, ngay cả con kiến hôi cũng không bằng.
Lâm Phong, huynh cũng đừng nản chí, huynh suy nghĩ một chút mà xem. Huynh từ một phế vật được công nhận biến thành thiên tài như hiện tại mới dùng bao nhiêu thời gian chứ? Chỉ cần huynh nỗ lực, muội tin tưởng nhất định huynh sẽ có thể trở thành cường giả chân chính!
Cám ơn nàng Nhược Hi! Đi thôi, chúng ta vào nhà, ta có rất nhiều chuyện muốn nói với nàng!
Mà lúc này ở trong một cái góc cách đó không xa, một cặp mắt tràn ngập cừu hận đang nhìn hai người Sở Lâm Phong rời đi.
Sở Lâm Phong, ngươi đừng có đắc ý quá sớm, phần thù hận ngày Lưu Mang ta nhất định sẽ làm cho ngươi thống khổ. Còn có Lâm gia nữa, các ngươi cũng chờ đó. Một ngày kia ta nhất định sẽ nhổ cỏ các ngươi tận gốc, giết tới gia tộc các ngươi chó gà không tha!
Phong Nhi!
Sở Nguyên Phách kêu lên.
Có chuyện gì vậy phụ thân?
Thương thế của con ra sao rồi? Qua đây ta chữa thương cho!
Không có gì đáng ngại, đã để phụ thân phí tâm rồi!
Lần này hai nhà Sở Lâm chúng ta cũng tổn thất không nhỏ a, a phải tới phòng nghị sự thương nghị việc này! Phong Nhi, con có thương tích trong người, đừng tham gia vào chuyện này!
Sở Nguyên Phách nói.
Theo lý mà nói, người muốn tiến vào phòng nghị sự chỉ có trưởng lão và khách khanh của gia tộc mới có thể. Thế nhưng hiện tại trực tiếp để cho Sở Lâm Phong gia nhập, rất rõ ràng đã cho thấy Sở Nguyên Phách muốn tăng địa vị của Sở Lâm Phong trong gia tộc.
Chỉ là cho dù Sở Nguyên Phách không làm như vậy, với thực lực bây giờ của Sở Lâm Phong, người trong gia tộc cũng không dám nói cái gì.
Sau đó mọi người tiến vào phòng nghị sự của Sở gia, bên trong có hơn mười người. Sở Nguyên Phách, Sở Nguyên Minh, Lâm Quyền, Lâm Động, còn Lục Thị Song Hùng được mời tới.
Sở Nguyên Phách mời Lục Thị Song Hùng làm khách khanh trưởng lão của Sở gia, hai người đã đồng ý, đồng thời còn có mấy người khác cũng đồng ý làm khách khanh trưởng lão.
Sở Nguyên Phách trực tiếp nói.
Đầu tiên, lần này đệ tử gia tộc đã tử thương không ít, đệ tử đã chết trực tiếp tiến vào từ đường Sở gia. Đệ tử bị thương dùng thuốc chữa thương tốt nhất, đồng thời còn ban cho họ hai tháng bổng lộc. Chuyện này giao cho nhị vị trưởng lão Lục thị đi xử lý!
Vâng, gia chủ!
Hai người đồng thanh nói.
Sở Nguyên Phách hỏi tiếp.
------oOo------