Nguồn:
read.st
Lúc này thiếu nữ mặc áo màu tím đột nhiên nói.
Tư Mã Tĩnh Di đang muốn hỏi thì âm thanh của Sở Lâm Phong cũng gần như cùng lúc đó truyền vào trong tai của nàng, còn thân thể thì lập tức xuất hiện ở trước mặt nàng.
Tư Mã Tĩnh Di lập tức mừng rỡ lập tức tiến lên nghênh đón, mà thiếu nữ mặc áo tím không nhúc nhích, vẫn lẳng lặng nhìn Sở Lâm Phong đi tới trước mặt như trước.
Sở Lâm Phong lập tức kéo Tư Mã Tĩnh Di ra phía sau lưng mình rồi nói:
Nói xong trong tay hắn lại lấy ra Thanh Sương kiếm, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể công kích ra vậy.
Tư Mã Tĩnh Di nhìn thấy động tác của Sở Lâm Phong, nàng lập tức nở nụ cười.
Sở Lâm Phong cảm thấy Tư Mã Tĩnh Di không hiểu nguyên nhân cho nên mới vội vàng nói.
Lúc này mấy người Triệu Phi cũng đều trở về, nhìn thấy Sở Lâm Phong xuất hiện và động tác hiện tại của hắn, mọi người đều cảm thấy bất ngờ, không hiểu tại sao hắn lại ra vẻ như gặp đại địch như vậy.
Sở Lâm Phong nghi hoặc nhìn thiếu nữ mặc áo tím ở phía đối diện một chút, lại nhìn vẻ mặt trên mặt của mọi người một chút. Dường như hắn đã biết cái gì đó, cho nên lập tức hỏi:
Lúc này thiếu nữ mặc áo tím đi tới, trên mặt hiện lên nụ cười, nếu như không phải Sở Lâm Phong biết trước nàng là Tử Ma Lôi Hồ thì nhất định sẽ bị nụ cười của nàng mê hoặc. Thiếu nữ này thực sự quá đẹp, có một loại xinh đẹp mà Tư Mã Tĩnh Di và Lâm Nhược Hi đều không có được.
Thiếu nữ này nói chuyện rất ôn nhu, cũng không có một chút khí tức hung mãnh của ma thú nào cả.
Sở Lâm Phong sửng sốt nửa giây, lúc này Kim Ma Ngốc Ưng mới truyền âm nói:
Lão đại, đồng ý với nàng, ta cảm giác nhất định nàng có chuyện gì đó muốn nhờ ngươi. Nếu không cũng sẽ không khách khí đối với ngươi như vậy, tuy rằng mị hồ sẽ không tùy tiện hại người. Thế nhưng cái giá của nàng vô cùng lớn, ta chưa từng thấy nàng nói chuyện khách khí như vậy.
Có thể, đi thôi!
Sở Lâm Phong đơn giản nói ra bốn chữ, sau đó đi sang một bên.
Thiếu nữ mặc áo tím theo sát ở phía sau, đám người Tư Mã Tĩnh Di đứng tại chỗ lẳng lặng nhìn hai người rời đi.
Một người học viên hiếu kỳ nói.
Đối với việc bên người của Sở Lâm Phong mấy mỹ nữ, mọi người vẫn có nghe thấy về chuyện này:
Triệu Phi lập tức nói.
Lại một người nói.
Triệu Phi nói, nhưng trong lòng lại rất là bất đắc dĩ.
Người có thể chém giết ma hổ ta có thể là đối thủ được sao? Những người này thật sự quá đề cao ta rồi.
Lúc này Tư Mã Tĩnh Di lên tiếng, nàng và mọi người đứng ở nơi này, còn không bằng đi săn giết ma thú, sớm ngày trở về Thiên Long học viện thì hơn.
Sở Lâm Phong đi được mấy trăm thước mới dừng bước, sau đó hắn xoay người nói với thiếu nữ mặc áo tím phía sau:
Đối với đầu Tử Ma Lôi Hồ này, Sở Lâm Phong luôn có lòng cảnh giác, hồ ly là động vật giảo hoạt nhất, đặc biệt là đầu hồ ly trước mặt này, tâm trí có khả năng so sánh được với nhân loại bình thường, thậm chí còn lợi hại hơn.
Ha ha, lòng cảnh giác của ngươi đối với ta không nhỏ nh, ta biết thực lực của ngươi rất mạnh. Chỉ là ngươi muốn giết ta thì lại không dễ như vậy, ta cũng không giống tên ma hổ kia, dây dưa với ngươi tới chết đâu. Ngươi yên tâm, ta không có suy nghĩ gì khác, ta chỉ là muốn để ngươi mang ta rời khỏi Ma Thú sâm lâm này mà thôi.
Ha ha, mị hồ ngươi cũng không nhịn được muốn đi ra ngoài sao? Chỉ cần lão Đại ta đồng ý, ngươi muốn đi ra ngoài là chuyện không có vấn đề!
Lúc này Kim Ma Ngốc Ưng ở trên bả vai Sở Lâm Phong bay xuống, biến ảo thành hán tử trung niên rồi nói.
Tử Ma Lôi Hồ cười nói.
Sở Lâm Phong hơi nhíu nhíu mày, dường như đang suy tư cái gì đó, nửa ngày sau hắn mới nói:
Trên mặt của thiếu nữ do Tử Ma Lôi Hồ biến ảo thành vẫn mỉm cười như trước, loại nụ cười chết người này khiến cho Sở Lâm Phong cảm thấy rất phiền muộn, đã rất lâu rồi hắn không có thân thiết với nữ nhân của mình, cho nên trong lòng không kìm lòng được có một chút khát vọng.
Sở Lâm Phong có chút giật mình, Tử Ma Lôi Hồ này lại có thể biết được thân phận của mình, quả thực không thể tưởng tượng được nổi. Ngay cả Kim Ma Ngốc Ưng theo mình mỗi ngày cũng không biết được.
Lúc này Kiếm linh Nguyệt nhi truyền âm nói.
Sở Lâm Phong cảm giác dường như vận may của mình quá là nghịch thiên, tất cả nữ nhân mà hắn gặp phải đều là mỹ nữ, ma thú mà hắn gặp phải cũng rất là phi thường trâu bò, còn có các loại kỳ ngộ trên người nữa, quả thật hắn rất lo lắng hiện tại vận may quá tốt, sau này vận xui sẽ liên tục đeo bám hắn nha.
Sở Lâm Phong ổn định tâm thần sau đó mới nói:
Sở Lâm Phong nói vậy khiến cho Kim Ma Ngốc Ưng ở bên cạnh cảm thấy đầu óc mơ hồ, rõ ràng Tử Ma Lôi Hồ cũng chỉ có một cái đuôi thôi. Vì sao đối phương lại hỏi mấy cái, hắn tỏ rõ vẻ ngờ vực nhìn Sở Lâm Phong.
Lần này đến phiên Tử Ma Lôi Hồ chấn kinh, đối phương lại biết mình không chỉ có một cái đuôi nha. Sao có thể có chuyện đó, lẽ nào hắn cũng nhìn ra mình là hậu duệ của Cửu Vĩ Linh Hồ hay sao?
Tử Ma Lôi Hồ lập tức lên tiếng hỏi, thiếu niên này quá quỷ dị, trên người chảy dòng máu của Thần Long, trong cơ thể còn có Huyết Ảnh cuồng sư phụ thể, quá khủng bố. Nếu như hắn có thể mang mình ra khỏi Ma Thú sâm lâm này, như vậy sau khi rời khỏi đây nhất định nàng phải nghĩ trăm phương ngàn kế để đi theo hắn, có lẽ đối phương sẽ làm cho nàng đột phá tới cảnh giới cửu vĩ.
Sở Lâm Phong rất hung hăng nói.
Lúc này nụ cười trên mặt của Tử Ma Lôi Hồ có chút cứng ngắc, nàng hỏi:
Sở Lâm Phong gật gật đầu:
Tử Ma Lôi Hồ do dự một lát, sau đó chậm rãi nói:
------oOo------