Nguồn:
read.st
Sở Lâm Phong phun ra một ngụm trọc khí, cảm giác khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều tràn ngập lực lượng, có một loại cảm giác thư thái không nói nên lời. Lập tức hắn ngẩng đầu nhìn về phía Kim Ma Ngốc Ưng đang giật mình nhìn hắn.
Kim Ma Ngốc Ưng lập tức nói.
Vốn Sở Lâm Phong định trách cứ tại sao tên này lại xuất hiện ở đây, thế nhưng nghĩ tới việc có lẽ đối phương cũng vì lo lắng cho mình cho nên mới làm vậy, hắn đành phải nhịn xuống.
Khôi phục chừng tám phần mười, chỉ là lão đại thật sự quá lợi hại, không ăn không uống ngồi đó sững sờ tám ngày, ta còn tưởng rằng ngươi đã mất mạng rồi nha!
Tám ngày? Ngươi nói lần này ta đột phá mất tám ngày hay sao?
Sở Lâm Phong cảm thấy giật mình, không nghĩ tới thời gian lại lâu như vậy, khiến cho hắn cảm thấy rất là bất ngờ.
Kim Ma Ngốc Ưng nói.
Sở Lâm Phong cười cợt:
Sau đó Kim Ma Ngốc Ưng biến trở về bản thể, Sở Lâm Phong ngồi ở phía trên bay về phía phương hướng đám người Tư Mã Tĩnh Di đào tẩu...
Mà lúc này đám người Tư Mã Tĩnh Di đang liều mạng chém giết ma thú ở bên trong một trong rừng cây, mắt thấy thời gian quy định sắp đến, ma tinh còn rất xa không đạt đến số lượng cần có, trong lòng mọi người đều rất là lo lắng.
Hiện tại thương thế của Triệu Phi cũng đã được khôi phục, là người có thực lực lợi hại nhất trong toàn bộ đội ngũ, số lượng ma thú mà hắn chém giết là nhiều nhất, cũng nhanh nhất. Chỉ có một người mất tập trung, có mấy lần suýt chút nữa đã bị ma thú đả thương.
Triệu Phi chém giết một con ma thú đang công kích Tư Mã Tĩnh Di rồi nói.
Tư Mã Tĩnh Di có chút nghẹn ngào nói.
Từ khi Sở Lâm Phong bảo nàng rời đi, giờ nào khắc nào Tư Mã Tĩnh Di cũng đang lo lắng cho an nguy của Sở Lâm Phong, Phi Thiên Ma Hổ lợi hại thế nào là chuyện rõ như ban ngày, tuy rằng Sở Lâm Phong nói mình không có chuyện gì, thế nhưng hiện giờ đã rất nhiều ngày như vậy mà còn không thấy bóng người đâu cả, quá nửa là lành ít dữ nhiều rồi.
Triệu Phi an ủi nói.
Đối với việc ngày đó Sở Lâm Phong xuất hiện đúng lúc giải cứu mọi người, trong lòng Triệu Phi lặng lẽ cảm kích, chỉ là hắn cũng có chút kỳ quái vì sao đối phượng lại trở lại. Đầu ma hổ kia là tồn tại vô địch, coi như hắn có lợi hại đến đâu thì cũng không phải là đối thủ của đầu ma hổ kia.
Đối với tên tuổi của Sở Lâm Phong, Triệu Phi cũng đã nghe thấy, có thể trực tiếp đánh bại được Ngô Tình, thực lực cũng khá. Chỉ có điều đối phương lại quay trở lại, nếu không mình cũng có thể kết giao một phen cùng với đối phương nha.
Tư Mã Tĩnh Di nín khóc mỉm cười nói.
Lúc này đột nhiên một học viên nhanh chóng chạy tới chỗ Triệu Phi rồi nói:
Phi ca, phía trước có một con ma thú rất là lợi hại, mấy người chúng ta vây công cũng không thể đả thương được nó, không bằng Phi ca nhanh chóng tới xem đi?
Có chuyện như vậy sao? Đi, mang ta đi tới đó xem xét một chút!
Triệu Phi nói, trong lòng lại âm thầm giật mình, ma thú phổ ở nơi này đều là cấp ba, ma thú cấp bốn trên căn bản rất ít. Mà lúc này lại xuất hiện ma thú mà mấy người vây công cũng không thể chém giết được, cấp bậc hẳn là chừng cấp năm nha.
Triệu Phi lập tức theo sát phía sau của học viên kia nhanh chóng rời đi, Tư Mã Tĩnh Di cảm giác mình cũng có thể đi tới đó xem xem, có lẽ cũng có thể giúp đỡ được cái gì đó, cho nên nàng cũng đi theo hai người.
Nơi kia cách đó khoảng chừng chỉ có một dặm, dù sao bên trong Ma Thú sâm lâm này khắp nơi đều tràn ngập nguy hiểm, không phải gặp phải ma thú thì là gặp phải học viên ban loại ưu của Hải Long học viện nha.
Gặp phải ma thú thì có thể trực tiếp chém giết, chỉ là nếu gặp phải học viên của đối phương, nếu như nhân số quá nhiều thì trên cơ bản mọi người đều tránh né, không cần thiết phải chém giết cùng với bọn họ.
Học viên kia chỉ vào đầu ma thú đang đứng ở phía trước mấy chục thước, nói.
Triệu Phi vừa nhìn qua, đây quả thực là một con ma thú có dáng vẻ như là hồ ly, chỉ là da lông trên toàn thân ma thú này đều là màu tím, thậm chí ngay cả con mắt cũng là màu tím, quả thực rất là quái dị.
Triệu Phi lập tức hỏi, nếu như hồ ly màu tím này cũng không có cách nào đả thương được bọn họ, vậy cũng chỉ có thể nói rõ phòng ngự của nó rất mạnh, nhưng lực công kích lại không mạnh.
Tư Mã Tĩnh Di nghe thấy vậy cảm thấy hồ đồ, nàng nói:
Nàng không nhịn được lên tiếng hỏi.
Học viên kia lập tức nói.
Triệu Phi nhìn đầu ma thú màu tím giống như hồ ly đang ở trước mặt không xa, từ bản năng đã cảm thấy đầu ma thú này không đơn giản. Có lẽ nó có thiên tính thiện lương cho nên không muốn tranh đấu cùng nhân loại mà thôi.
Triệu Phi hỏi Tư Mã Tĩnh Di.
Tư Mã Tĩnh Di nói.
Lúc này trong tai của Tư Mã Tĩnh Di đột nhiên xuất hiện âm thanh của một nữ tử xa lạ.
Thanh âm vừa xuất hiện này đã làm cho nàng bị dọa cho phát sợ:
Tư Mã Tĩnh Di lập tức lên tiếng nói, trong lòng lại có một loại linh cảm không lành, chẳng lẽ lại gặp phải ma thú biết nói chuyện hay sao.
Sau khi nghĩ tới đây nàng đột nhiên nhìn về phía ma thú hồ ly màu cách đó không xa, sau một chốc nàng mới hỏi:
Là ngươi đang nói chuyện với ta sao?
Không sai, chính là bổn cô nương, có phải rất ngạc nhiên hay không?
Lúc này đầu hồ ly màu tím kia lên tiếng nói, chỉ là lần này Triệu Phi và các học viên khác cũng đã nghe thấy rất rõ ràng.
Ma thú biết nói, điều này có ý vị gì không cần nghĩ cũng biết, Triệu Phi lập tức tạo ra tư thế chuẩn bị chiến đấu, nếu như đầu hồ ly màu tím này xông lại thì hắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào để Tư Mã Tĩnh Di rời khỏi đây trước.
Thân thể của Tư Mã Tĩnh Di hơi run run, mới vừa gặp phải đầu ma hổ thực lực mạnh mẽ kia thì hiện tại lại đụng phải một đầu hồ ly màu tím biết nói, không biết là vận khí của đám người bọn hắn tốt, hay là xui xẻo tới cực điểm nha.
Ma thú có thể nói chuyện chí ít cũng là ma thú cấp sáu trở lên, thương thế của Triệu Phi mới vừa khôi phục, đương nhiên cũng không phải là đối thủ, trong lòng hắn tức thì sinh ra một loại cảm giác tuyệt vọng.
Hồ ly màu tím nói.
Nhìn thấy chuyện này có khả năng chuyển biến tốt đẹp, Triệu Phi lập tức hỏi:
Ngươi muốn chúng ta đồng ý với ngươi cái gì chứ?
Các ngươi phải đồng ý với ta, để thiếu niên chém giết ma hổ mang ta rời khỏi Ma Thú sâm lâm này...
------oOo------