Nguồn:
read.st
Hai người lặng lẽ đi về phía truyền đến tiếng đánh nhau, bất cứ lúc nào cũng chú ý thân thể của mình, để tránh khỏi bị người ta phát hiện ra.
Đi tới phía sau một tảng đá lớn, Sở Lâm Phong và Dương Nhị dừng lại, lúc này khoảng cách của bọn họ với địa điểm chiến đấu cũng chỉ có xa hơn trăm thước.
Sở Lâm Phong từ phía sau tảng đá lớn nhìn thấy rõ người chiến đấu ở nơi này lại có mấy chục người, tất cả đều là học viên của Thiên Long học viện, trong đó còn có hai bóng người rất là quen thuộc, Ngưu Thiên và Đường Lỵ.
Lúc này Dương Nhị cũng đã nhìn thấy bọn họ:
Sở Lâm Phong, sao bọn họ lại đi đánh nhau với người khác cơ chứ? Chẳng lẽ đang tranh cái gì? Ngươi có muốn đi hỗ trợ không, hai vị này nhưng là bằng hữu của ngươi đó.
Giúp thì nhất định phải giúp, ngươi xem bên Ngưu Thiên này có bảy người, đối phương có chín người, hiện nay không ngờ lại là cục diện ngang nhau, chúng ta cứ nhìn một chút xem. Chờ tới lúc bọn hắn gặp nguy hiểm thì lại đi ra, hiện tại đi ra sẽ bị người ta nói chúng ta thừa dịp cháy nhà hôi của.
Sở Lâm Phong nghiêng đầu cười nói với Dương Nhị.
Dương Nhị cảm thấy Sở Lâm Phong làm việc không ra bài dựa theo lẽ thường.
Ngươi suy nghĩ một chút đi, nếu như chuyện mà bọn họ có thể quyết định được mà lại ngoài ý muốn có thêm hai người chia sẻ, chúng ta đi ra, bọn họ sẽ không giống như lời ngươi nói đâu. Động tới lợi ích là một chuyện rất là phiền phức, thế nhưng nếu như bọn họ gặp phải nguy hiểm thì chính là một cái cục diện khác, chỗ tốt thế nào có lẽ ngươi cũng hiểu rõ, chúng ta nhận được chỗ tốt cũng là chuyện rất đương nhiên.
Ồ, không nghĩ tới ngươi còn nghĩ xa như vậy, tâm cơ rất sâu đó!
Không sâu thì sao có thể khiến cho ngươi khăng khăng nhất mực yêu ta cơ chứ?
Ai yêu ngươi? Tên vô lại nhà ngươi.
Có người thích ta đó, ha ha ha ha!
Tiếng của hai người không lớn, đây là vì không muốn để cho người khác biết được. Thế nhưng giờ phút này Dương Nhị lại đỏ cả mặt lên, đối với Sở Lâm Phong nàng hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, thế nhưng lại không có một chút biện pháp nào cả.
Lúc này, đột nhiên truyền đến một tiếng nổ mạnh rất lớn, sau đó tảng đá đám người Sở Lâm Phong tránh né chấn động, Sở Lâm Phong nhìn thấy có ít nhất năm người bị đánh bay lên khỏi tại chỗ.
Sở Lâm Phong chần chờ hỏi Dương Nhị.
Dương Nhị cũng cảm thấy rất là kỳ quái.
Mà lúc này bên trong vòng chiến, Ngưu Thiên mặt mày xám xịt mắng:
Đường Lỵ cũng rất tức giận nói:
Năm người bị nổ tay thì có ba người không bò lên được, hai người khác thì người đầy vết máu, bên Ngưu Thiên có hai người, hai người không đứng dậy được, đối phương có ba người, uy lực nổ tung này đúng là quá lớn.
Sở Lâm Phong hỏi.
Dương Nhị nhìn Sở Lâm Phong nói, dường như nàng không quan tâm tới bằng hữu tốt như Đường Lỵ vậy.
Đường gia rất lợi hại sao, so với Dương gia các ngươi ai có thế lực to lớn hơn vậy?
Đường gia cũng không được tính là gia tộc quá trâu, chỉ có thể coi là gia tộc trung, cao cấp, gia tộc lợi hại hơn so với Đường gia có rất nhiều, ví dụ như Liễu Gia, Cô Tô gia, còn có Hiên Viên gia… Bên trong những gia tộc này, cao thủ Thiên Vũ cảnh chí ít cũng có ba người trở lên, nhiều nhất Đường gia chỉ có một người mà thôi.
Cường giả Thiên Vũ cảnh? Nhà ngươi có không?
Sở Lâm Phong cười nói.
Tr.uyện được cập nhật nhanh nhất tạ.i iread.v.n.
Dương Nhị tiếp tục nói:
Chỉ là nếu như Thiên Vũ cảnh dám tới Đường môn gây sự, như vậy nếu có mười người đến thì nhiều nhất chỉ có thể có một người chạy ra được mà thôi. Câu trả lời như vậy ngươi đã thoả mãn chưa?
Trâu bò!
Sở Lâm Phong cười nói.
Nhưng trong lòng hắn lại không nói gì:
Lúc này từ đằng xa có đi tới một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi đi tới, vẻ mặt lạnh lùng, trên lưng có đeo mấy mũi tên quái lạ, trong tay nắm một cái trường cung màu vàng.
Một người học viên trong đó giật mình nói.
Lôi Nhất đi đến nơi cách đám người Ngưu Thiên đại khái hai mươi thước thì mới ngừng lại, lấy ra một mũi tên ở trên lưng, rất là phách lối nói:
Bạo Liệt tiễn có thể trực tiếp giét võ giả Địa Vũ Cảnh tam trọng thiên, gần như Lưu Tinh Hỏa Vũ của Dương Nhị, võ giả Địa Vũ Cảnh tứ trọng thiên cũng có thể oanh sát thành trọng thương, cho nên lời của Lôi Nhất rơi vào trong tai mọi người làm cho bọn họ cảm thấy rất là khó chịu.
Ngưu Thiên vô cùng tức giận, mình bị người khác nổ mà còn không thể nói chuyện, nào có đạo lý như vậy chứ?
Tính khí khủng long bạo chúa của Đường Lỵ nổi lên, coi như là thiên vương lão tử thì nàng cũng không quan tâm, huống hồ là Lôi Nhất.
Đám người đang chiến đấu với đám người Ngưu Thiên cũng rất khó chịu, người phía bên mình cũng vừa chết lại có hai người bị thương, tiểu tử này không nói không chừng trực tiếp bắn tên trộm đánh lén, hiện tại lại còn trắng trợn nhắm mũi tên về phía bên mình, hoàn toàn không có đặt mọi người vào trong mắt.
Một thiếu niên mặc trang phục màu tím bên đối phươngnói.
Ngưu Thiên nhìn Đường Lỵ một chút, lại nhìn đội viên bên cạnh mình một chút, sau đó nói:
Lôi Nhất nhìn thấy đám người Ngưu Thiên lại không đánh, hơn nữa thỉnh thoảng còn nhìn về phía hắn, dường như đang thương lượng cái gì đó. Hắn lập tức có phản ứng lại, mấy tên này lại cùng chung mối thù, chuẩn bị đối phó với mình.
Mặc dù Lôi Nhất biết đám người Ngưu Thiên chuẩn bị đối phó với mình, nhưng hắn hết sức tự tin đối với Bạo Liệt tiễn của mình.
Thiếu niên mặc trang phục màu tím nói chuyện với Ngưu Thiên lúc trước lên tiếng nói.
Mọi người đều cảm thấy hắn nói rất có đạo lý, cả đám dồn dập chạy đi về bốn phía, khiến cho Lôi Nhất cầm mũi tên trong khoảng thời gian ngắn không biết nên làm như thế nào.
Dương Nhị và Sở Lâm Phong thì lại lẳng lặng nấp ở sau ở tảng đá lớn nhìn tình cảnh này, nếu như Ngưu Thiên và Đường Lỵ gặp nguy hiểm chân chính, như vậy Sở Lâm Phong sẽ cảm nhận được trước tiên. Chỉ là hiện tại trong lòng hắn có chút kỳ quái, không biết ma tinh và hồng diệu thạch có tác dụng gì.
------oOo------