Chương 28: Tu luyện kỳ lạ! (1)
Lần này, Sở Mặc mượn ánh sao mông lung dưới tàng cây gắng gượng thấy rõ ràng mặt mũi của thiếu nữ này, trong lòng không nhịn được khen một tiếng: Thật xinh đẹp!
Chỉ thấy nàng ta ăn mặc toàn thân quần áo một màu xanh lam, tóc dài xõa vai, mi cong thanh mảnh như lá liễu, mắt phượng, môi đỏ thẫm như anh đào.
Da của thiếu nữ rất trắng, cho dù là bóng đêm mịt mùng cũng vẫn cho người ta cảm giác vô cùng mịn màng, một đôi mắt long lanh ngập nước, tỏa sáng lấp lánh, giống như những ngôi sao đêm trên đỉnh đầu lúc này.
Eo nhỏ nhắn uyển chuyển vừa nắm tay, cặp đùi thon dài thẳng tắp như ẩn như hiện trong làn váy.
Tuy là nhìn qua tuổi tác không lớn nhưng lại khiến cho người ta có một loại cảm giác đẹp đến kinh tâm động phách.
Thiếu nữ bị ánh mắt có phần càn rỡ của Sở Mặc nhìn đến có chút xấu hổ, không nhịn được mà cả giận một câu.
Sở Mặc hỏi.
Nhưng trong lòng thì lại đang mơ hồ cảm thấy kỳ quái, nơi này cách núi lớn nơi mình cùng sư phụ ẩn cư tu luyện cũng không xa.
Bằng bản lĩnh của Ma Quân, xung quanh nếu như có nguyên thú đỉnh cấp hóa thành hình người, người tuyệt đối không thể không biết được.
Như vậy thì vì sao lại không bắt được thiếu nữ này?
Bởi vì dáng vẻ nàng ta xinh đẹp nên không đành lòng ra tay?
Đừng đùa chứ!
Ở trong mắt Ma Quân, cho dù thiếu nữ này có đẹp hơn nữa, chỉ cần nàng ta thật sự là nguyên thú cũng sẽ không mảy may mềm lòng.
Sở Mặc căn bản là không nghĩ tới thiếu nữ này giống như mình là một con người, lý do chỉ có một: Hắn không tin!
Ngươi mới là yêu tinh đó!
Cả nhà ngươi đều là yêu tinh!
Con mắt nào của ngươi thấy dáng vẻ ta giống những nguyên thú xấu xí kia hả?
Thiếu nữ căm tức nhìn Sở Mặc trách mắng.
Sở Mặc cười lạnh.
Thiếu nữ nhe răng trợn mắt, nói năng cực kỳ sắc bén.
Sở Mặc nhức đầu, nghĩ người ta nói hình như cũng có lý, vì thế hắn hỏi:
Vậy ngươi là ai?
Đúng vậy...ta là ai ấy nhỉ?
Thiếu nữ nhất thời nhíu mày đẹp, trên gương mặt tuyệt mĩ lộ ra vài phần thống khổ và mờ mịt.
Ta rốt cuộc là ai?
Ta lờ mờ có thể nhớ được tên của ta...
Ai nha ai nha, ngươi thật đáng ghét.
Ta là ai liên quan gì tới ngươi hả?
Cho dù là bóng đêm dày đặc, Sở Mặc vẫn có thể nhìn thấy vẻ hung dữ trên mặt của thiếu nữ, ngay lập tức khóe miệng giật giật, nói:
Thiếu nữ này rất đẹp, không sai, nhưng vậy thì thế nào? Cô gái xinh đẹp Sở Mặc đã gặp từ nhỏ đến lớn đã nhiều lắm rồi.
Những khuê các trong thành Viêm Hoàng người nào mà không phải là hiền thục dịu dàng.
Cho dù là giả vờ...
Loại đại tiểu thư điêu ngoa thất thường trước mắt này hắn cũng không muốn trêu chọc vào.
Thân hình của thiếu nữ chợt lóe, vậy mà đã chắn trước mặt Sở Mặc rồi, một đôi mắt tối đen, ánh mắt trong veo như nước nhìn chằm chằm Sở Mặc, nói:
Trên trán Sở Mặc đầy hắc tuyến nhìn thiếu nữ, nghiêm túc nói:
Cùng lúc đó, trong lòng Sở Mặc đối với trình độ nguy hiểm của thiếu nữ này lại tăng thêm mấy bậc.
Một chiêu chớp mắt đã xuất hiện trước mặt mình của nàng ta đã nói lên cảnh giới của thiếu nữ này không thấp, ít nhất là cao hơn hắn.
Bởi vì hắn bây giờ còn chưa làm được.
Thiếu nữ một tay chống nạnh, khuôn mặt tức giận nói.
Sở Mặc từ trên mặt của nàng ta lại không nhìn thấy nửa chữ “Sợ” nào.
Thiếu nữ đắc ý không bỏ qua cho người khác.
Sở Mặc trợn trắng mắt:
Đầu tiên, nơi rừng sâu núi thẳm này, ngươi một cô gái tại sao lại xuất hiện ở đây?
Thứ hai, thân thủ của ngươi tốt như thế, đi lại nơi núi rừng vạn nhận( đơn vị đo lường, khoảng 7~8 thước) này như giẫm lên đất bằng, có cái gì đáng phải sợ?
Còn nữa, ta chưa phải là một nam nhân, ta là một cậu bé!
Sở Mặc nhìn thiếu nữ váy lam một cái, bổ một đao cuối cùng:
Thấy rõ ràng chưa, ta là một cậu bé!
Tỷ tỷ!
Tỷ Tỷ? Ngươi gọi ta là tỷ tỷ? Ta nhìn giống tỷ tỷ hay sao?
Thiếu nữ giống như là bị đạp vào đuôi mèo, ngay tức khắc bùng nổ.
Thiếu nữ nhất thời nổi giận.
Sở Mặc tức khắc không nói gì nữa, nhìn thiếu nữ rất xinh đẹp trước mắt còn cao hơn mình nửa cái đầu, chỗ nên mập đã mập, nên gầy đã gầy, cực kỳ động lòng người.
Sở Mặc không có ý tốt mà nhìn lướt qua b ngc của thiếu nữ, trong lòng oán thầm: 11 tuổi? Ăn gì mới có thể lớn lên như thế này? Ta đã từng đọc qua sách rồi, muốn gạt ta sao? Không có cửa đâu.
Sở Mặc nói.
Thiếu nữ trợn mắt, sau đó chân mày lá liễu nhướn lên, trong con ngươi thoáng qua một vẻ mờ mịt, nhìn Sở Mặc nói:
Hai câu cuối cùng này nghe vào lại lộ ra vài phần yếu mềm mà một tiểu cô nương hay có.
Chỉ có điều Sở Mặc lại không tin thiếu nữ này nhu nhược, đổi lại là ai cũng sẽ không tin ở nơi này bỗng nhiên xuất hiện một thiếu nữ sẽ là một người nhu nhược đáng thương.
Lời nói này của Sở Mặc vừa nói ra, trong lòng tức khắc nở nụ cười khổ, quả nhiên là gần mực thì đen. Ở chung với sư phụ đã lâu, ngay cả phong cách nói chuyện cũng bắt đầu giống nhau rồi.
Đổi thành lúc trước thì cho dù hoài nghi lai lịch của thiếu nữ này, hắn cũng không nói ra những lời như thế.
tienhieplau
,