Chương 104: Xin đừng quên muội (2)
Một ánh chớp từ trong đám mây đen không ngừng lóe sáng
Cuối cùng
Răng rắc
Một tiếng sấm rền vangẦm rầm
Trời đổ mưa tầm tã
Kỳ Tiêu Vũ bay đến bên Sở Mặc, nhìn khóe miệng còn đang rỉ máu, khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn cố mở to đôi mắt, gắng gượng để không ngất đi của Sở Mặc, nước mắt nàng lã chã rơi
Tiếp đó, Kỳ Tiêu Vũ ngồi sụp trên đất, ôm chặt Sở Mặc vào lòng, gọi một tiếng Ca ca, nước mắt rơi như mưa:
Sao ca ca còn gắng gượng, nếu hôn mê rồi sẽ dễ chịu hơn nhiềuKỳ Tiêu Vũ vừa khóc, một tay vừa vươn ra chống sau lưng Sở Mặc, một luồng Nguyên khí cuồn cuộn truyền qua cơ thể Sở Mặc, chữa lành những kinh mạch bị thương của hắn
Ta sợ
Sở Mặc ngắm nhìn Kỳ Tiêu Vũ, khuôn mặt lộ rõ vẻ yếu ớt:
Kỳ Tiêu Vũ càng khóc dữ hơn, nước mắt lã chã tựa như mưa càng rơi càng lớnNàng không dám nhìn vào mắt Sở Mặc, ánh mắt như muốn lẩn trốn. Trời mưa tầm tã, nhưng nước rơi xuống bên cạnh hai người đều trôi qua một bên, dường như có một vật vô hình che chở phía trên, không để nước mưa rơi vào họ
Kỳ Tiêu Vũ vừa khóc vừa đau đớn nhìn Sở Mặc
Sở Mặc vẻ mặt tái nhợt ngước nhìn Kỳ Tiêu Vũ. Lúc này đây, trên khuôn mặt tuyệt đẹp của nàng đã bắt đầu xuất hiện một vết rạnGiống như một miếng gương sau khi bị vỡ đã được dán lại vậy
Trái tim Sở Mặc cũng vì thế mà tan nát, hắn không kìm chế nổi, khóe mắt bắt đầu rơi lệ
Kỳ Tiêu Vũ có chút xao động, nhưng nàng vẫn không ngừng trị thương cho Sở Mặc, chỉ là theo bản năng thì lấy tay khẽ sờ lên khuôn mặt mình, thủ thỉ nói:
Hóa ra bị huynh thấy cả rồi Bây giờ có phải trông muội rất xấu không?
Không không xấu Nàng là người con gái đẹp nhất trên đời nàySở Mặc trong lòng nhói như sắp hôn mê bất tỉnh, ngắm nhìn những vết rạn trên khuôn mặt Kỳ Tiêu Vũ mỗi lúc một nhiều lên, Sở Mặc cảm thấy trái tim hắn cũng tan ra thành vô số mảnh vỡ
Hự
Một ngụm máu phun ra từ trong miệng hắn
Sau đó, Sở Mặc khuôn mặt tái mét, giãy dụa đòi đẩy Kỳ Tiêu Vũ ra trong khi nàng ta vẫn tiếp tục truyền Nguyên khí vào người Sở Mặc, hắn giận dữ quát:
Kỳ Tiêu Vũ lệ rơi lã chã, luồng khí mạnh mẽ và vẻ cao quý của nàng không có chút ảnh hưởng nào đối với Sở Mặc
Đứng trước Sở Mặc, nàng chỉ là một thiếu nữ vui tươi, hoạt bát, trong sáng và yêu đời
Nhưng hiện nàng lại đầy vẻ yếu đuối
Kỳ Tiêu Vũ nhìn Sở Mặc đang vẻ bi thương, đau lòng nói:
Muội cũng không nỡ rời xa huynh, nhưng không còn cách nào khác Ca ca, hứa với muội, chàng nhất định phải tiếp tục sống tốt
Nàng lừa ta! Nàng nói bậy! Phân thân gì chứ ta không tin! Rõ ràng đây là nàng nói gạt ta!
Sở Mặc giẫy dụa định thoát ra khỏi tay của Kỳ Tiêu Vũ. Nhưng hắn hoàn toàn không có cách nào, cánh tay Kỳ Tiêu Vũ giống như mọc trên người hắn, Nguyên khí liên tục không ngừng truyền vào trong cơ thể hắn.- Ca ca hãy nghe lời, muội không gạt huynh đâu, những gì muội nói đều là sự thật. Nếu huynh còn tiếp tục làm lãng phí nội lực của muội, có lẽ về sau đến sức nói chuyện với huynh, muội cũng không còn nữa.
Kỳ Tiêu Vũ cuối cùng cũng lộ ra vẻ yếu ớt, nàng nhìn Sở Mặc mà trong lòng thầm khóc:
Sở Mặc lập tức không dám động đậy nữa, nhưng trong đôi mắtngười thiếu niên ấy chứa đầy đau thương, trong lòng hắn vô cùng oán hận, hận tên Can Ba lão đầu đó, nhưng mà lão đã chết rồi.
Sở Mặc lặng ngắm khuôn mặt đầy những vết rạn của Kỳ Tiêu Vũ, hắn khẽ nhấc tay lên vuốt nhẹ lên khuôn mặt nàng, thì thầm:
Muội nói gì ta cũng tin cả
Vậy mới ngoan chứ
Kỳ Tiêu Vũ mỉm cười một cách dịu dàng, rồi nói:
Sở Mặc ngắm nhìn đôi mắt tuyệt đẹp của Kỳ Tiêu Vũ, hắn nhớ lại lần đầu hai người gặp nhau, nàng thiếu nữ mặc chiếc váy màu lam đẹp mơ màng
Sở Mặc chậm rãi lắc đầu:
Kỳ Tiêu Vũ có chút chột dạ, liếc nhìn Sở Mặc.
Nói tiếp, toàn thân Kỳ Tiêu Vũ từ từ phát ra một ánh sáng chiếu rọi vào đám mây đen đang vần vũ trên bầu trờiBỗng nhiên
Toàn thân cô đột nhiên như thể nổ tung, trong phút chốc phát ra ánh hào quang vô cùng chói lòa, vô cùng rực rỡ
Ánh hào quang ấy xuyên qua chín tầng mây, xuyên thủng cả tầng tầng lớp lớp mây đen cuồn cuộn trên bầu trời
Giọng nói của Kỳ Tiêu Vũ như còn văng vẳng tận nơi chân trờiTiếp đó, ánh hào quang biến mất trong nháy mắt
Mây đen khắp trời cũng dần tan biến
Bầu trời xanh thẳm dần hiện ra, chỉ có điều nới đó không còn hình bóng của cô nữa
Sở Mặc gào thét lên những tiếng thê lương đau đớn tột cùng, máu lại phun ra từ miệng hắn, hắn với tay ra, gắng gượng hết sức để giữ lấy... nhưng không giữ lại được- Tiêu Vũ
Muội quay lại đi
Muội hãy trở lại bên ta
Kỳ Tiêu Vũ! Muội là kẻ nói dối! Ta chỉ nói dối muội một câu, còn muội muốn lừa dối ta cả đời sao?
tienhieplau
,