Dùng tu vi Hoàng đế tinh vẫn, phán đoán của y về sựu tấn thăng từ Linh Tiên tới hành tinh, rất hiếm khi xuất hiện sai lầm, trên thực tế cũng đúng là như thế, nữ tử đeo mặt nạ... Không gõ tiếng thứ 9.
Không phải nàng không muốn, thậm chí nàng còn dùng bí pháp, nhưng thứ chín khác với thứ 6, Tên mập mạp có thể đánh sáu lần bằng bí pháp, nhưng nàng không thể đánh tới lần thứ chín bằng bí pháp.
Khoảng cách giữa chín và sáu là khoảng cách giữa trời và đất không thể vượt qua.
Dù tiếc nuối, nhưng nữ tử đeo mặt nạ tâm lý rất tốt, cuối cùng nàng chọn 1 ngôi sao màu tím trong ba viên ngôi sao đặc biệt , dung hợp với nó, rồi biến mất trong mắt đám người, lúc xuất hiện... Đã ở trong ngôi sao đã được chọn.
Tiếp theo, sẽ là dung hợp và đột phá lại, mà ở chỗ này đột phá thì rất an toàn, đây cũng là bước cuối cùng mỗi một lần thí luyện Tinh Vẫn Chi Địa mở ra.
Sau đó đám người lần lượt đánh, cao có thấp có, trong đó tóc phát sáng gõ đến thứ bảy ,thu được một quả ngôi sao đặc biệt cấp 7, 2 người khác , Bảo Nhạc không quen biết, cũng dừng bước ở lần thứ sáu, thứ bảy, tuy lấy được ngôi sao đặc biệt, nhưng phẩm chất cấp thấp.
Bảo nhạc đã chú ý đến tất cả những điều này. đối với phương thức đánh Thông Thiên Cổ và tâm đắc, cũng nhiều hơn hiểu một chút.
Đồng thời bốn người còn lại tu sĩ nho nhã sĩ, thanh niên mặc áo đen, linh đang nữ tử và tiểu nữ hài, bọn họ mỗi người 1 biểu hiện, khiến Bảo Nhạc coi trọng.
Trong đó tiểu nữ hài quỷ dị nhất, dưới cực hạn nàng gõ lên tiếng thứ 8, dẫn xuất trên ngôi sao đặc biệt cấp 2, nhưng cuối cùng nàng lại từ bỏ tất cả, không lựa chọn bất kể một ngôi sao nào làm Hành mình Tinh.
Một màn này, ngay cả Hoàng đế tinh vẫn trong mắt cũng lộ ra vẻ suy nghĩ sâu xa , nhìn nhiều nàng thêm mấy lần.
Bảo Nhạc cũng vô cùng kinh ngạc, Nếu như là lúc khác, hắn tất nhiên sẽ cẩn thận suy tư, nhưng bây giờ không phải là lúc suy nghĩ, bởi vì biểu hiện 3 người tiếp theo, mức độ đáng kinh ngạc của nó, không chỉ khiến hắn rung động, còn làm cho toàn bộ Tinh Vẫn Đế Quốc chấn động.
Đến từ tả đạo đệ nhất g tu sĩ nho nhã sĩ, y là là người đầu tiên đánh nhịp trống thứ 9, Mặc dù đây đã là giới hạn của y, y không thể đánh nhịp thứ mười, nhưng y có dư lực, khiến y dù suy yếu, nhưng lại vẫn đó có thể đứng sừng sững ở đó, ngẩng đầu nhìn ngôi sao đầy trời , xuất hiện rất nhiều ngôi sao đặc biệt cấp 2, và ba viên... Sáng chói vượt qua tất cả ánh sáng của những ngôi sao khác!
Thậm chí cẩn thận nhìn, có thể nhìn thấy ba viên đó, giống như có ảo ảnh thần thú mờ nhạt, tựa hồ không còn là một ngôi sao đơn thuần nữa, mà là có sinh mệnh ban đầu.
"Tinh Vẫn Chi Địa, bây giờ chỉ có ba mươi bảy ngôi sao đặc biệt cấp 1, kẻ này có thể dẫn xuất ra 3 , thật không đơn giản!" Hoàng đế tinh vẫn lộ ra vẻ thưởng thức, ánh mắt Bảo Nhạc cũng bị ngôi sao đặc biệt trên bầu trời hấp dẫn, chỉ là... ba ngôi sao đặc biệt bất kể sáng như thế nào thì cũng không lọt được vào mắt tu sĩ nho nhã sĩ!
y đứng ở nơi đó nhìn bầu trời, không nhìn ba viên cấp 1, mà tìm kiếm ... đạo tinh Hắn cảm thấy nó và mình hữu duyên!
"Đạo tinh, vì sao vẫn chưa xuất hiện..." Tu sĩ nho nhã sĩ hô hấp dồn dập, y biết rõ, lúc này chỉ cần mình động ý niệm, ba viên cấp 1 tùy ý chọn 1, như đổi lúc trước, y nhất định sẽ tuyển 1, nhưng bây giờ... Trong mắt của y chỉ có đạo tinh. Trong sự lo lắng , tu sĩ nho nhã sĩ trong mắt lộ ra 1 tia điên cuồng, nâng tay phải lên , không biết triển khai thần thông gì, khiến thất khiếu bản thân chảy máu, lúc máu tươi miệng từ miệng phun ra, dùi trống trong tay vung lên, Giống như liều mạng tất cả, đánh lên một 1 tiếng!
, âm thanh thứ mười Nổ vang... Bỗng nhiên truyền ra, bầu trời chấn động, như thể xoay chuyển, rất nhiều ngôi sao xuất hiện thêm. Nhưng mà khi âm thanh thứ mười truyền ra, thì dùi trống trong tay tu sĩ nho nhã cũng sụp đổ, thân thể đã mất đi tất cả khí lực, rơi xuống mặt đất. Lúc giãy dụa bò lên , trong mắt tràn ngập tơ máu, nhìn bầu trời, điên cuồng tìm kiếm đạo tinh nhưng không có kết quả , y cười thảm một tiếng, 2 tay nắm chặt.
"Ta chỉ cần đạo tinh, mấy ngôi sao dư thừa kia, chỉ là kiến hôi!"
Ngay khi lời nói của y vừa ra, tinh không chiếu sáng mạnh mẽ, trong khoảnh khắc này tất cả các ngôi sao hiện ra đảm đạm, và dần dần biến mất, bao gồm cả ba ngôi sao cấp 1, nhưng ngay khi bầu trời biến thành tối đen như mực thì Một tia sáng trực tiếp từ trên trời chiếu xuống, đột nhiên tụ lại trên người tu sĩ nho nhã.
Trên bầu trời, lúc này bất chợt xuất hiện một ngôi sao... Sáng chói đến cực điểm, sáng ngời như mặt trời, giống như đế vương, lộ ra thân ảnh, nhưng lại không hoàn toàn xuất hiện, chỉ là hư ảnh mơ hồ. mà ánh sáng chiếu xuống cũng không phải để dẫn dắt mà dường như... chuẩn bị cho cuộc tuyển chọn khác!
Tuy chỉ chuẩn bị tuyển, nhưng vẫn khiến thân thể tu sĩ nho nhã sĩ run rẩy, khí tức hỗn loạn, càng khiển tất cả tu sĩ giờ khắc này Tinh Vẫn Đế Quốc chấn động mãnh liệt, đại địa hướng lên đạo tinh trên bầu trời, nhất loạt vái lạy!
ngay cả Hoàng đế tinh vẫn, cũng hơi cúi đầu, tỏ vẻ kính nể , về phần Bảo Nhạc, lúc này nội tâm sóng gió ngập trời, khát vọng mãnh liệt trong mắt lộ ra, viên đạo tinh này, là mơ ước lớn nhất của hắn ở Tinh Vẫn Chi Địa ,!
Chỉ là đạo tinh này tinh quá kiêu ngạo, kiêu ngạo đến mức dường như đã quen với sự sùng bái và ánh mắt khao khát của chúng sinh, dù tu sĩ nho nhã sĩ toàn lực liều mạng, đánh đến âm thanh thứ mười từ xưa đến nay ít có, nhưng nó cũng chỉ xuất hiện một hư ảnh mơ hồ, chỉ là 1 dấu vết mà thôi.
Về phần Bảo Nhạc nơi đó, nó còn không nhìn 1 chút, ngược lại là thanh niên mặc áo đen và linh đang nữ tử, được ánh sáng đảo qua, khiến tâm thần hai người chấn động , rất muốn xông ra Thông Thiên Cổ, không phân thứ tự, cùng đánh!
Giống như cạnh tranh, lại như biểu hiện, muốn tọa sự chú ý của đạo tinh, muốn khiến viên đạo tinh này lựa chọn mình!
Mặc dù điều này không tuân theo quy tắc, nhưng dưới hư ảnh của Đạo tinh trên bầu trời, ngay cả Đế giả sao cũng không nói, những người khác dường như đã quên quy tắc, chỉ có một ngôi Đạo tinh duy nhất sáng chói trên tinh không vào lúc này
Mắt thấy như thế, trong mắt Bảo Nhạc cảm nhận được đạo tinh đối với mình hình như không thèm nhìn tới, nhưng lại thấy chỉ ảo giác thôi thôi. bây giờ nhìn thấy linh đang nữ tử và thanh niên mặc áo đen muốn cùng đánh, thì hắn cắn răng, trực tiếp từ trong đại điện bay ra, thẳng đến, thẳng đến Thông Thiên Cổ!
lúc trước Bảo nhạc lo lắng không để ý tới Hoàng đế tinh vẫn phía sau, muốn nói lại thôi , trong mắt lộ ra vẻ bất đắc dĩ và tiếc nuối. hắn cũng không nghe được người giấy chỉ đỏ, lúc này lẩm bẩm nói nhỏ.
"Nó sẽ không lựa chọn ngươi..."
Lúc này, Bảo nhạc, với ánh mắt khao khát, đột nhiên tăng tốc, và ngay lập tức hắn đã nhảy qua một nửa quảng trường, gần như đến cùng lúc với Linh đang nữ tử và Thanh niên áo đen. Khi 2 người kia đang định đánh, thì dùi trống trong tay Bảo Nhạc đã huyễn hóa ra, đánh vào giữa Thông Thiên Cổ!
Tiếng đầu tiên, thiên địa biến sắc, sau khi nhìn xuống chúng sinh, Đạo tinh kiêu ngạo lại biến mất trên bầu trời, giống như đang khảo nghiệm ba người đánh trống xem bọn họ có tư cách để nó lộ diện lần nữa không!
Tiếng thứ hai, tinh không ảm đạm lại xuất hiện Tinh Quang, chỉ là những này Tinh Quang chẳng những số lượng thưa thớt, ánh sáng ảm đạm, thậm chí nếu như nhân cách hóa, bọn chúng có vẻ trầm mặc
Tiếng thứ ba, Dậy sóng tinh không, ngôi sao nhiều hơn, nhưng vẫn trầm thấp, đến khi ba người đồng thời đánh tiếng thứ tư, thứ năm, bọn chúng dường như mới có một chút sức sống, đồng thời ngân hà, phàm tinh, Linh Tinh, tiên tinh cũng lần lượt xuất hiện!
Sau đó là âm thanh thứ sáu, âm thanh thứ bảy đến thứ 8
Trấn động Thương khung, vô số ngôi sao xuất hiện, tràn ngập toàn bộ tinh không, ngôi sao đặc biệt trước nay chưa từng có cũng bạo phát ra, đếm không hết hạ phẩm, rất nhiều trung phẩm và hơn 100 cấp 2 và cấp 3, không từ nào hình dung nổi.
Đối với thanh niên mặc áo đen và linh đang nữ tử mà nói, một hơi gõ tám lần không khó, nhưng theo áp lực phóng tới và cảm giác tiêu hao, vẫn khiến bọn họ khí tức hỗn loạn, sắc mặt hơi tái, Bảo Nhạc cũngnhư thế, hắn cũng rốt cục tự mình cảm nhận được khó khăn lúc trước những người đã đánh .
Bởi vì mỗi một lần đánh, là một trận bão táp đánh lên thân thể và thần hồn. loại cảm giác này, dường như không phải dùng dùi trống để đánh, mà dùng tính mạng của mình đánh!
Nhất là khi đánh tiếng thứ tám , thần hồn càng rung chuyển, khiến trước mắt hắn hơi mơ hồ, dù rất khôi phục nhanh thôi , nhưng hắn có thể cảm nhận được đối với mình lần thứ chín dù không phải làm không được, nhưng nhất định phải trả 1 cái giá lớn.
"không làm sao phải xoắn, ông đây sẽ đánh mười lần!" Bảo Nhạc nghiến răng nghiến lợi, thần sắc lộ ra tàn nhẫn, không nửa điểm chần chờ, vung dùi trống trong tay, cùng lúc đó thanh niên mặc áo đen sát khí trên thân bộc phát, còn có linh đang nữ tử trong mắt hiện lên hung quang, cùng đánh... Âm thanh thứ 9 vang lên!