Có lẽ câu nói này thật sự hiệu quả, sau khi Bảo Nhạc nói xong, vòng xoáy hoàn toàn biến mất, ánh mắt cũng theo đó tán đi, lúc này nội tâm Bảo Nhạc mới nhẹ nhàng thở ra, quyết định, không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt sẽ không đọc đạo kinh.
" đồ chơi này thật là đáng sợ... Thế này sao lại là đạo kinh, đây rõ ràng là triệu hoán đại lão mà."
Đồng thời, hắn cũng cảm giác được toàn bộ biển giấy đã khác đi, lúc trước biển giấy hắc ám có 1 loại âm lãnh , mà bây giờ loại âm lãnh này tựa như từ từ tiêu tán không có nguyên nhân, không cần bao lâu , toàn bộ màu sắc biển giấy hắc ám sẽ cải biến.
Ngay cả lúc này, màu sắc của biển giấy đen cũng khác trước, không còn là đen nữa, mà có chút màu xám, sinh cơ đang khôi phục phát ra rõ ràng, khiến thân thể Bảo Nhạc cảm nhận ấm áp, thậm chí có loại ảo giác, dường như... Mảnh biển giấy hắc ám này đối với mình, có thiện ý.
"chắc không phải là ảo giác, dù sao là ta cứu được mảnh thế giới này." Bảo nhạc chớp chớp mắt, vừa định muốn cảm nhận rõ ráng hơn, thì thân thể người giấy bên cạnh chấn động, ý thức khôi phục lại, khôi phục còn có người giấy trên mặt biển hắc ám. rất nhanh, sinh mệnh toàn bộ Tinh Vẫn Chi Địa, từ từ khôi phục thần trí.
lúc thanh âm Xôn xao và kinh ngạc lần lượt từng địa phương truyền ra, Bảo Nhạc phản ứng cực nhanh, cắn chót lưỡi phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt thể hiện kinh hãi quá độ lúc trước, tràn ngập mỏi mệt, nhìn về phía người giấy trước mặt.
"Tiền bối, vãn bối đã tận lực."
thân thể Người giấy run rẩy, bỗng nhiên nhìn về phía phong ấn, chú ý tới khe hở trên phong ấn đã biến mất, hắc khí bốn phía cũng hoàn toàn tán đi , trong mắt lộ ra kích động, lúc trước ý thức dừng lại, khiến gã không biết xảy ra chuyện gì đằng sau, nhưng bây giờ tất cả kết quả này đã vượt qua điều gã muốn, nên trong sự kích động, gã cũng không để ý tới suy nghĩ nội tâm cụ thể Bảo Nhạc nơi đó.
Theo quan điểm của mình, sự đóng góp của đối phương hẳn là rất lớn, dù sao hiệu quả này đã đến mức kinh thiên động địa, có thể dựa vào tụng niệm kinh văn, dẫn dắt lực lượng như thế, suy đoán bối cảnh Bảo Nhạc đã tăng lên, gần như đạt đến đỉnh.
Vì cũng, sau khi nhìn thấy Bảo nhạc phun ra máu, nó lập tức ôm quyền cúi đầu thật sâu với Bảo nhạc , trong mắt hiện lên vẻ cảm kích, đang muốn nói, nhưng tiếp theo gã bỗng nhiên quay đầu, thấy được nơi xa lúc này đang nhanh chóng tới gần... người giấy Mi tâm dây đỏ.
lúc này Bảo Nhạc cũng phát hiện, vừa nhìn thấy thì nội tâm đầu tiên là máy động đột nhưng rất nhanh bình phục, cảm thấy mình dù sao là đại ân giúp Tinh Vẫn Đế Quốc, thế là thản nhiên ngồi ở đó , bày ra một bộ dáng bình tĩnh nhìn về phía người giấy dây đỏ đi tới.
thần sắc người giấy dây đỏ rung động, sau khi y thức tỉnh đã nhận ra sự khác biệt của biển giấy hắc ám, trong lúc khiếp sợ tới gần , mắt thấy được Bảo Nhạc và đồng loại của mình.
hắn thoáng có chút ấn tượng phía trước, nhớ kỹ là thiên kiêu bên ngoài, lúc trước mượn ngoại vực ý Lôi, làm thuyền thuận lợi vượt biển, sự xuất hiện của hắn, khiến người giấy dây đỏ dâng lên nghi hoặc, nhưng tiếp theo, khi hắn thấy được người giấy bên người đối phương, thân thể của y chấn động mạnh, con mắt trợn to, tỉ mỉ quan sát một lúc lâu, y biểu tình rõ ràng đang chần chờ mang theo vẻ không thể tin.
"Lão tổ?"
Đối mặt người giấy dây đỏ đang run giọng, người giấy bên người Bảo Nhạc trong mắt lộ ra hồi ức, hai người giấy nhìn nhau , dùng một loại phương thức Bảo Nhạc không hiểu rõ trao đổi , hắn chỉ có thể nhìn thấy theo trao đổi, người giấy dây đỏ thân thể càng phát ra run rẩy, cuối cùng dường như biết tất cả , một hồi lâu mới tiêu hóa, lúc này mới nhìn về phía Bảo Nhạc, tiến lên mấy bước, hướng về phía hắn ôm quyền cúi đầu thật sâu.
"Đa tạ đạo hữu! Tinh Vẫn Đế Quốc vĩnh thế không quên đại ân Này, tất có thâm tạ! !"
Bảo Nhạc là muốn câu nói này, lúc này sau khi nghe được, vừa lòng thỏa ý, đồng thời biết đối phương tu vi cao thâm, mình cũng không thể bởi vì giúp một chút mà kiêu căng, nên đứng dậy cũng ôm quyền đáp lễ.
Sau đó người giấy dây đỏ khách khí dẫn họ rời đi phong ấn, trở về mặt biển, về phần người giấy lão tổ, thì không rời đi, mà đưa mắt nhìn bọn họ , lại cúi đầu nhìn về phía thi thể nữ tử trên mặt kính phong ấn, trong mắt mang theo nhu hòa, yên lặng tới gần, ngồi ở đối diện, con mắt cũng chầm chậm khép kín.
Từ đầu đến cuối, hai người giấy không nói gì nữa, lúc trước nói chuyện đã minh xác suy nghĩ, Bảo Nhạc quay đầu mắt nhìn, xoay người, theo đối phương một đường phi nhanh , bay ra khỏi biển giấy hắc ám.
Càng đang bay ra mặt biển , hắn thấy được bên ngoài rất nhiều cường giả người giấy, mà bọn họ cũng dùng Phương pháp Bảo Nhạc không biết, , giờ khắc này ở nhìn thấy Bảo Nhạc , trong mắt nhao nhao lộ ra cảm kích, cùng nhau bái kiến.
thiện ý Người giấy, đã khiến Bảo Nhạc cảm thấy lần này đáng giá, đồng thời đang bay ra mặt biển , hắn còn cảm nhận được một cỗ thiện ý tựa hồ đến từ toàn bộ thế giới này, loại này thiện ý chủ yếu thể hiện cảm thụ nội tâm, trải nghiệm thoải mái này mà mình nhận ra nó tương phản mạnh mẽ với sự không tương thích mờ nhạt trước. dưới hộ tống của người giấy trở về tới Tinh Vẫn Thành , chỗ ở Bảo Nhạc cũng bị điều chỉnh, không còn là cùng một hội quán với khác thiên kiêu nữa , mà được an bài tiến vào trong hoàng cung Tinh Vẫn, một chỗ rất xa hoa làm nơi nghỉ ngơi cho hắn.
Thậm chí hắn chỉ cần kêu một tiếng, sẽ có mấy chục đại năng người giấy xuất hiện, thỏa mãn mọi yêu cầu hắn, mà người người giấy dây đỏ, cũng đến thăm hỏi.
Dù tu vi cao thâm, nhưng người giấy dây đỏ cũng rất khách khí, hắn từ nơi lão tổ, biết được bối cảnh Bảo Nhạc thần bí, nên trên đối thoại, là dùng một loại thái độ gần như bình đẳng, khiến Bảo Nhạc rất dễ chịu, và cũng trả lời câu hỏi của người đối phương về việc hắn ta đã gặp lão tổ của mình như thế nào.
"Sở dĩ có thể tới nơi đây, là bởi vì lão tiền bối bảo vệ, mà có thể quen biết lão tiền bối, cũng một duyện phận..." Bảo Nhạc cảm khái một phen, miêu tả quá trình và người giấy gặp nhau, tuy có cắt giảm, không nói sự việc liên quan tới bình cầu nguyện, nhưng những chuyện khác, hắn nói rõ chi tiết.
Nghe những điều này , người giấy dây đỏ than nhẹ một tiếng, cùng Bảo Nhạc trò chuyện một phen, lúc này mới đứng dậy ôm quyền cúi đầu.
"Không quấy rầy đạo hữu nghỉ ngơi, tạo hóa dẫn tinh bảy ngày sau sẽ mở ra, ngày Tinh Vẫn Đế Quốc tế thiên cũng diễn ra, đến lúc đó còn xin đạo hữu thượng tọa xem lễ..."
Nói đến đây, người giấy dây đỏ nhìn thật sâu Bảo Nhạc một chút, nâng tay phải lên vung lên, lập tức trong tay xuất hiện một mảnh giấy giản.
" lúc Đạo hữu gõ vang Thông Thiên Cổ, dùng sinh mệnh chi hỏa bản thân thiêu đốt giấy này, sẽ được Tinh Vẫn Đế Quốc ta tăng cường vận khí . Tinh Vẫn Chi Địa Ta, Hành Tinh rất nhiều, ngôi sao đặc biệt dù thưa thớt, nhưng thiêu đốt giấy này, có thể dẫn dẵn 1 quả, đồng thời nếu cơ duyên đạo hữu đầy đủ... Có thể cố gắng lôi kéo... đạo tinh duy nhất Nơi đây!"
" Chỉ là, nhiều năm như cũng ngôi sao này chưa từng bị ai dẫn dắt thành công, đạo hữu nếu như không, cũng không cần thất vọng, dù sao đạo tinh cùng một loại với ngôi sao đặc biệt, Nhưng mà trong đó chỉ ẩn chứa 1 quy tắc mà." Người giấy dây đỏ nói xong, hướng về phía Bảo Nhạc nhẹ gật đầu, quay người rời đi.
Bảo Nhạc tiếp nhận giấy giản, đứng dậy đưa tiễn, nhưng não hải lại quanh quẩn liên quan tới đạo tinh, hắn tự nhiên rõ ràng tính đặc thù và duy nhất đạo tinh, lúc trước, hắn đúng dù khát vọng đạo tinh, nhưng biết mình hẳn là không tới lượt, nhưng bây giờ thì khác rồi...
Hắn mơ hồ có loại dự cảm, mình có lẽ... Có thể dựa vào trợ giúp Tinh Vẫn Chi Địa lần này, thu được một cơ hội có thể dẫn dắt đạo tinh, ý tưởng này trong lòng hắn tựa như ngọn lửa thiêu đốt, khiến hắn đang tiễn đưa người giấy dây đỏ rời đi thì nhịn không được nói.
"Tiền bối, quy tắc duy nhất đạo tinh nơi đây là gì?"
Người giấy dây đỏ bước chân dừng lại, quay đầu nhìn Bảo Nhạc một chút, trầm ngâm chốc lát rồi từ từ nói.
"Ngươi có biết, vì sao Tinh Vẫn Chi Địa tất cả đều là giấy? Ngươi có biết, vì sao thần thông Tinh Vẫn Chi Địa ta, tất cả sinh mệnh ngoại vực, không người nào có thể học tập, kể cả chúng ta tự mình truyền thụ, thì bọn họ cũng chỉ có thể thi triển ở chỗ này, trở lại ngoại giới... Không thể triển khai mảy may ,nguyên nhân là vì sao?" Không trả lời thẳng, mà chỉ nói vài câu rồi người giấy dây đỏ xoay người đi xa.
Nhưng một câu nói này, đúng Bảo Nhạc nghe xong , thân thể rung động mạnh mẽ, hô hấp cũng trở lên dồn dập, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía thương khung, trong ánh mắt có tia sáng lóe lên.
" là, Quy tắc... Giấy!"