Sâu thẳm trong biển giấy, oán khí tràn ngập, khiến ánh mắt bốn phía Giống như bị khí tức vô tận che đậy, nhưng dù cũng ở đáy biển này, có lẽ bởi vì trận pháp, cũng có lẽ bởi vì thi thể nữ tử , khiến Bảo Nhạc có thể nhìn rõ ràng tất cả. hắn có 1 loại cảm giác rung động sâu trong linh hồn
Hắn không biết hắc khí là gì, nhưng vào lúc này, dường như từ mọi vị trí trong cơ thể, tất cả máu thịt đều phát ra cảnh báo nguy sơ sinh tử mãnh liệt
Nguy hiểm! !
Bảo nhạc run lên, nhìn thân ảnh nữ tử, nhìn hắc khí, càng nhìn về phía hắc khí lan tràn ... vết nứt của phong ấn!
"Đây là ..." một lúc lâu sau, Bảo nhạc mới cưỡng chế được thân thể đang run lên, thần niệm truyền đến người giấy bên cạnh.
"Không ai biết chỗ này là chỗ nào!" Người giấy không nhìn phong ấn, mà nhìn qua thi thể nữ tử khoanh chân ngồi ở kia , trong mắt lộ ra hồi ức và nhu hòa, nhẹ giọng nói. Giờ khắc này thanh âm của gã, cũng không quỷ dị như ngày xưa.
" sứ mệnh Tinh Vẫn Đế Quốc , là trấn áp cửa này, ta cần ngươi tới gần một chút, ở nơi đó triển khai thần thông, mượn lực lượng, trấn áp hắc trí trong cửa, tranh thủ khép lại phong ấn."
Bảo Nhạc vẻ mặt nghiêm túc, dù đã tới thời điểm mình phải làm, nhưng bây giờ tâm thần hắn vẫn lăn lộn mãnh liệt, trầm ngâm nhìn về phía người giấy.
"Tiền bối, không phải vãn bối không muốn giúp đỡ, mà có 3 vấn đề, cần biết được!"
"Ngươi nói đi." Người giấy không nhìn về phía Bảo Nhạc, vẫn nhìn nữ tử thi thể ở đó, trong mắt càng phát ra nhu hòa.
"Vấn đề thứ nhất, tiền bối và nữ tử này hình như quen biết, như cũng tiền bối có thân phận gì và người này bạn cũ tiền bối là ai, còn có vì sao nàng ở đây!" Bảo Nhạc trầm ngâm , lập tức nói.
Đối với vấn đề này, người giấy trầm mặc một hồi, không khiến ý 1 vấn đề Bảo Nhạc, đã bao gồm nhiều vấn đề, mà thanh âm mang theo cảm giác năm tháng, hiện lên trong tâm trí Bảo nhạc .
"Nàng là ngươi yêu của ta, về phần ta... Dẫn Tinh Cổ Chùy (dùi trống), là một bộ phận thần hồn ta biến hóa, bây giờ ngươi đã biết chưa?"
Lời này vừa ra, tâm thần Bảo Nhạc chấn động mạnh, hắn nghĩ tới người giấy lúc trước từng nói qua, Tinh Vẫn Đế Quốc năm đó có một người Hoàng đế, vì ngăn cản hắc hải lan tràn, lấy thuật pháp kinh thiên, nhục thân chuyển hóa làm Thông Thiên Cổ, thần hồn hóa thành mười phần, trở thành Dẫn Tinh Cổ Chùy (dùi trống). như thế mới có đến việc sau vài trăm năm lại có thiên kiêu ngoại giới đến thu cơ duyên tạo hóa .
"Thần hồn của ta, cũng không phải là phân ra mười phần, mà 11 phần, thêm ra một phần, vì sao lại xuất hiện ở ngoại giới thì việc này ta cũng không biết, ta nhớ kỹ năm đó, ta đi về 1 địa phương lại không biết đó là vùng đất của phong ấn." Người giấy nhẹ giọng nói, trong thần sắc có mê mang, cũng có một chút cảm giác thâm trường.
"Nhưng ta đã mất trí nhớ sau khi vào đó. Khi ta tỉnh dậy, ta đang ở một chỗ di tích của đạo vực vị ương, lúc đó ta suy yếu chưa từng có
"Mà người yêu của ta, nàng cũng không phải là người Tinh Vẫn Đế Quốc, cũng Không phải là người vị ương đạo vực, nàng đến từ... nơi bên kia phong ấn."
Người giấy nói đến đây, không tiếp tục đề tài này nữa, mặc dù trong này có quá nhiều chỗ mâu thuẫn, nhưng bản năng Bảo Nhạc cảm giác, đối phương không nói sai, chỉ chưa từng nói ra toàn bộ mà thôi.
Hắn muốn hỏi, nhưng cũng biết người giấy nếu không muốn nói, mà mình lại cứ lải nhại thì không tốt chút nào, thế là trầm ngâm , hỏi vấn đề thứ hai.
"Vấn đề thứ hai, cảnh cửa dưới phong ấn này... Vì sao nhất định phải trấn áp?"
Vấn đề này nhìn như có chút không cần thiết, nhưng trên thực tế là Bảo Nhạc đổi phương hướng, bất kể trả lời như thế nào, khó tránh khỏi liên quan tới địa phương ngoài cánh cửa bị phong ấn kia.
nên thời gian người giấy trầm mặc lâu hơn một chút, mới từ từ nói.
"Ngươi nhất định phải biết à? Biết được những điều này, đối với ngươi không tốt đẹp gì, ngươi một khi biết được, sẽ bị chú ý... nên, ngươi xác định cho rõ?"
Bảo Nhạc nghe đến đó, chẳng biết sao toàn thân lông tơ dựng đứng, trầm mặc 1 lú mới cắn răng.
"Vãn bối niệm thần thông, nhất định cũng sẽ gây nên chú ý, thà như cũng, không bằng biết được bây giờ, kính xin tiền bối nói rõ."
"Giám sát người!" Người giấy bình tĩnh nói.
Trước khi người giấy lên tiếng, Bảo nhạc cũng đã có một suy đoán, nhưng dù có đoán thế nào thì hắn cũng không bao giờ nghĩ rằng đáp án là Giám sát người!
Giờ khắc nghe được ba chữ này , trong mắt lộ ra mờ mịt, muốn hỏi tiếp, nhưng hai mắt người giấy đã nhắm nghiền, nên dù có rất nhiều suy nghĩ thì bảo nhạc cũng chỉ có thể trầm mặc, sau một lúc lâu, hắn lại nói.
"Vấn đề thứ ba... Tiền bối có thể cam đoan vãn bối an toàn?"
"Ta sẽ cố gắng hết sức." Người giấy nhìn về phía Bảo Nhạc, lời nói mặc dù đơn giản, nhưng 2 đôi mắt nhìn nhau , Bảo Nhạc có một loại cảm giác, đối phương không có ý nghĩ hãi mình, sẽ cố gắng hết sức khiến bảo vệ sự an toàn của hắn. Bảo Nhạc yên lặng suy tư , trong mắt lộ ra quả quyết, cắn răng, không còn bất kể chần chờ gì, nếu như đã đến nơi này thì trên thực trước mặt hắn chỉ có 1con đường, không thể quay đầu lại.
Đã không lựa chọn, đi xuống là được!
Theo suy nghĩ xác định, khí thế cả người Bảo Nhạc cũng bốc lên, thân thể nhoáng một cái nhanh chóng tới gần, dù không tiến vào trung tâm, mà ngồi ở biên giới một trên trụ đá . nhưng cảm giác khủng hoảng vẫn quanh quẩn trong tâm trí của bảo nhạc. Cũng may người giấy cũng theo đó phóng tới, phất tay làm ánh sáng nhu hòa tản ra, bao phủ Bảo Nhạc, lúc này mới khiến thân thể của hắn dịu đi một chút.
"Bắt đầu đi." Người giấy lẩm bẩm nói.
Mặc Bảo Nhạc thi triển đạo kinh nhiều lần trước đây, nhưng lúc này đây không giống, hắn biết rõ lần trước là vì chấn nhiếp địch nhân, mình triển khai đạo kinh tối đa mấy chữ là cũng đủ rồi, nhưng lần này... Hắn phải dùng toàn lực đi mặc niệm. ví như Lúc trước thì như ở bên tai tồn tại có khí tức khủng bố kia nhỏ giọng nói mấy câu. nhưng bây giờ người ta đang ngủ say thì mình đi toàn lực gào thét, mà đâu phải 1 2 tiếng , mà là gào không ngừng.
"đây là Muốn cái mạng của ta mà..."
Bảo Nhạc thở dài một tiếng, nhưng hắn cũng là người quả quyết, khoanh chân ngồi nhắm mắt trong chốc lát, theo hai mắt bỗng nhiên mở ra, tia sáng lóe lên, ở sâu trong nội tâm, bắt đầu mặc niệm!
"Minh chí..."
Hai chữ này vừa ra, bốn phía biển giấy hắc ám không biến hóa chút nào, phong ấn vẫn như thường, nữ thi hài cũng thế, duy chỉ có người giấy nơi đó thì nghiêng đầu nhìn về phía Bảo Nhạc, trong mắt Giống như lộ ra u quang, thậm chí ngực có chút chập trùng, bởi vì gã đã nhận ra... Giờ khắc này, tất cả suy nghĩ nội tâm Bảo Nhạc như bị che đậy, mình không cảm giác được mảy may.
Cảnh tượng này rất quen thuộc, mỗi lần Bảo nhạc thi triển đạo pháp đó đều cảm thấy như cũng, ý nghĩa mong đợi trong tâm trạng của hắn lúc này cũng tăng vọt.
Và vào lúc sự mong đợi tràn ngập trong tâm trí gã, đột nhiên ... một sức mạnh to lớn, trực tiếp trên vùng đất bị phong ấn này, dưới biển giấy đen này, đột nhiên phun ra!
Cố sức mạnh này Giống như đến từ bên ngoài Tinh Vẫn Chi Địa, bên ngoài vị Ương đạo vực, khí tức cổ lão trong tinh không vô tận, trong nháy mắt như muốn xuyên qua không gian và thời gian, giáng lâm đến nơi đây, dù chỉ giáng lâm một tia, hoặc nói là sinh ra khe hở liên hệ, nhưng đối với Bảo Nhạc và người giấy mà nói, đó đã là mênh mông đến cực hạn.
Xung quanh Nổ vang , toàn bộ biển giấy hắc ám rung động, xuất hiện rất nhiều ba động cuồng bạo như đến từ... hắc khí vờn quanh nữ thi từ khe hở Phong ấn!
Những hắc khí lúc này, tựa như nhận lấy kích thích trước nay chưa từng có, bỗng nhiên vờn quanh xoay tròn, nhanh chóng hình thành vòng xoáy màu đen to lớn, trong nháy mắt bao trùm toàn bộ mặt kính phong ấn, nếu như nhân cách hóa nó lên , như cũng giờ khắc này hắc khí biểu lộ ngạc nhiên tới chấn động!
Một màn này, khiến người giấy chờ mong mạnh hơn, mà Bảo Nhạc cũng đọc lên câu tiếp theo!
"... Tù phong thiên chi đạo..."