ngay lúc Bảo nhạc nói ra, sấm sét chung quanh dường như thực sự hiểu được lời nói của hắn, cảm nhận được ý tứ của hắn, đột nhiên ầm ầm lan tràn ra phía ngoài, mặc dù không ảnh hướng đến phạm vi quá lớn, chỉ hơn 100 trượng, nhưng lại hóa thành 1 cơn lốc sấm sét cực lớn
vòng xoáy trong đen kịt vô cùng, Giống như ẩn giấu vực thẳm, từ trong đó phát ra một cỗ lực hút kỳ dị, lực lượng này đối với tu sĩ không có tác dụng gì, nhưng đối với pháp bảo, dường như nó là lực hấp dẫn cực hạn! . vì cũng khi vòng xoáy xuất hiện. . . Không đợi linh đang nữ tử kịp phản ứng, dùi trống thành hình ngay lập tức trước mặt nàng , đột nhiên chấn động rồi kịch liệt run rẩy sau đó nháy mắt mơ hồ, lại lập tức biến mất!
Chuẩn xác mà nói, là ở bốn phía xuất hiện một lỗ đen nhìn không thấy, Giống như như thôn phệ nó. Sau đó. . . xuất hiện trước mặt Bảo Nhạc dùi trống phát ra hào quang sáng chói!
Tất cả điều này diễn ra quá nhanh, đừng nói linh đang nữ tử không kịp phản ứng, dù là Bảo Nhạc mình có chuẩn bị nhưng vẫn bị một màn thần kỳ làm tâm thần kích động. về phần những người khác cũng như thế, nhất là lúc này dùi trống. . . Bảo Nhạc không chỉ đoạt một, mà. . . Ba chiếc! trong lúc 3 dùi trống hình thành hấp dẫn sự chú ý của mọi người, thì sẽ không gây ra gợn sóng gì, nhưng bây giờ. . . sau giây phút yên tĩnh ngắn ngủi thì tiếng xôn xao bộc phát kinh người.
"chuyện gì thế này! !"
"Dùi trống bị đoạt rồi sao? !"
"Tạ Đại Lục cướp dùi trống của hứa âm linh rồi! !"
Thanh âm quanh quẩn.. mắt mọi người đồng loạt nhìn về phí Bảo Nhạc . ngoại trừ thanh niên lưng cõng đại kiếm, thần sắc vẫn lạnh như băng không nhìn đi chỗ khác thì những người khác đều toàn bộ nhìn tới.
Bị mọi người nhìn vào, thần sắc Bảo Nhạc như thường, với điều này hắn đã hình thành thói quen từ lâu. ngược lại là lần đầu tiên nghe nói đến tên của linh đang nữ tử, hắn cảm thấy có chút khó nghe.
"Hứa Âm Linh? Quả nhiên nhân phẩm chẳng ra gì, tên cũng xấu như cũng."
Nội tâm nói thầm một câu , thần sắc mang theo thoả mãn, nâng tay phải lên một trảo 1 cái, lập tức dùi trống hình thành trước mặt hắn rơi vào trong tay
khi Bảo Nhạc bắt được dùi trống thì linh đang nữ tử ở phía xa trên Đại Sơn, cả người mờ mịt và ngây ra đã kịp phản ứng lại, sắc mặt âm trầm đã đến cực hạn, trong mắt càng lộ ra lửa giận, cả người thân thể đang run rẩy, dần dần cười rộ lên.
"Tạ Đại Lục, người đi tìm chết! !"
Trong thanh âm mang theo sát cơ mãnh liệt đến cực điểm, thân ảnh linh đang nữ tử mạnh mẽ xông ra, như một thanh lợi kiếm, vạch phá bầu trời, nhấc lên âm , đồng thời tu vi cô ta càng toàn diện bộc phát.
Hai tay vung , thanh âm lục lạc chuông truyền khắp tứ phương, tạo thành một luồng sóng âm sóng như bài sơn đảo hải điên cuồng bộc phát, bấm niệm pháp quyết sau lưng còn huyễn hóa ra một Long Ngư cực lơn, quất đuôi tạo thành hải lãng như hủy thiên diệt địa. phóng thẳng đến Bảo Nhạc chỗ Lôi Trì!
Lúc này cô ra chỉ có một ý niệm trong đầu, là. . . Chém giết tên ghê tởm đáng hận đến cực hạn Tạ Đại Lục kia, lấy lại dùi trống.
Suy nghĩ này mãnh liệt tới mức vượt qua mọi thứ trong lòng cô ta. Trên thực tế cả đời này nàng chưa bao giờ ăn thiệt thòi lớn như cũng, biết bao nhiêu vất vả chuẩn bị thành công lại bị ngươi ta cướp đoạt ngay trước mắt như cũng, làm nàng muốn phát điên. với thân phận của nàng, nàng kiêu ngạo không thể tiếp nhận loại xỉ nhục này. lúc này trong mắt sát cơ bộc phát, thân ảnh bằng tốc độ kinh người nháy mắt đã ở bên ngoài lôi trì chỗ bảo nhạc.
Không dừng lại, bị phẫn nộ nhảy vào trong đầu, linh đang nữ tử mạnh mẽ nhảy vào lôi trì , muốn xuyên thẳng qua chém giết Bảo Nhạc.
Thậm chí nơi đây đã bị nàng âm thầm bố tri mấy chiến nô, lúc này cũng cắn răng chạy đến, liên thủ cùng nàng. nhưng không chờ bọn họ tới gần đã có thanh âm nổ vang ngập trờ, linh đang nữ tử vừa nhảy vào lôi trì đã phải rút lui với tốc độ còn nhanh hơn cả lúc tới
Thậm chí thân ảnh còn chật vật, đầu tóc cháy xem xõa xượi. lúc lui ra phía sau lại có rất nhiều tia chớp gào thét đuổi theo, cuối cùng rời khỏi Lôi Trì, những tia chớp này cũng tiêu tán, nguy cơ mãnh liệt vừa rồi khiến linh đang nữ tử từ phẫn nộ tỉnh táo lại không ít.
Nhưng có một số việc không muốn bình tĩnh cũng không làm được. thấy Linh đang nữ tử không thể xông tới, Bảo Nhạc khoanh chân ngồi ở lôi trì, một bên vuốt vuốt dùi trống trong tay, một bên ngẩng đầu nhìn linh đang nữ tử mở miệng
"Sao cô không vào? Lại đây!"
"Tạ Đại Lục! !" trong ánh mắt Linh đang nữ tử lửa giận đã ngập trời, vừa bình tĩnh lại nhấc lên mãnh liệt gợn sóng theo lời nói của bảo nhạc, nhưng chỉ biết bất đắc dĩ, nàng sau khi thử đã biết rõ, lồi trì nơi đó cho dù mình cùng toàn lực cũng rất khó mà tới được trung tâm.
Lôi Trì quỷ dị không tầm thường, Giống như dung hợp với bốn phía thiên địa, chống lại nó như thể chống lại thế giới cũng. vì cũng nàng đè ép bản thân khỏi sự điên cuồng trong đầu. nhìn bảo nhạc như người chết , quay người đề về phía. . . 1 chiếc dùi trống đã hình thành được bảy thành ở đại sơn phía xa
Trên đại sơn này có ba người tu sĩ. Thấy như cũng thì nhao nhao biến sắc, một người trong đó vừa muốn nói, nhưng không nói ra thì linh đang nữ tử đã giận chó đánh mèo phóng tới.
Trong tiếng Nổ vang , trận trận sóng âm hình thành trùng kích khiến ba người không thể không lui về phía sau.
"Muốn trách thì hãy trách Tạ Đại Lục!" Buông những lời này song, linh đang nữ tử không khiến ý tới ba người kia, khoanh chân ngồi ở trên Đại Sơn vừa cướp, nhìn chằm chằm vào Bảo Nhạc.
Còn ba tu sĩ, bị đoạt Đại Sơn lúc này cũng một bụng lửa giận, nhưng cũng biết lúc này không phải thời điểm phát tác, vì cũngnhanh chóng tản ra, đi tranh đoạt đại sơn khác.
Kể từ đó, ngoại trừ tu sĩ nho nhã và nữ tử đeo mặt nạ nơi đây thành công đạt được tư cách, những người khác hoặc ít hoặc nhiều chịu ảnh hưởng. đương nhiên như thanh niên mặc áo đen và tiểu nữ hài minh pháp, thì ảnh hưởng rất nhở tối đa là bị người ta nhìn tới với ánh mắt thèm muốn mà thôi.
Nhìn tất cả những thứ này, Bảo Nhạc nheo mắt lại, mặc dù hắn không phải là người có thù tất báo, nhưng đã đối phương nhiều lần nhằm vào, như cũng chỉ cướp đoạt một dùi trống, còn không thể làm hắn hả giận, vì cũng hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, lại triển khai di hoa tiếp mộc, mục tiêu lúc này. . . lại là linh đang nữ tử!
Bị ánh mắt hắn nhìn lại, linh đang nữ tử cũng sợ hãi, nàng không thể không cân nhắc có lẽ đối phương còn có thể cướp đoạt. nhưng nàng cho rằng bởi vì mình không phòng bị nên lần thứ hai thi triển ở trước mặt mình, không thể thành công.
Nhưng cho dù là như cũng, bị người nhìn chằm chằm, nàng thấy bất an và bực bội, nên cũng hung hăng trợn mắt nhìn lại. vừa muốn nói nhưng Bảo Nhạc bỗng nhiên trợn to con mắt, rống lên.
"Thần Uy Diệt Ma Lôi, còn không lấy dùi trống cho bổn tọa!"
Tiếng rống lập tức khiến mọi người bốn phía t lại chú ý, mà linh đang nữ tử càng như vật, nội tâm lộp bộp, hai tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, thân thể cũng đứng lên, tu vi toàn diện bộc phát, chỉ là. . . Đợi nửa ngày lại phát hiện dùi trống trước mặt mình không bất kỳ biến hóa nào , Bảo Nhạc truyền đến thanh âm ung dung.
"Lần này là giả, lần sau mới là thật."
"Tạ! Đại! Lục! !" Bị như thế trêu đùa, linh đang nữ tử cảm giác mình muốn triệt khiến bùng nổ, mạnh mẽ quay đầu, hướng về phía Bảo Nhạc phát ra thanh âm bén nhọn.
Thấy đối phương trừng mắt nhìn, Bảo Nhạc hừ một tiếng, không lập tức nói, mà đợi mấy hơi thở, mắt nhìn dùi trống đối phương sắp thành hình, lúc này mới chậm rãi nhẹ giọng.
" nếu Không làm người đàn bà chua ngoa như ngươi sinh ra ám ảnh với lão tử, thì ta không gọi Tạ Đại Lục!"