Nghe xong lời này Bảo Nhạc, tiểu bàn tử sắc mặt lập tức thay đổi một chút, y tức giận cảm thấy thằng trước mắt này thật sự là tiền làm mờ mắt rồi, trên đời này làm sao có người tham lam như cũng chứ!
Không chỉ có tiểu bàn tử như thế, những thiên kiêu bên ngoài, lúc này đối mặt với việc Bảo Nhạc công khai chào giá, nguyên một đám nhìn qua thuyền bị tia chớp không ngừng bổ kích, sắc mặt khó coi. mười vạn hồng tinh bọn họ không quan tâm, nhưng bị người như cũng vơ vét tài sản, hết lần này tới lần khác mình lại không thể không mua, việc này trái ngược với lòng kiêu ngạo của bọn họ, đồng thời có chút cảm thấy bất đắc dĩ. đối với Bảo Nhạc rất căm tức.
Nhưng không có cách nào, năm ngày có vẻ là một khoảng thời gian gian dài, nhưng bọn họ cũng biết rằng mỗi lần chậm trễ, khả năng cuối cùng đến được bờ sẽ ít đi, nhất là lúc Bảo Nhạc bay ra khỏi thuyền, đã từng triển tốc độ nhanh chóng, khiến bọn họ rất rõ ràng đối phương không phải một loại lương thiện gì. Nếu họ đoàn kết với nhau thì không sao cả, nếu họ đứng một mình thì không phải là đối thủ, thậm chí có thể liên thủ cũng không dễ dàng gì. Dù họ có đông người cũng là một lợi thế, xét cho cùng họ không phải là một tổng thể Vì cũng không thể tránh khỏi có đủ loại suy nghĩ
Những suy nghĩ này nhanh chóng xẹt qua trong đầu mọi người, bởi vì đối mặt, ngay cả những người có nguyện vọng thì đều có chút không muốn làm người đầu tiên cúi đầu, cho nên không nói với nhau lời nào
Tiểu bàn tử lập tức như thế, nhẹ nhàng thở ra, nhìn về phía Bảo Nhạc, đang muốn cân nhắc thương lượng hòa hoãn một chút, Bảo Nhạc cũng nhìn ra bên ngoài những người đang xoắn xuýt. hừ một tiếng, dứt khoát cắm ra 2 nén nhang.
"Số người trên thuyền có hạn, thời gian gian giúp đỡ cũng có hạn. Ta chỉ lấy một nén hương 30 người, chậm lên không được thuyền, đừng oán ta!"
Hắn vừa ra, lập tức bên ngoài mọi người nhao nhao nóng nảy, liên quan đến tạo hóa Tinh Vẫn Chi Địa, bọn họ riêng phần gia tộc và trong thế lực mình tốn sức thiên tân vạn khổ mới đạt được tư cách này, nếu bởi vì mười vạn hồng tinh mà thất bại, sau khi trở về bọn hắn cảm thấy không đáng, vì cũng đang nghe Bảo Nhạc ra hạn , sao lại có thể không vội, lập tức trong đám người lập tức có thanh âm nhanh chóng truyền ra.
"Ta mua! Một! !"
Người đầu tiên nói chuyện là một thanh niên gầy gò. Người này rõ ràng là rất nhanh nhạy. y chỉ đơn giản thốt ra lời và cũng đưa ra 1 số. Bằng cách này, ngay cả khi hơn 30 người nói chuyện với hắn ta cùng một lúc, hắn ta vẫn có thể đủ tư cách.
Bảo Nhạc cũng hiểu được thằng này không tệ, trên mặt lộ ra dáng vui mừng tươi cười, đang muốn gật đầu thì những người khác cũng nóng nảy, lục tục có thanh âm dồn dập, trong chốc lát phạm vi lớn truyền ra.
"Mua, hai!"
"Mua, ba! !"
Giọng nói đồng ý với lời đề nghị của Bảo Nhạc, chỉ trong vài nhịp thở, nó đã leo lên 70 hoặc 80 người, nhưng con số hét lên trong đó không vượt quá 30. Tự nhiên có nhiều kẻ mâu thuẫn, mặc dù chỉ hằm hằm nhìn, nhưng đối mặt tràng diện nóng nảy như thế, khiến Bảo Nhạc rất vui mừng.
Hắn vui vẻ, nhưng tiểu bàn tử run rẩy rồi, y hiện cũng kịp phản ứng, biết rõ mình có đồng ý hay không không trọng yếu, như tiếp tục tham tài không khiến, kết cục có thể tưởng tượng, vì cũng thừa dịp bên ngoài mọi người điểm số, hắn không chút do dự lập tức từ trong túi tiền tay lấy ra thẻ hồng tinh, nhanh chóng ném qua Bảo Nhạc.
"Đạo hữu, ngươi đây là thiện tâm lớn nhất, vì ủng hộ ngươi, chu Lâm Phong ta đệ nhất đồng ý chuyện này!"
Cầm qua hồng tinh, Bảo Nhạc Giống như cười mà không phải cười quét mắt tiểu bàn tử, thở dài một tiếng.
"Ta hy vọng mọi người trên thế giới có thể hiểu ta như hắn, Tạ Đại Lục ta sao lại có thể ham chút tiền ấy? Ta đây là giúp các ngươi , trời hại nhân tâm, tai họa khôn lường, ta nghịch thiên hành sự, nhất định phải cầm ít vật ngoài thân đến chống cự kiếp nạn vô hình."
Nhìn qua Bảo Nhạc ra vẻ trách trời thường người như thế tiểu bàn tử da mặt khẽ nhăn một cái, thầm nghĩ người này da mặt quá dầy, ngôn từ quá mức buồn nôn rồi, nhưng hắn cũng co được dãn được, sợ Bảo Nhạc đổi ý, nên trên mặt bày ra chân thành, không ngừng gật đầu.
Và lúc đó, trên thuyền Lập Lâm Tử bọn người, lập tức rõ ràng còn nhưng kiếm tiền như cũng, mặc dù cũng biết Bảo Nhạc trên thuyền đặc thù, nhưng trong lòng vẫn còn có chút tâm động, nhất là Lập Lâm Tử, y không phải là vì tiền tài, mà cảm thấy như mình cũng có thể Giống như Bảo Nhạc, có thể mượn cơ hội này, nhận được sự cảm ơn mọi người, nếu cũng thì tốt quá rồi, tương lai được nhiều người ủng hộ cũng không phải là không được.
"Ngu xuẩn, nhân mạch mới là trọng yếu nhất!" Lập Lâm Tử nheo lại mắt, lúc này cũng không muốn đắc tội quá mức Bảo Nhạc, nên không thể thông qua giận dữ mắng mỏ đối phương, làm nổi bật ý nghĩ bỏ đi của mình. dù sao người ở phía ngoài cũng không ngốc, nếu như mình có biện pháp khiến bọn họ lên thuyền, thì loại hành vi khó chịu này tự nhiên là tiền thưởng.
Nhưng như không thể, chỉ động mồm mép, như cũng sẽ khiến hiềm nghi quá lớn, chẳng những sẽ không đạt thành mục đích của mình, ngược lại sẽ khiến người khinh miệt.
Nghĩ tới đây, hắn mạnh mẽ đứng dậy, bỗng nhiên hướng về phía bên ngoài nói.
"Chư vị đạo hữu, hạ Vân Hàng Lập Lâm Tử, chư vị không nên gấp trả tiền, ta muốn thử một chút có thể Giống như Tạ Đại Lục mời những người khác lên thuyền."
"Chư vị đạo hữu, như nhưng thành công, ta không cầu hồi báo, lần này đứng ra cũng đã đắc tội Tạ đạo hữu, nếu như không thể thành công, kính xin chư vị đừng trách cứ."
Nghe Lập Lâm Tử , ngoại giới mọi người lập tức hưởng ứng, ngôn từ ở càng mang theo cảm tạ và lý giải , mà ngay cả Bảo Nhạc cũng nheo lại mắt, lướt qua Lập Lâm Tử, đối với tâm tư người, lập tức thông thấu.
"Có được hay không cũng có thể lấy lòng, do đó thành lập nhân mạch trụ cột? Lập Lâm Tử tính toán không tệ a."
Bảo Nhạc trong lúc suy tư thì trong ánh mắt Lập Lâm Tử có u quang lóe lên, rõ ràng đã lấy được ngoại giới ủng hộ , quay đầu hướng về phía Bảo Nhạc ôm quyền.
"Cám ơn đạo hữu, kính xin ngươi không nên ngăn cản của ta thử!"
Những lời này, lập tức khiến sát cơ Bảo Nhạc lóe lên, lời này đối phương, thật sự là ác độc vô cùng. Nhưng ngay khi câu nói này nói ra, dù Bảo nhạc có trả lời thế nào cũng là sai, hắn ta ngăn cản, tự nhiên oán khí làm sâu sắc, hắn không ngăn cản, là thành toàn Lập Lâm Tử thành lập nhân mạch.
" đầu óc Lập Lâm Tử chuyển động rất nhanh!" Bảo Nhạc nheo lại mắt, trên thực tế kéo người lên thuyền, đến thành lập nhân mạch, chuyện này hắn cũng cân nhắc, chỉ là hắn rõ ràng hơn, nhân mạch là trên đời này là thứ vững chắc nhất, cũng là thứ yếu nhất , sở dĩ nói vững chắc, là vì một khi liên tục có trao đổi, thì mức độ lâu dài của họ có thể đạt đến cuối đời.
Loại này trao đổi, không gì hơn là tình cảm, giá trị và lợi ích các loại.
Mà sở dĩ nói yếu ớt, là bởi vì không có trao đổi liên tục thì nhân mạch chẳng qua chỉ là Thủy Nguyệt Kính Hoa mà thôi, tác dụng quá mức bé nhỏ, mà vô cùng có khả năng trở thành điểm thất bại!
nên chỉ kéo người lên thuyền, muốn thành lập nhân mạch, loại trao đổi này căn bản là không đủ. một khi làm như cũng chẳng khác nào hạn chế bản thân, chuyện sau đó không ngừng phải làm là trả giá liên tục trong tương lai.
Nếu Bảo Nhạc thực sự là thiên kiêu của một thế lực lớn nào đó, hắn ta tự nhiên sẽ có đủ có thể khiến làm điều đó, và cũng có phương tiện khiến làm cho vấn đề này trở nên hoàn hảo, nhưng hắn ta lại không phải
Tài nguyên là thứ hắn ta cần nhất lúc này!
Vì cũng, đối mặt với hành động nhặt rác của Lập lâm tử, Vương Bảo chỉ cười chứ không nói gì, khiến cho thiên kiêu Lập lâm tử đứng lên, bắt đầu tìm cách đưa người vào.
Kết cục quá rõ ràng, tự nhiên là thất bại, Lập lâm tử cũng có chút phiền muộn, dù sao nếu thất bại thì dù những lời trước kia cũng có phần hữu dụng nhưng cũng không thể thành nhân mạch, chỉ có thể là coi như một nền tảng nhỏ.
Thấy cũng, Bảo Nhạc đột nhiên lên tiếng.
"Chỉ cần ngươi ra 1000 vạn hồng tinh , ta sẽ giúp ngươi người ở phía ngoài miễn phí kéo vào đây?"
Lời nói còn gay gắt hơn Lập lâm tử lúc lúc trướcến Lập Lâm Tử thân thể chấn động, sắc mặt lập tức khó coi, nội tâm cũng nháy mắt đã xoắn xuýt. 1000 vạn hồng tinh y tự nhiên sẽ không xuất ra khiến kéo về nhân mạch, ycảm thấy không lợi nhất, vì cũng hừ lạnh một tiếng, không khiến ý tới Bảo Nhạc, mà hướng về phía ngoại giới mọi người ôm quyền.
"Các người đạo hữu thân mến, không phải ta không đồng ý mà là trong túi thật sự không còn tiền..."
Tuy có đáp lại, nhưng rõ ràng những thiên kiêu bên ngoài đối với Lập Lâm Tử cũng lãnh đạm đi một tí, Họ đã nhìn rõ vấn đề này và suy nghĩ của Lập lâm tử từ trước. nếu như Lập Lâm Tử thành công cũng thì thôi, lúc này lại thất bại , tự nhiên đối với bọn họ vô dụng rồi.
Và những lời của Bảo Nhạc bấy giờ lại đóng một vai trò nào đó. mặc dù chỗ của hắn khai ra giá rất cao, nhưng tối thiểu nhất là có thể thành công, nên rất nhanh, mười vạn hồng tinh hồng tinh bắt đầu nhanh chóng tiến hành.
Thấy cũng, Bảo Nhạc quét mắt nhìn Lập Lâm Tử, âm thầm lắc đầu, nếu như đối phương thật sự đồng ý, như cũng hắn còn có thể đối phương như một nhân vật mà đối đãi, bây giờ như cũng xem ra chỉ lấy lòng mọi người mà thôi.