hắn ta cảm thấy Sơn Linh Tử chắc hẳn vẫn đang che giấu điều gì đó, nên đã lừa dối mình bằng lời nói mất linh, mặc dù điều này không có khả năng xảy ra lắm, nhưng sự vô hiệu của chiếc bình vẫn khiến sự thù địch trong lòng Bảo nhạc nổi lên. lạnh lùng mở miệng.
"Sơn Linh Tử, lá gan của ngươi rất lớn ah, thế mà có can đảm lừa bịp ở trước mặt ta, có lẽ ta sẽ giết ngươi!", Bảo nhạc muốn hù dọa 1 chút để trừng trị, có phải hay không ông ta có điều giấu giếm, nhưng ngay sau đó, bỗng nhiên... Tay phải hắn đang nắm chặt bình cầu nguyện, đột nhiên nóng lên!
Sau đó Sơn Linh Tử vừa muốn nói đi giải thích, nhưng tiếp theo một chớp mắt, thần hồn của hắn lại cực kì ngạc nhiên, trực tiếp trước mặt Bảo nhạc nổ vang, trở thành tro bụi, không lưu mảy may ấn ký, triệt triệt để để hình thần câu diệt!
Một màn này, khiến Bảo nhạc sửng sốt, hắn rất xác định mình không xuất thủ, sau đó bỗng nhiên cúi đầu nhìn bình cầu nguyện trong tay, con mắt nhanh chóng trợn to, thần sắc không tự chủ hiện ra vẻ không tưởng tượng nổi
"Ta đây là... Trong lúc vô tình cầu nguyện thành công?" Bảo nhạc thì thào, nhớ lại mình trước đó nói muốn giết Sơn Linh Tử sau đó nhìn về phía nơi Sơn Linh Tử tiêu tán, đột nhiên cảm giác rất ủy khuất, dù chứng minh bình cầu nguyện hoàn toàn có chút tác dụng, nhưng hắn mới vừa rồi không phải cầu nguyện...
" đồ chơi này là đồ ngốc!" Bảo nhạc có chút buồn bực, lại vội vàng cảm thụ một chút bản nguyên pháp thân, cúi đầu lướt qua dưới háng, lại sờ lên ngực, phát hiện không chuyển giới, cuối cùng hắn cảm nhận được một chút an ủi.
Nhưng vẫn không cam lòng, thế là cầm bình cầu nguyện lại cầu nguyện lần này hắn không phép lớn mà chỉ nói một cách thản nhiên, liên tiếp phép mấy chục nguyện vọng, nhưng bình nhỏ nhiệt lưu cũng không xuất hiện
Đến cuối cùng, Bảo nhạc không thể không bất đắc dĩ từ bỏ.
"Đây đồ bỏ đi!" Bảo nhạc cảm thấy đồ chơi này thật khó nhằn, sau khi phiền muộn lại nhìn tờ giấy một chút, phát hiện vẫn vẫn, chỉ nhận ra ba chữ kẻ có tiền, mà bình này cũng không thể mở ra, chỉ có thể thu hồi, thở dài một tiếng, dứt khoát không đi suy tư, mà là hướng về phía phương hướng Văn minh Thần Mục, thân thể nhoáng một , mau chóng bay đi.
Nhưng lại hắn bay ra không lâu, đột nhiên, ở phía xa tinh không bỗng nhiên xuất hiện một đạo tia chớp màu trắng, tới cực kì đột ngột, giống như từ trong hư vô sinh ra, hướng về phía Bảo nhạc ầm ầm phóng tới, tốc độ nhanh chóng, Bảo nhạc cơ hồ vừa mới phát hiện, thì đã tới gần.
"Có người đánh lén?" sắc mặt Bảo nhạc biến hóa, thân thể giây lát rút lui đồng thời tránh đi, huyễn hóa Đế Hoàng khải, bỗng nhiên nhìn về phía truyền đến tia set nhưng mặc hắn tra nhìn như thế nào, cũng đều không thấy được thân ảnh của địch nhân khiến hắn thêm nghi hoặc, thật sự là trong tinh không đột nhiên xuất hiện tia sét đến bổ mình, lần đầu hắn gặp được, không khỏi nghĩ đến Sơn Linh Tử nói bình cầu nguyện tác dụng phụ.
" đây là tác dụng phụ sao?" Bảo nhạc trừng nhìn, thầm nói thứ này cũng gọi là tác dụng phụ, yếu rồi? Thế là không để ý, thân thể nhoáng lên tiếp tục phi nhanh, nhưng rất nhanh, con ngươi của hắn co rút lại, thân thể của hắn cũng run run, tâm thần nhấc lên sóng lớn ngập trời.
Thật sự là... tia sét Tinh không không ngừng xuất hiện, từng đạo bổ tới uy lực bình thường , nhưng số lượng lại ngày càng khoa trương...
Đến cuối cùng, những tia sét lít nha lít nhít này, tạo thành một mảnh lôi hải, phạm vi lớn, đủ để bao trùm nửa văn minh, đã không thể đêm được, mang theo sự hủy diệt hướng về phía hắn ầm ầm phóng tới
Tất cả những điều này khiến bảo nhạc hét lên một tiếng và điên cuồng bỏ chạy
"Sẽ không xảy ra đâu! !"
a đầu Bảo nhạc tê dại. Lúc trước khi đối mặt với một tia chớp, hắn ta không hề coi trọng. dù số lượng tia chớp lên tới hàng chục hay hàng trăm, hắn ta vẫn chẳng thèm ngó tới., dù sao những này tia sét uy lực so với Thông Thần thôi, Bảo nhạc có thể dễ dàng tránh được, dù có không tránh được cũng chỉ như mỗi đốt inox mà thôi.
nhưng là... Sự việc phát triển nhanh chóng, khiến sự khinh thường của bảo nhạc chưa kịp tiêu tan thì lượng tia sét xuất hiện từ tinh không xung quanh đã đạt đến mức khiến hắn ta áng váng
Số lượng nhiều... Sợ là chục tỷ trăm tỷ cũng không thể đong đếm được, mà nhiều tia sét tụ vào một chỗ hình thành lôi hải đủ để bao trùm nửa văn minh, phảng phất như số lượng Thông Thần tu sĩ ngang nhau đồng loạt ra tay, uy lực của nó... Đừng nói Bảo nhạc, kể cả Văn minh Thần Mục gặp phải, một khi bị bộc phát, nhất định tổn thất cực kỳ thảm thiết.
Về phần Bảo nhạc... Hắn lúc này nội tâm đã điên cuồng, trong mắt lộ ra tơ máu, hoảng sợ đã mãnh liệt đến cực hạn, bởi vì hắn biết rõ, một khi bị đánh trúng khì nhất định chết chắc
"phân thân của ta đã sống sót qua Thiên Linh tông Hữu trường lão, qua địa linh văn minh, đánh chết Hành Tinh Cảnh, Có thể nói là đã trải qua một ngàn đại nạn, bây giờ trở lại Thần Mục, cũng đừng ở nửa đường bị tác dụng phụ đánh chết chứ!" Bảo nhạc hối hận, hắn cảm thấy mình ngàn vạn lần không nên, không nên đi cầu nguyện cầu nguyện.
Lại không nên, là xem thường tác dụng phụ.
"Ta sai rồi..." Bảo nhạc khóc không ra nước mắt, lúc này lấy hết khí lực từ khi còn bú sữa mẹ, bỏ chạy về phía về phía Văn minh Thần Mục, một đường chật vật đến cực điểm, nhưng cũng không lo hình tượng, hận không thể trong nháy mắt tới nơi, kéo dài khoảng cách với tia sét.
Đương nhiên... Nếu là nhưng trở lại Văn minh Thần Mục , những tia sét này sẽ đánh theo tới đó,... nhưng mà tinh không bao la làm Bảo nhạc có chút xoắn xuýt.
bây giờ xoắn xuýt cung vô dụng, bày ở Bảo nhạc trước mặt, vẫn là mạng nhỏ trọng yếu, chỉ là mặc hắn như bộc phát thế nào tốc độ cực hạn ra sao thì phía sau hắn lôi trì vẫn phóng tới truy kích, truy kích không ngừng, thậm chí khí thế nhìn tựa hồ mạnh hơn một chút làm nội tâm Bảo nhạc run rẩy, nhớ lại cảnh trêu chó khi còn bé chạy mất cả dép.
Cũng may tốc độ của hắn, cũng có chỗ phi phàm, hoặc là những này tia sét giống như ẩn chứa một chút ý chí, không muốn đem Bảo nhạc hủy diệt , bằng không, lấy khí thế của bọn nó, muốn truy kích hoặc là đem Bảo nhạc vây quanh, tựa hồ cũng không khó khăn.
Bảo nhạc cũng nhìn ra điểm này, nhưng hắn không dám đi cược, chỉ buồn bực liều mạng bỏ chạy, cứ như vậy, theo một đường phi nhanh, còn lôi trì điên cuồng truy kích, một màn này của bọn hắn tinh không, bị Tiểu Văn minh minh phụ cận phát hiện.
Những Tiểu Văn minh này rõ ràng phần lớn là linh trí không khai hóa nhiều, vẫn còn giai đoạn cúng bái đồ đằng, nên khi nhìn thấy trên bầu trời, lại có một khu vực lớn trong nháy mắt sáng tỏ vô cùng, cả đám đều rung động nhao nhao cúng bái, c các nền văn minh riêng lẻ có khả năng quan sát tinh không gần đó, bọn hắn lợi dụng những thiết bị hoặc phương pháp đó nhìn thấy lôi trì khí thế ngập trời kinh người thì toàn bộ sinh linh đều kinh hãi
Nhất là... Bọn họ mơ mồ nhìn thấy ở phía trước đanh phi nhanh chóng, tựa hồ vẫn tồn một thân ảnh sinh vật ngoài hành tinh,khiến trong bọn họ tâm thần chấn động càng thêm mãnh liệt.
Theo bản năng, bọn hắn nghĩ tới nhiều truyền thuyết, nhận ra sinh vật ngoài hành tinh, tám chín phần mười là tu hành giả, trong truyền thuyết nên nhao nhao cúng bái.
tất cả việc này Bảo nhạc không biết, hắn lúc này đã là phát điên, bởi vì chỉ cần phát hiện mình chậm chễ một chút thì tia sét sau lưng đột nhiên bạo tăng tốc độ, mà khi hắn tăng thêm tốc độ , những tia sét lại bỗng nhiên chậm lại một chút, bảo trì khoảng cách nhất định.
hành vi này, rõ ràng là muốn giày vò bộ dáng của mình, khiến nội tâm Bảo nhạc tức giận, cảm thấy bình cầu nguyện thật ghê tởm, mà mình khổ cực cầu nguyện lại không một chút tác dụng nào.
"Nếu là cầu nguyện tấn thăng Hành Tinh Cảnh thành công, thì ta cũng chịu nhưng rõ ràng không cầu nguyện chỉ tùy ý nói một câu, một cái bình ngớ ngẩn! !" Bảo nhạc bi phẫn , cắn răng một lại điên cuồng bỏ chạy, trên đường bay đi tinh không cũng có một vài phi thuyền hoặc là tu sĩ tự nhận có thể vượt qua tinh không phạm vi nhỏ, nhìn thấy màn này, sợ hãi mà dõi theo