Không cần uy hiếp, Sau khi thấy Bảo nhạc có cách gián tiếp nuốt chửng thần hồn của Đan Đán Chu Tử, , Sơn Linh Tử lập tức run bắn người, Không biết Bảo nhạc đã làm như thế nào nhưng sự xa lạ từ đối phương vẫn khiến trái tim của Sơn Linh Tử thắt lại, ánh sáng trong ông ta hoàn toàn bị sự sợ hãi chiếm giữ.
"Đạo hữu chuyện gì cũng có thể từ từ nói, đừng nên xúc động. . ." Sơn Linh Tử run rẩy, vội vàng nói, sợ mình nói chậm, nhưng nói vừa ra, tay phải Bảo nhạc nâng lên chộp ông ta tới, làm như chuẩn bị ném Yểm Mục sau lưng, trong miệng truyền ra nói.
"Không xúc động, nhưng mà lưu ngươi cũng vô dụng!"
"Đừng! Ta hữu dụng mà !" Sơn Linh Tử hoảng sợ nhanh chóng hét lên.
"Đạo hữu, ta. . . Ta nhận ngươi làm chủ nhân! Chủ nhân ngài chỉ cần không giết ta, ta. . . giúp ngài mở ra trữ vật giới chỉ, ta. . . Ta nói ngài lai lịch ba loại vật phẩm , ta nói ngài biện pháp sử dụng bọn chúng, chủ nhân tuyệt đối không nên xúc động, ta có tác dụng rất lớn ah!" Vì không muốn bị thôn phệ, Sơn Linh Tử triệt đã để chấn bị nhiếp, thanh âm vội vàng.
Và đây mới là thứ mà Bảo nhạc cần, vì vậy hắn mới nuốt sống Đán Chu Tử trước , cố ý đem Sơn Linh Tử lấy ra, mục đích là để hắn nhìn thấy tất cả những chuyện này, kể từ đó mình đỡ phải đi khảo vấn
Bây giờ xem ra, hiệu quả cũng không tệ, đối phương nhận chủ, trong lòng Bảo nhạc có chút hài lòng với trí thông minh của mình, nhưng mặt ngoài thì lông nhíu mày, lộ ra một chút chần chờ, làm ra vẻ để ông đây cân nhắc cái đã
Thấy Bảo nhạc do dự, mặc dù tự đáy lòng đoán ra rằng tất cả những chuyện này có lẽ là do bên cố tình làm, nhằm mục đích răn đe bản thân, Sơn Linh Tử cũng không có biện pháp gì, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi mà đưa ra một số thông tin có giá trị để đổi lấy sự đồng ý của Bảo nhạc
"Chủ nhân, ba vật phẩm trong nhẫn trữ vật là do ta lấy được từ một di tích. trong đó Có một người giấy, 1 trong chín bản sao của Tinh Hà cung, và ... một chiếc bình cầu nguyện!"
Nghe vậy, nội tâm Bảo nhạc khẽ động, nhìn về phía Sơn Linh Tử.
Chú ý tới Bảo nhạc ánh mắt, Sơn Linh Tử nhẹ nhàng thở ra, nhưng cũng biết lúc này không được chần chờ, thế là một lại cắn răng, nói ra nhiều hơn
" người giấy lai lịch bí ẩn, nhưng căn cứ mấy năm nay điều tra ta và tìm kiếm điển tịch, suy đoán nó hẳn là với vùng đất truyền thuyết Tinh Vẫn chi địa có liên quan!"
"Truyền thuyết tinh vân chi địa mỗi một lần mở ra, đều sẽ có thuyền ra ngoài, đi nghênh đón tất cả người có danh ngạch, sau đó dẫn bọn họ trở lại, không ai biết vị trí cụ thể của tinh vẫn chi địa và chiếc thuyền , chỉ có người có danh ngạch mới nhìn thấy, những người khác không thể thấy!"
"Mà trong truyền thuyết, chiếc thuyền tới từ tinh vẫn chi địa trên đó ngườichèo thuyền là. . . Người giấy!"
" nên ta suy đoán, người giấy trong trữ vật giới chỉ, hẳn đã từng là người đưa đò, không biết nguyên nhân gì ra ngoài mà không quay về. . ."
Nói đến đây, Sơn Linh Tử không tiếp tục, ánh mắt cầu khẩn nhìn về phía Bảo nhạc, muốn Bảo nhạc hắn một thông tin xác, miễn đi cái chết
Cái gọi là thông tin xác, chẳng qua là đồng ý 1 câu, Sơn Linh Tử cũng nguyện ý, ông ta biết mình không tư cách làm đối phương hứa, mà miệng đồng ý dù cũng không an toàn, nhưng ông ta đã không còn lựa chọn nào khác. Không nói tới những thứ trong nhẫn trữ vật thì thông tin ông ta đưa ra cũng không hữu dụng lắm
Dù sao. . . những thông tin mà ông ta biết, một phần là điển tịch, một phần là bản thân tìm tòi, và cuối cùng là cũng không bí mật, chỉ cần đối phương tốn một chút thời là có thể biết được
Nếu như lấy ra để uy hiếp đối phương sợ là Sơn Linh Tử cảm thấy mình muốn tìm chết, không bằng thống khoái một chút, như vậy còn có một chút hi vọng sống, nên lúc này trong thần sắc lộ ra vẻ cầu khẩn, nội tâm thấp thỏm và bất an biểu lộ ra cả mặt
Không thể không nói, Sơn Linh Tử lựa chọn này là xác, nếu trước đây thật sự dùng những tin tức này để uy hiếp thì với tính cách của bảo nhạc, 80% sẽ trực tiếp phong ấn hắn, và sau khi hắn đến được hành tinh, hắn sẽ cưỡng bức sưu hồn của ông ta. .
Về phần sống chết của ông ta, hắn không quan tâm, nhưng sự hợp tác tích cực của đối phương khiến trong lòng Bảo nhạc cảm thấy thoải mái hơn nhiều, hắn cảm thấy sách lược của mình đã phát huy tác dụng, hắn không lập tức nói, mà suy tư, kết hợp trước đó mình gặp phải u linh thuyền, để xác minh nói của đối phương , trong lòng hắn rung động không thôi.
"Quả nhiên suy đoán trước đó của ta, là xác!" Bảo nhạc nheo lại mắt, bỗng nhiên nhìn về phía phương hướng Văn minh Thần Mục, dâng lên một ý niệm khác.
"Có lẽ nơi ban đầu U linh thuyền này đi . . . Là Văn minh Thần Mục? Bởi vì Hoàng tộc Văn minh Thần Mục, nắm giữ một danh ngạch. . . Nhã Mộng đã từng nói, danh ngạch Văn minh Thần Mục, dung nhập trong huyết mạch Hoàng tộc, ngoại nhân rất khó chiếm được, chi khi nào tinh vẫn chi địa mở ra, mới có thể chuyển qua người khác trên tinh thần tự nguyện!"
"Nếu như vậy, có lẽ Nhã Mộng biết cũng không phải toàn bộ, danh ngạc Văn minh Thần Mục chuyển qua người khác không phải là khi tinh vẫn chi địa mở ra, mà là. . . khi U linh thuyền đến?" Bảo nhạc ý niệm trong lòng bách chuyển, cuối cùng trong mắt tia sáng lóe lên.
"Không biết ta cũng coi như có tư cách hay không?" Bảo nhạc nghĩ nghĩ rồi phủ định ý nghĩ này, nhìn như mình có huyết mạch Hoàng tộc, nhưng đó là tới từ Yểm Mục Quyết công pháp, cũng không phải chân , nên hắn không liên quan tới huyết thống Hoàng tộc
nên khả năng có được tư cách rất mong manh
"Nhưng cũng không sao. . ." Bảo nhạc nheo mắt lại, hắn nghĩ đến cảnh tượng rung động có vẻ cố ý của người đàn ông giấy trước đó, điều này đã thu hút hai người Sơn Linh Tử, và sự kỳ lạ của người giấy sau khi hắn ta sử dụng đạo kinh .
Những mhắn mối này đan vào nhau từng cái một trong đầu hắn, tuy rằng không hoàn toàn rõ ràng, nhưng cũng không sai biệt lắm, vì vậy sau khi Bảo nhạc cân nhắc, liền nhìn về phía thần hồn của Sơn Linh Tử..
Khẽ gật đầu, nhàn nhạt nói.
"Được rồi, việc tới người giấy còn có gì nữa không? Không được giấu, mau nói ra, bản tọa có thể cân nhắc một chút về tương lai người."
Dù Lời này không phải Sơn Linh Tử muốn, nhưng ông ta không dám yêu cầu mức, thế là khúm núm tranh thủ thời gian nói, đem tự mình biết tin tức thành thật nói ra
"Chủ nhân, ta không dám trêu chọc người giấy , chỉ biết những thứ này. . . Bất trong trữ vật giới chỉ còn loại vật phẩm, ta hiểu hơn một chút. . ." Sơn Linh Tử có chút khẩn trương, ông ta nhìn ra sát tinh này đang có hứng thú với sự việc liên quan tới người giấy, sợ mình vì biết không nhiều mà gây nên sát ý đối phương, thế là tranh thủ thời gian nói.
" Uy lực của cây cung trong nhẫn trữ vật có thể nói là kinh thiên động địa, chủ nhân, cây cung này có lai lịch phi thường, căn cứ ta nghiên cứu và điều tra nhiều năm xác định, cây cung này trong truyền thuyết của đạo vực vị ương, bản sao của Tinh Hà Cung!"
"Tinh Hà cung?" con mắt Bảo nhạc co lại, hắn nhớ cây cung trong nhẫn chữ vật như được khảm 10 viên cầu, Hằng Tinh nhìn rất là kinh người, cảm thụ mênh mông, lúc này nghe được nói Sơn Linh Tử, hắn rốt cuộc biết danh tự cây cung này.
"Chủ nhân quả nhiên bác học thấy nhiều biết rộng, cũng nhận ra lai lịch cây cung này, không sai, cây cung này là bản sao Tinh Hà cung, chưa hết đạo vực có mười chí bảo danh khí cực lớn, có sáu đã có chủ, nhưng có bốn kiện, đã biến mất nhiều năm, không biết được ở phương nào, trong đó có Tinh Hà cung!" Sơn Linh Tử nhanh chóng vỗ mông ngựa, vội vàng nói tiếp.
" phẩm Tinh Hà cung, trên đó khảm ba vạn Hằng Tinh, một khi kéo ra, có thể khiến pháp tắc Tinh Hà sụp đổ, toái diệt, uy lực to lớn, không thể hình dung được!"
"Hậu nhân có một vị luyện khí đại sư, căn cứ một chút manh mối, dốc hết lực lượng 1 đời chế tạo chín bản sao, mỗi một chiếc đều khảm nạm mười Hằng Tinh, dù tương phản với bản , nhưng đối với Hằng Tinh tu sĩ mà nói, đây là vật hằng ôm mong ước giá trị liên thành!" Nói đến đây, Sơn Linh Tử nhanh chóng quét nhìn Bảo nhạc.