người giấy này và trong Trữ Vật Giới Chỉ của hắn cũng không phải là 1, nhưng khí tức này, và sự u ám lại giống hệt nhau, lúc này, Vương Bảo Nhạc lập tức ý thức được người giấy trong Trữ Vật Giới Chỉ bản thân vì sao chấn động, sau khi hiểu rõ hắn nhìn U Linh thuyền từ từ đến gần, đáy lòng nổi lên nghi hoặc cực lớn.
"Này thuyền. . . tượng trưng cho cái gì?"
Tượng trung cụ thể là gì thì Vương Bảo Nhạc không rõ lắm, nhưng hắn hiểu được. . . người giấy quỷ dị trong Trữ Vật Giới Chỉ và thuyền nhất định có liên hệ nào đó, hay nói là, và người giấy chèo thuyền có liên quan!
"Chẳng lẽ đây là tu sĩ văn minh nào đó?" trong đầu Vương Bảo Nhạc lập tức hiện ra ý nghĩ này, thật sự là Vị Ương đạo vực quá lớn, rất nhiều văn minh có tồn tại một vài chủng tộc kỳ lạ cũng không phải là không có
Nhưng thế nào đi nữa, Vương Bảo Nhạc cũng không muốn những vào vũng nước đục, hắn cảm giác mình cơ thể ốm yếu, chân tay gầy bé, không chịu được sóng to gió lớn giày vò, cho nên bản năng chuẩn bị tránh U Linh thuyền quỷ dị.
" hơn ba mươi thanh niên nam nữ ở Thuyền trên, coi cũng không phải thế hệ tầm thường, làm người nên tò mò quá, mà ta lại quản tại sao bọn họ lại ở trên thuyền làm cái quái gì, muốn đi đâu thì đi có quan hệ gì với ta đâu." Vương Bảo Nhạc trừng mắt nhìn, thân thể bỗng nhiên lui lại.
Hắn dĩ nhiên nhìn ra, hơn ba mươi người khoanh chân ngồi trên thuyền, chẳng những không phải tầm thường, nguyên một đám lãnh ngạo, khoảng cách xa nhau, mọi thứ cứ như thường, mà bọn họ cũng như không phát hiện bảo nhạc ở bên ngoài U linh thuyền tất cả mọi người cứ nhắm hai mắt, nếu không phải có dấu hiệu sinh mệnh sẽ bị cho rằng đã là người chết.
Loại này tư thái, Vương Bảo Nhạc cũng không muốn chú ý tới, thậm chí tò mò cũng không có, giống như hắn ở 1 thế giới khác vậy như 1 con voi sẽ không quan tâm tới 1 con kiến khiến bảo nhạc có chút khó chịu
Nhưng hiện tại không biết tình huống, chiếc thuyền kia cũng kỳ quái, Vương Bảo Nhạc không muốn chuyện trở lên phức tạp, cho nên hừ lạnh 1 tiếng, lui lại nhanh chóng hơn để kéo dãn khoảng cách
Chỉ là. . . Có một số việc thường không như mong muốn, thân thể Vương Bảo Nhạc mặc dù nhanh chóng rút lui nhưng dù hắn như lui lại thế nào đi nữa thì U Linh thuyền cứ từ đằng xa từ từ mà tới, chẳng những không bị hắn kéo dãn khoảng cách, ngược lại càng ngày càng gần, người giấy mỗi lần khua mái chèo lại khiến cho U Linh thuyền mơ hồ hơn một chút, sau đó khoảng cách giữa hắn và thuyền lại gần thêm 1 ít.
Một màn này, quỷ dị đã đến cực hạn, khiến trong lòng Vương Bảo Nhạc rung động, bản năng muốn triển khai minh pháp, nhưng tác dụng giống như không lớn, U Linh thuyền không nửa điểm đình chỉ, vẫn một lần mơ hồ là khoảng cách lại thêm gần
"Đây rốt cuộc là cái gì đồ chơi gì!" Vương Bảo Nhạc da đầu run lên, dứt khoát cắn răng, chuẩn bị triển khai bí pháp chạy đi.
Nhưng không đợi hắn thi triển bí pháp rời đi thì chiếc U Linh thuyền lần nữa bắt đầu mơ hồ, sau 1 chớp mắt. . , lại vượt qua tinh không, trực tiếp xuất hiện ở trước mặt Vương Bảo Nhạc!
Một màn này, lại khiến trán Vương Bảo Nhạc đầy mồ hôi lạnh, nhất là theo thuyền này tới thì khí tức Thượng Cổ tuế nguyệt trực tiếp đập vào mặt khiến cho sắc mặt Vương Bảo Nhạc biến hóa , con mắt co rút lại một chút. . . Bởi vì trên U linh truyền trước mặt hắn, vốn người giấy chèo thuyền, lúc này động tác dừng lại không khua mái chèo nữa, mà ngẩng đầu trên khuôn mặt đôi mắt lạnh lùng được vẽ ra gần như vô thầm nhìn về phía Vương Bảo Nhạc!
Bị ánh mắt người giấy nhìn như vật, thân thể Vương Bảo Nhạc như bị hành tinh tộc vị ương trói buộc, khiến cho tu vi của hắn trấn động không thôi, thần hồn bất ổn dựng cả tóc gáy, lúc nội tâm của hắn giống như là sóng cồn không ngừng lan tràn toàn thân thì 1 cảm giác nguy cơ mãnh liệt khuếch tán.
Không chần chờ chút nào, tu vi Vương Bảo Nhạc ầm ầm bộc phát, thậm chí Đế Hoàng khải chỉ khôi phục một phần nhỏ đều bị hắn thi triển ra, để tốc độ được gia trì, mạnh mẽ rút lui.
Nhưng. . . vẫn vô dụng!
Từ xa nhìn lại, thuyền như bất động, nhưng trên thực tế tốc độ Vương Bảo Nhạc rút lui đã bộc phát cực hạn, có thể hết lần này tới lần khác. . . Bất kể hắn lui như thế nào thì khoảng cách giữa thuyền và hắn đều chưa từng cải biến, vẫn đứng trước mặt hắn, thậm chí cho người ta một loại ảo giác, giống như nó và Vương Bảo Nhạc đều chưa từng di động!
Dù trong lòng Vương Bảo Nhạc rung động trực tiếp na di biến mất, nhưng 1 chớp mắt sau, khi hắn xuất hiện . . . con thuyền giống như trước vẫn ở trước mặt hắn mà khoảng cách không sai chút nào, mà ngay cả ánh mắt người giấy nhìn về phía của hắn, cũng đều không bất kỳ biến hóa nào!
Điều này lại khiến cho sắc mặt Vương Bảo Nhạc nháy mắt tái nhợt, vừa muốn nói hắn thấy người giấy, bỗng nhiên nâng lên tay trái, hướng về phía Vương Bảo Nhạc làm ra động tác khoát tay triệu hoán, giống như muốn mời hắn lên thuyền.
Cho đến lúc này, những thanh niên ngồi trên u linh thuyền kia, rốt cục có người thần sắc hiện lên kinh ngạc, mở mắt ra nhìn về phía Vương Bảo Nhạc, tuy rằng không phải tất cả đều như vậy, nhưng là có một nửa số người kinh ngạc nhìn về phía Vương Bảo còn hắn lại đang nhắm mắt để cật lực muốn che dấu
Chỉ là ngoài sự ngạc nhiên mà họ thể hiện, họ còn có những cảm xúc khác, một số thờ ơ, một số nheo mắt, một số nghi ngờ, một số tỏ ra thù địch, một số miệng tỏ ra khinh thường.
"Bọn hắn trước đó chưa từng để ý ta, mà là thuyền vẫn luôn đuổi theo, người giấy sau đó ngoắc tay khiến bọn hắn mới chú ý lộ ra vẻ ngạc nhiên. . . Điều này nói rõ trước đây, bọn hắn không cho rằng ta có tư cách lên thuyền?" trong đầu Vương Bảo Nhạc suy nghĩ lập tức chuyển động, nhìn những người trên thuyền kia, thấy người giấy vấn ngoắc tay như thế, lập tức ôm quyền, cúi đầu hướng về người giấy kia.
"Đa tạ tiền bối nâng đỡ, nhưng vãn bối còn có công việc, trước hết không lên thuyền, Chúc tiền bối thuận buồm xuôi gió. . ." Vương Bảo Nhạc nói xong, tranh thủ thời gian nhanh chóng bỏ đi.
Có lẽ là lí do thoái thác đã có tác dụng, cũng có lẽ là nguyên nhân khác, tóm lại là lúc vừa dứt lời, sau khi na di dời đi, thân ảnh Vương Bảo Nhạc khi đã đi xa thì dừng lại, chiếc U Linh thuyền cuối cũng không xuất hiện, coi như hoàn toàn biến mất không còn tung tích.
Vương Bảo Nhạc nhẹ nhàng thở ra, nhưng rất nhanh lại xoắn xuýt, hắn cảm thấy mình đã bỏ lỡ một lần cơ duyên nào đó. . .
"Nói không chừng, đây là một chiếc chạy về hướng tạo hóa. . . Bằng không thì bên trong những tu sĩ kia rất không tầm thường, vì sao đều ngồi ở phía trên thấy việc mình được mời thì đều lộ ra kinh ngạc." Vương Bảo Nhạc càng nghĩ càng cảm thấy có chút hối hận, sau khi phân tích lần nữa hắn thấy chiếc thuyền quá mức quỷ dị.
Loại này quỷ dị này có quan hệ người giấy trong Trữ Vật Giới Chỉ, người giấy chèo thuyền và sự xuất hiện của con thuyền ma, Vương Bảo Bối cho rằng có lẽ đây quả thực là một cơ hội, nhưng cũng có thể ... là chuyến đi đến địa ngục. .
Nhưng bất kể như thế nào, Vương Bảo Nhạc cảnh giác hơn với chiêc nhẫn trữ vật kia, nhanh chóng lại phong ấn nó, mặc dù trước đó phong ấn bị người giấy giải khai, có lẽ bại lộ một chút phương hướng của mình, nhưng còn chưa tới mức bỏ qua, hắn quyết định, bản thân không đến Hành Tinh, tuyệt không đi thăm dò giới chỉ
Mang theo ý nghĩ như vậy, Vương Bảo Nhạc bình tĩnh một chút, hướng về phía Văn minh thần mục bay nhanh.
Trên thực tế Vương Bảo Nhạc suy đoán là chính xác, vị trí của hắn đã bị bại lộ do người giấy mở phong ấn khiến cho ở chỗ chỗ trong tinh không cách xa nơi này, một con Kim sắc giáp xác trùng khổng lồ, chính dùng tốc độ cực nhanh xuyên qua tinh không, đột nhiên dừng lại, cải biến phương hướng, hướng về phía bảo nhạc mà bay nhanh
trong, Kim sắc giáp xác trùng đúng là vị tu sĩ Hành tinh Sơn Linh Tử của vị ương đạo vực , tu vi hắn rớt xuống giờ chỉ là Linh Tiên, nhưng tương trợ bên cạnh hắn đồng bạn Đán Chu Tử lại tham ý tràn ngập, một thân tu vi Hành Tinh sơ kỳ chấn động rất mãnh liệt.
"Đán Chu Tử đạo hữu, ta vừa phát hiện hướng giới chỉ, hẳn là tiểu vương bát đản không biết sống chết lại có ý đồ mở ra, mặc dù hắn bỏ qua rất nhanh, nhưng cảm giác được phương hướng không biến mất đại khái không sai được." Sơn Linh Tử trong mắt lộ ra âm độc, nói rõ phương hướng với đồng bạn
"Cũng không xa lắm." Đán Chu Tử Một bên mỉm cười, trong mắt không thể che dấu vẻ tham lam, khống chế Kim sắc giáp xác trùng bay nhanh, nhưng mà phương hướng phạm vi Sơn Linh Tử cảm thụ quá lớn, muốn tìm được chuẩn xác độ khó không nhỏ, vốn là sau khi tìm kiếm như vậy, bọn hắn dù là đã đến bên trong phạm vi cảm thụ nhưng tìm thật lâu, mới có chút ít thu hoạch, nhưng. . . có lẽ chúng nhặt được vận khí nào đó, lúc này bay nhanh, mấy ngày sau đó bỗng nhiên. . . Sơn Linh Tử, trợn to con mắt, lộ ra kinh hỉ, bởi vì hắn rõ ràng lại một lần nữa. . . lại có cảm ứng với trữ vật giới chỉ.