Loại truyền tống này vượt qua gần như vô tận khoảng cách ánh sáng, Vương Bảo Nhạc là lần đầu thể nghiệm khiến cảm giác thân thể như muốn bị xé nứt, thậm chí mà ngay cả thần hồn cảm giác cũng đều phảng phất muốn toái diệt, lại khiến cho thân thể của hắn một chớp mắt lúc xuất hiện, thiếu chút nữa hai chân mềm nhũn tê liệt rớt xuống.
Miễn cưỡng chèo chống, hắn mới ngẩng đầu nhanh chóng đảo qua bốn phía, lập tức thấy được nơi ở, là một Truyền Tống Trận cực lớn, trận này phạm vi sợ là chừng vạn trượng.
Mặt đất tràn ngập vô số phù văn, hôm nay những phù văn này đều đang không ngừng ảm đạm, có thể tưởng tượng vừa rồi một chớp mắt, bản thân truyền tống đến thì lúc này ánh sáng phù văn sợ là đủ để ngập trời.
Mà ở bên ngoài trận pháp dựng tám khối tấm bia đá cực lớn, trên mặt cũng có những phù văn giống nhau đang không ngừng ảm đạm, trừ điều đó ra, ở phía trước, ở giữa hai tấm bia đá trên đất trống nói đó đừng hơn 10 người
Người đang đứng đầu, đúng là Tạ Hải Dương, lúc này đang người mình cười cười
Thấy tạ hải dương, Vương Bảo Nhạc cũng nhẹ nhàng thở ra, thần niệm quét qua, đại khái xác định bản thân, hẳn là về tới chỗ đại lục phường thị Tạ gia, đáy lòng mới chính thức an định lại.
Tuy nhiên, sự đau đớn từ tâm hồn và cảm giác nôn mửa không thể giải thích được vẫn khiến hắn thở hồng hộc, nhưng không kịp đi điều chỉnh sắc mặt tái nhợt hắn đã nhanh chóng kiểm tra thân thể của mình, xác định bản nguyên pháp thân không mất đi, lúc này mới chính thức yên tâm, hướng về phía vị trí Tạ Hải Dương đi đến từng bước một.
Theo bước chân hạ xuống, khí tức của hắn cũng chầm chậm vững vàng, cho đến khi khoảng cách Tạ Hải Dương còn có trăm trượng, cả người hắn thoạt nhìn đã hoàn toàn khôi phục, trong mắt cũng một lần nữa lộ ra tia sáng.
Một màn này, lại khiến cho Tạ Hải Dương nội tâm hơi chấn động, hắn biết rõ loại Thánh Vực truyền tống khủng bố này, Truyền tống dưới cảnh giời Hành tinh vẫn xuất hiện một vài sự việc chết người là bình thường, chỉ có đến Hành Tinh cảnh, mới có thể truyền tống an toàn.
Lúc này đây Vương Bảo Nhạc truyền tống tới, hắn còn cố ý dặn dò dưới trướng, cẩn thận khống chế, khiến cho truyền tống hết sức ôn hòa, mặc dù đảm bảo an toàn khi truyền tống tới, nhưng cảm giác suy yếu sau khi truyền tông thì kiểu gì cũng cần mấy ngày mới có thể khôi phục, Vương Bảo Nhạc lúc này lại khôi phục nhanh như thế khiến cho Tạ Hải Dương kinh ngạc đồng thời dáng tươi cười trên mặt cũng càng sáng lạn, cao giọng nói.
"Bảo Nhạc huynh đệ quả nhiên phi phàm, ngoại trừ từ cảnh giới Hằng Tinh trở lên, ta lần đầu tiên trông thấy có người khôi phục nhanh như vậy từ trạng thái suy yếu sau truyền tống đấy."
Trên thực tế hắn không biết thân thể Vương Bảo Nhạc cũng không phải là bản thể mà là bản nguyên pháp thân, cho nên một ít tổn thương với thân thể thì với Vương Bảo Nhạc lúc này không có tác dụng.
Chuyện này Vương Bảo Nhạc sẽ không nói rõ, cho nên lúc này thân thể nhoáng một cái vượt qua trăm trượng, đã đến trước mặt Tạ Hải Dương, trên mặt hắn cũng lộ ra vẻ cười cười.
"Ngươi đã quên lần trước trong nhiệm vụ Liệt Diễm lão tổ cũng có và loại truyền tống chứ? Thói quen mà thôi haha." Vương Bảo Nhạc cười lớn nghe thì như giải thích nhưng lại nói ra tên Liệt Diễm lão tổ.
hắn muốn đề phòng, đồng thời cũng là nhắc nhở nói cho đối phương biết, bạn thân ta ơi nếu như muốn, lúc nào ta cũng có thể có một đại năng tinh vực làm chỗ dựa, ngươi nếu đối với ta có cái mưu mô gì thì hãy thu liễm 1 chút
Tạ Hải Dương thần sắc như thường, đáy lòng thì cười khổ, thầm nghĩ ta đều làm nhiều chuyện như vậy, Vương Bảo Nhạc người đối với ta vẫn có chỗ đề phòng, ta biết rõ Liệt Diễm lão tổ coi trọng ngươi, ngươi có thể cũng không cần vừa thấy mặt đã nhắc nhở ta như vậy chứ.
Đáy lòng nghĩ như vậy, nhưng Tạ Hải Dương lại biểu hiện vui vẻ hơn nữa, bởi vì hắn cảm thấy việc này cũng đại biểu tâm cơ của Vương Bảo Nhạc có đủ, mà còn biết đựa cột, nhìn từ gđầu độ khác mà nói để người này bình yên phát triển thì khả năng đầu tư của mình càng được bảo đảm.
Vì vậy ở bên trong nụ cười này hắn còn nhiệt tình hơn nữa, cùng Vương Bảo Nhạc một đường nói chuyện, toàn những vấn đề vụn vặt không liên quan, bảo nhạc được chào đón trong phường thị Tạ gia, ý định ban đầu của tạ hải dương là cùng Vương Bảo Nhạc ôn chuyện, để giao tình càng sâu, nhưng khi tới phường thị thì ngọc giản truyền âm của hắn đột nhiên chấn động, xem xét song thần sắc Tạ Hải Dương biến đổi, dùng định lực của hắn, cũng khó dấu sự hoảng sợ và kinh hoảng trong mắt, Vương Bảo Nhạc lưu ý thấy thì thần sắc khẽ động.
"Hải dương huynh đệ, là đã xảy ra chuyện gì?" Vương Bảo Nhạc hiếu kỳ hỏi một câu.
"Khônggì. . . Bảo Nhạc huynh đệ, ta không tiếp người được nữa, có chút việc, ta muốn lập tức trở về gia tộc để xử lý." rõ ràng Tạ Hải Dương nội tâm có phần lo lắng, hắn không nói dối, bởi vì đột nhiên xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, hắn nhất định phải lập tức trở về gia tộc, cho nên chỉ có thể ôm quyền với Vương Bảo Nhạc .
Về phần cụ thể sự tình gì, hắn cũng không nên trực tiếp nói cho Vương Bảo Nhạc, chỉ có thể nói mập mờ.
"Có hai đại nhân vật. . . Đã đánh nhau. . ." Nói xong, hắn lập tức cáo từ, thần sắc vội vàng nhanh chóng rời đi, Vương Bảo Nhạc chưa bao giờ thấy thần sắc Tạ Hải Dương như thế, sau khi đối phương rời đi, trong mắt hắn lộ ra suy tư.
"Nói thật không rõ ràng. . . Hai đại nhân vật đánh nhau? Chuyện to tới vậy sao?" Vương Bảo Nhạc thì thầm một tiếng, lúc này quay người đi bộ trong phường thị, đã đến rồi, hắn định bổ sung hao tổn trước đó, dù sao thì sau khi trở về văn minh thần mục chờ đợi hắn còn có trận ác chiến.
Mà trong lúc bảo nhạc đi bộ, Tạ Hải Dương đang vội vàng rời đi dùng thời ngắn nhất để triệu tập các thuộc hạ quan trọng, thẳng đến Truyền Tống Trận, trận này sớm được sớm thông báo mở ra, vì vậy đứng trong trận tâm, nhìn ánh sáng 4 phía từ từ sáng lên Tạ Hải Dương sắc mặt khó coi đồng thời trong mắt cũng có tia sáng hiện lên.
"Trần Thanh Tử bị Vị Ương Liệt Nguyệt Hoàng tính kế, dùng tám chiếc Hồng Hoang lô làm trận khí, phối hợp Thần Vương dưới trướng, dùng hơn ngàn Hằng Tinh làm năng lượng để trấn áp. . . Vốn muốn luyện hóa hắn, nhưng lại không ngờ tới Trần Thanh Tử. . . lại ngưng tụ ra thiên đạo đời trước, bùng nổ trận pháp, đảo ngược tình thế, vây Liệt Nguyệt Hoàng cùng toàn bộ thủ hạ của hắn vào bên trong.
Lúc này tin tức không thể truyền ra, người ngoài cũng không vào được, trong lòng mỗi người như đã dần mất đi ấn tướng về 7 vị thần vương . Cảnh tượng này đại biểu cho thần thông nghịch thiên của Minh tông đã bị xóa đi dấu vết của sự tồn tại trong bao ký ức của người khác!"
"Trước đây Thiên Đạo đời trước. . . chính là Minh Tông ! !" lúc đáy lòng Tạ Hải Dương hiện lên hai chữ Minh Tông thân thể không khỏi run lên, hắn chưa thấy qua Minh Tông chính thức, có thể từ nhỏ đến lớn bị gia tộc che giấu trong điển tịch, hắn đã xem qua quá nhiều ghi chép đối với Minh Tông, biết rõ là tồn tại bá chủ khiến cho tộc Vị Ương kiêng kị sâu sắc.
Thậm chí nếu tộc Vị ương không liên minh với tác tộc khác còn có bản thân Tạ gia lão tổ tương trợ, hơn nữa bản thân Minh Tông cũng có chỗ mục nát thì chỉ sợ Vị Ương đạo vực vẫn con cái tên Minh Vực
"Nghe đồn là năm đó Trần Thanh Tử là phản đồ của Minh Tông hắn lại có thể hội tụ lại thiên đạo Minh Tông đã tan nát. . . và vì sao không ngại mà rung động toàn bộ đạo vực, muốn dùng thần thông phong bế nó xóa đi dấu vết tồn tại. . . Dựa theo lời lão tổ đã từng nói, đây là vì Trần Thanh Tử che dấu một bí mật rất sâu?"
"Aizz, việc này vốn không quan hệ với ta, Tạ gia còn có người lớn hơn, ta chỉ là 1 vãn bối nho nhỏ, trời sập cũng không tới lượt ta đỡ, nhưng hết lần này tới lần khác lão ba không nên thân của ta lại nhúng tay vào. . ." Tạ Hải Dương sắc mặt khó coi, nội tâm vô cùng lo lắng, hắn đã biết được, tám cái Hồng Hoang lô trấn áp Trần Thanh Tử là cha của hắn luyện chế cho Liệt Nguyệt Hoàng.
Dù là đây chỉ là một lần giao dịch, nhưng Tạ Hải Dương rất rõ trong truyền thuyết Trần Thanh Tử sát tính rất nặng, sự tình tai bay vạ gió gì đã làm thì không có nương tay bao giờ, mà Tạ gia cũng không khả năng vì lão ba mình mà toàn lực đi bảo hộ, dù sao vị Trần Thanh Tử kia là người có thể giao phong chính diện với lão tổ Tạ gia.
Cho nên sau khi biết chuyện này, hắn làm sao có thể ngồi yên, dù không giúp được gì, hắn phải quay lại bàn cách giải quyết với cha mình..
"Aizz, mặc dù không biết cuối và nhất kết quả như thế nào, nhưng hiện giờ Trần Thanh Tử nắm giữ chủ động, mặt khác Thần Hoàng khác Vị Ương tộc thái độ lại lập lờ cho nên hắn giết người song rất có thể vẫn bình an rời đi, phải nhanh tìm được người quen cùng Trần Thanh Tử, không tiếc một giá lớn đi giải thích phải sớm tranh thủ chuẩn bị khiến cho hắn nguôi giận, buông tha cho cha ta. . ." Tạ Hải Dương cảm giác tđầu tai sắp rụng, thật sự lênh chệch cấp độ giữa hắn và Trần Thanh Tử, đó là đất và trời thì làm sao có thể hắn quen người ta được, mà lại còn phải nói là ra lời để đả động tới Trần Thanh Tử được chứ.
Lúc này tạ hải dương đang rời đi trong sự lo lắng, hắn không biết rằng. . . một tên gia hỏa nào đó đang đi lại trong phường thị dưới sự kiểm soát của anh ta vào lúc này, trên thực tế ... là một trong những người có thể ảnh hưởng đến Trần Thanh Tử nhiều nhất, thậm chí người này muốn chỉ nói một câu hoặc là làm nũng. . . thì sự tình cha của hắn, cũng chẳng còn là vấn đề nữa?