"nhưng. . . chờ tí đã!" Đại quy hít và một hơi thật sâu, nhìn sợi tơ xung quanh sắc mặt nghiêm trọng.
"đây là cái gì!" Người xúc tu rung động nhìn về phía hư vô bên ngoài vòng xoáy, thấy được những sợi tơ Thanh sắc kia.
"sợi to Thiên Đạo Vị Ương ! !" Trong chốc lát, bọn họ nhận ra vật ấy, tim đập thình thịch, bọn họ biết trong tinh không màu xám , Vị Ương tộc bố trí một chút, tình huống đặc biệt có thể cảm nhận được sợi tơ Thanh sắc tồn tại,
những sợi tơ Thanh sắc này rất cường đại, một sợi nào cũng có uy lực trọng thương bọn họ, nếu nhiều hơn, bọn họ sẽ chết.
May mắn thay , những sợi tơ Thiên Đạo Vị Ương này, chỉ cần không chủ động trêu chọc, cũng sẽ không sinh ra uy hiếp đối với bọn họ, cho nên dần dần những thiên kiêu nơi đây cũng cũng đã quen sự tồn tại của sợi tơ .
Nhưng cảnh tượng mấy trăm đạo đồng thời xuất hiện thì lần đầu thấy, đoạn thời gian trước tối đa cũng là một hai đạo mà thôi, cho nên lúc này nội tâm của bọn họ đều rung động , lại đứng bật dậy.
Mà trong khi bọn họ hoảng sợ, Vương Bảo Nhạc trong vòng xoáy hấp thu, rất nhiều quy tắc tổn hại không ngừng dũng mãnh tiến vào trong vỏ kiếm bổn mạng cơ thể Vương Bảo Nhạc, vỏ kiếm càng đỏ thẫm hỡn, truyền ra thanh âm vù vù chỉ có Vương Bảo Nhạc mới nhưng nghe được.
Còn có rất nhiều khí tức hồi quỹ sinh , khiến cho nhục thể của không ngừng bạo tăng, trong quá trình này. . . số lượng sợi tơ hội tụ Xung quanh, từ trước đó mấy trăm, đã tới cả ngàn sợi!
Cảnh này khiến tâm thần đại quy cùng người xúc tu, nhấc lên sóng to gió lớn, hoảng sợ vô cùng.
" sao lại nhiều như thế!"
"Hơn một ngàn. . ." da đầu tê dại muôn rời đi, nhưng sợi tơ xung quanh rậm rạp chằng chịt, bọn họ không dám nhúc nhích, nhưng rất nhanh , bọn họ đã hối hận. . .
Bởi vì sợi tơ xung quanh, trong thời gian rất ngắn, đã bạo tăng đến mấy ngàn, mà vẫn còn tiếp tục tăng lên, thần hồn cả 2 run rẩy, nhìn về phía Vương Bảo Nhạc, đã ý thức được ngọn nguồn ở chỗ này. . . .
"Thằng này đang làm gì!"
"thằng điên, hắn không sợ chết sao!" Đại quy run rẩy , không ngừng thu nhỏ lại, cuối cùng hóa thành một đạo ánh sáng, lao thẳng đến ngoại giới phóng đi, gã đã nghĩ kỹ, không dám bén bảng, nếu không rời đi, sợi tơ nhiều thêm , nhất là gã cảm nhận được những sợi tơ Thiên Đạo Vị Ương này có vẻ đang rất bực tức.
Dường như. . . khoảnh khắc tiếp theo sẽ đồng loạt vồ tới, hắn sợ. . .
Tên người xúc tu ở Một bên cũng sợ hãi, lúc này phun ra máu tươi, hóa thành một mảnh huyết vụ, sau khi không ngừng thu nhỏ lại, bay nhanh về phía ngoại giới.
Cứ như vậy, xúc tu cùng đại quy, mỗi người dùng 1 phương pháp khác nhau, cẩn thận đi qua những sợi tơ kia, cũng may lúc này mục tiêu những sợi tơ Thiên Đạo Vị Ương là Vương Bảo Nhạc, sau khi bọn họ chạy ra số lượng sợi tơ đến hơn năm ngàn.
sau khi lẩn trốn , 2 người này không lập tức rời đi, khi chỗ xa nhìn lại, muốn xem tên điên kia rốt cuộc muốn làm cái gì, có thể chết hay không.
Nhưng bọn họ nhìn lại, thì khắp nơi chỗ vòng xoáy Vương Bảo Nhạc nổ mạnh, vòng xoáy to thì, sau khi bị Vương Bảo Nhạc hấp thu rốt cục bị hút khô , quy tắc nghiền nát trong đó đều dung nhập trong vỏ kiếm bổn mạng cơ thể Vương Bảo Nhạc !
Mà vỏ kiếm này sau khi không ngừng hấp thu lại như bùn khô cần trung hoà cho nên ngay sau đó, vòng xoáy nổ tung hóa thành lỗ đen, mà mấy ngàn sợi tơ Thiên Đạo Vị Ương xung quanh, trong chốc lát cuồng bạo hẳn lên lao thẳng đến vòng xoáy!
Từ xa nhìn lại, cảnh tượng này kinh thiên động địa, thậm chí vòng xoáy lỗ đen quá lớn, cho nên sợi tơ Thiên Đạo Vị Ương chỗ xa hơn cũng bị hấp dẫn tới, khiến đại quy cùng người xúc tu rung động không thôi .
nhưng ngay sau đó. . . một màn làm cho bọn họ rung động hơn, xuất hiện!
mấy ngàn sợi tơ Thiên Đạo Vị Ương toàn bộ đều chui vào trong người Vương Bảo Nhạc, nhưng Vương Bảo Nhạc chẳng những không chết mà ngược lại. . . thân thể hắn run lên , lại có một luồng khí tức cường hãn, ầm ầm bạo phát!
Đó là lực lượng thân thể!
trong vỏ kiếm bổn mạng cơ thể Vương Bảo Nhạc, hấp thu sợi tơ Thanh sắc, hóa giải cảm giác khô nứt, sự thoải mái cũng phản hồi giống như phóng xuất rất nhiều khí tức, khiến cho thân thể Vương Bảo Nhạc chấn động , đột phá lại cấp độ tu vi, đến Hằng Tinh trung kỳ.
Không dừng lại, vẫn còn tăng lên, sợi tơ xung quanh, vẫn nhanh chóng dung nhập, trong chốc lát, 5000 sợi tơ đã bị Vương Bảo Nhạc hấp thu, mà càng nhiều sợi tơ hơn nữa, từ xung quanh gào thét mà tới , số lượng đã hơn vạn.
2 người kia, lúc này đầu váng mắt hoa, lộ ra vẻ mờ mịt, không thể tin được một màn trước mắt này.
" ảo giác à, hắn này. . . hấp thu lực lượng Thiên Đạo?"
"chắc là ảo giác, chưa nghe nói lực lượng Thiên Đạo có thể bị hấp thu, đồ chơi này chỉ có đạt tới cấp độ Thần Hoàng , mới nhưng thử hấp thu phụ trợ tu luyện, chẳng lẽ Hắn là hóa thân Thần Hoàng?"
2 thanh niên càng thêm run rẩy, nhìn Vương Bảo Nhạc như gặp quỷ, nhất là phát hiện hấp lực vòng xoáy giảm bớt, sợi tơ Thiên Đạo Vị Ương cũng không tiếp tục bị dẫn dắt nữa , đại quy run rẩy bỏ chạy cho nhanh.
Gã choáng váng mặc kệ đối phương là dùng phương pháp đặc biệt gì để hấp thu, nếu là hóa thân Thần Hoàng, thì gã sao nhưng trêu chọc, tiếp tục ở lại nhìn thì sợ mình sống lâu quá rồi.
Mà người xúc tu cũng như thế, vắt chân lên cổ không quay đầu lại.
Bấy giờ. . . bên cạnh khu vực bọn họ trước đó, con cá đen lại một lần xuất hiện, to lên, trong mắt mang theo sự lo lắng, miệng lẩm bẩm gì đó, giống như là. . . tiểu cẩu nhìn thấy đồ ăn bị đoạt, đang lo lắng đến cực hạn.
Cuối cùng nó có vẻ thật sự là không nhịn được nữa, mạnh mẽ xông , ở bên ngoài vòng xoáy, táp tới về phía những sợi tơ kia, mở rộng miện ăn vội, muốn so với đấu cùng Vương Bảo Nhạc.
con cá đen đang ăn lấy ăn để bỗng nhiên trừng mắt, vừa ăn sợi tơ vừa nghiêng đầu nhìn về phía trong vòng xoáy, lúc này Vương Bảo Nhạc đang khoanh chân ngồi, không ngừng có sợi tơ chui vào, mơ hồ nó cảm thấy thì có vẻ thì cũng tốt.
những sợi tơ này Trước đó giống như côn trùng, linh hoạt lắm, lúc mới tụ đến thì hung hắn muốn cắn trả, làm mình cũng sợ hãi , cho nên chỉ có thể thôn phệ nhè nhẹ, còn mình thì đi nịnh nọt Trần Thanh Tử vô sỉ, bởi vì anh ta mới có thể bắt những sợi tơ này.
Nhưng bây giờ. . . Những sợi tơ này đều không để ý mình , trong khoảng thời gian ngắn, mình chỉ ăn được hơn trăm sợi mà thôi.
"Có vẻ. . . Tiểu tặc này đỡ hơn so với với Trần Thanh Tử,?" Con cá đen tưởng tượng thì, lập tức thấy sung sướng, ăn nhanh hơn.
Trong khi một lớn một nhỏ đang không ngừng thôn phệ sợi tơ, thì bên ngoài tinh không màu xám, trôi nổi mấy chục vạn giáp xác trùng chiến hạm Vị Ương tộc đang bị che lại, vạn tông gia tộc không nhìn thấy , thì tất cả chấn run lên một cái, làn khoi Thanh sắc phóng thích đã mỏng manh đi rồi.
Cảnh tượng này lại một lần nữa thu hút sự chú ý Huyền Hoa Thần Hoàng, khoanh chân ngồi trong hư không, mở mắt ra nhìn Tinh không màu xám, chỉ có điều hỗn loạn Thiên Đạo, ông ta cũng không nhìn rõ, chỉ có thể cảm nhận được có vẻ có một vòng xoáy, đang không ngừng thôn phệ Thiên Đạo Vị Ương .
"Thiên Đạo Minh Tông. . . dám thôn phệ như thế . . . Cũng tốt, nếu có thể chống đỡ, nơi đây trận pháp nhưng bị phá vỡ."
"thú vị lắm, Thiên Đạo một yếu ớt, ta muốn nhìn xem người có thể hấp thu bao nhiêu!"
"Chúng tướng nghe lệnh, tăng cường khí tức thiên đạo dũng mãnh tiến vào, Thiên Đạo Minh Tông, bạo cho ta!" Huyền Hoa vẻ mặt thong dong, nhẹ giong nói .