giờ khắc này, cuộc chiến Trần Thanh Tử cùng Liệt Nguyệt Thần Hoàng đã tiến hành đến giai đoạn cuối cùng, thời điểm khiến cho toàn bộ Vị Ương Đạo Vực coi trọng, và Vương Bảo Nhạc cùng với Tạ Hải Dương , Trần Hàn đã về tới biên giới Liệt Diễm tinh hệ.
Đoạn đường này rất thuận lợi, không gặp phải nguy hiểm gì, đồng thời đối với sau sự tình phát sinh ở trong Tả Đạo Thánh Vực thì Vương Bảo Nhạc cũng hiểu được không ít thông qua Tạ Hải Dương cùng Trần Hàn.
Hắn biết Liệt Diễm lão tổ sư tôn mình, vì mình mà đánh vào Cửu Châu đạo, chiến một trận với bốn vị lão tổ Cửu Châu đạo, đòi câu trả lời, cũng giúp mình hóa giải tranh chấp sau đó.
Chuyện này làm cho Vương Bảo Nhạc rất cảm động, ở sâu trong nội tâm hoàn toàn công nhận đối với sư tôn này , .
Còn sự tình trận chiến giữa Trần Thanh Tử và Liệt Nguyệt đến giải đoạn cuối, thì Vương Bảo Nhạc cũng đã hiểu, đáy lòng dâng lên rất nhiều suy nghĩ, đồng thời đến biên giới Liệt Diễm tinh hệ, Trần Hàn cũng cáo từ với Vương Bảo Nhạc.
đáy lòng Trần Hàn , là không muốn rời đi, nhưng Thất Linh Đạo tông môn gã, dọc đường đã liên tục phát mấy đạo tông lệnh , bắt gã phải lập tức trở về, vì vậy khi Vương Bảo Nhạc đi vào biên giới Liệt Diễm tinh hệ, thì Trần Hàn ôm đùi ôm cổ Vương Bảo Nhạc sắc mặt hiện lên vẻ không lỡ, lớn tiếng mở miệng.
"Ba ba, hài nhi không thể không về tông môn một chuyến, trong khoảng thời gian này hài nhi không ở bên ngài, ba ba nhất định phải bảo trọng thân thể, ngàn vạn lần không nên quên hài nhi, còn có Tạ Hải Dương này xem xét cũng không phải là người tốt gì, ba ba phải cảnh giác đấy!"
"còn nữa, ba ba trông thấy gia gia của ta, giúp ta chào hỏi một chút , hài nhi tu luyện cường thịnh sẽ trở lại, bảo vệ cho cho ba ba và gia gia bình an!" Trần Hàn nói xong, không nhìn tới vẻ mặt đen xì của Tạ Hải Dương, lui ra phía sau vài bước, dập đầu hành đại về phía Vương Bảo Nhạc lễ, lúc này mới cẩn thận bước đi, dưới ánh mắt yêu thương của Vương Bảo Nhạc, dần dần đi xa.
"Sư thúc, này Trần Hàn tâm thuật bất chính, giảo hoạt đa đoan, thân là thiên kiêu nhưng lại không thèm để ý mặt mũi bản thân như thế . . . Loại người này, hoặc là thật sự kính yêu sư thúc nặng nhất trên đời, hoặc là. . . là âm hiểm đại ác chuyên đâm sau lưng!" Tạ Hải Dương thấy Trần Hàn đi rồi, trong lòng hừ một tiếng, thấp giọng mở miệng về phía Vương Bảo Nhạc.
Hắn biết rõ Trần Hàn nhìn y không vừa mắt, cũng nhìn ra Trần Hàn cũng như thế, trong nội tâm của Tạ Hải Dương thì những gia hỏa uy hiếp địa vị của mình trong lòng sư thúc đều là địch nhân, nhất là bây giờ trận chiến giữa Trần Thanh Tử cùng Liệt Nguyệt Thần Hoàng sắp chấm dứt, điều này khiến cho Tạ Hải Dương đã rất mực để ý đối với Vương Bảo Nhạc !
Vương Bảo Nhạc ho khan một tiếng, nhìn nới Trần Hàn rời đi , đáy lòng thổn thức, đối với tiện nghi nhi tử này, trong khoảng thời gian này đã có chỗ quen thuộc, lúc này đối phương vừa đi, không còn người hô ba ba, làm hắn hơi khó chịu.
" Đứa nhỏ này, dù sao cũng muốn tự mình bay đi.” Bảo Nhạc thở dài, sờ sờ cằm không râu, lại nhìn về phía Tạ Hải Dương, mở miệng trấn an một phen, lúc này mới cất bước , mang mọi người bước vào Liệt Diễm tinh hệ.
Nhiệt độ cao cùng tinh không quen thuộc đều khiến Bảo Nhạc có chút sững sờ, rõ ràng từ lúc rời đi trở về không còn bao lâu, nhưng trong cảm giác của hắn, dường như đã vô tận năm tháng trôi qua
.
Trước khi đi, hắn là một hành tinh, sau khi trở về, hắn đã trở thành một hằng tinh!
Trước khi đi, hắn còn ngây thơ đối với Vị Ương, sau khi trở về, hắn đã hiểu rõ đối với Vị Ương ..
Trước khi đi còn tưởng rằng mình là mình, sau khi trở về đã hiểu rõ hết kiếp trước, biết rõ lai lịch của mình.
Có thể tác động của chuyến đi này, đối với Vương Bảo Nhạc có ý nghĩa và ảnh hưởng vô cùng to lớn, thế cho nên lúc này hắn sững sờ, cho đến khi đến chủ tinh Liệt Diễm, thấy được Thần Ngưu phía xa, mới chậm rãi khôi phục, ôm quyền cúi đầu.
"Bái kiến Viêm Linh tiền bối!"
Thần Ngưu thở ra một hươi, khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua Vương Bảo Nhạc trên người, truyền ra tiếng cười.
"có nhiều thay đổi, trở lại là tốt rồi."
Vương Bảo Nhạc mỉm cười, vừa muốn nói chuyện, thì một đạo thân ảnh từ Liệt Diễm chủ tinh trong nhanh chóng bay đến, người chưa tới thì giọng nói đã truyền đến .
"Tiểu thập lúc, ngươi có thể trở về , thật là muốn chết sư huynh ta rồi." Người nói chuyện, đúng là sư huynh thập ngũ như cọng giá của bảo nhạc.
"Bái kiến thập ngũ sư huynh!" Vương Bảo Nhạc cũng nở nụ cười, đồng thời ánh mắt nhìn qua, cũng thấy đằng sau thập ngũ sư huynh, là sư huynh sư tỷ của hắn.
Mặc dù Đại sư tỷ không tới, nhưng những sư huynh sư tỷ này, vẫn trước sau như một, trong vẻ tươi cười mang theo sự ân cần, làm nội tâm Vương Bảo Nhạc tràn ngập ôn hòa, nhanh chóng đi tới cùng mọi người đàm tiếu, tiến vào Liệt Diễm tinh hệ.
Sau khi hàn huyên một phen, Vương Bảo Nhạc đi bái kiến Đại sư tỷ, Đại sư tỷ trong động phủ, vẻ mặt của hắn cung kính, Đại sư tỷ cũng là mang trên mặt vẻ tươi cười, chỉ điểm một chút tu vi Hằng Tinh cho Vương Bảo Nhạc, lúc này hắn mới cáo từ, rời đi. . . đến chỗ Nhị sư huynh.
Nhưng đáng tiếc, Nhị sư tu luyện hương Hỏa Chi Đạo huynh giống như ngủ say, Vương Bảo Nhạc ở ngoài động phủ chờ giây lát, mà không thấy đáp lại , vì vậy ôm quyền rời đi, cuối cùng. . . Hắn đi bái kiến Liệt Diễm lão tổ.
trong chủ điện Liệt Diễm, Liệt Diễm lão tổ đang khoanh chân ngồi, thân thể có biển lửa bốc lên, khí thế cả người như bao phủ toàn bộ tinh vực , Vương Bảo Nhạc thấy vậy thở sâu, nhấc áo, quỳ xuống.
"Đệ tử bái kiến sư tôn!"
Vương Bảo Nhạc mở miệng, Liệt Diễm lão tổ ngồi đó chậm rãi mắt ra, chớp động một hồi làm toàn bộ Liệt Diễm tinh hệ ầm ầm rung chuyển, như Thần Linh khai mục!
"Thiên Mệnh có cảm ứng, đạo tinh lên cõi vĩnh hằng, không tệ, Bảo Nhạc. . . Ngươi không để cho vi sư thất vọng, rất tốt!" Giọng nói như sấm, rung động xung quanh, làm tâm thần Vương Bảo Nhạc lay động không thôi , một chút thương thế thần hồn trong trận chiến với Xung Ý Tử đã lập tức khỏi hẳn!
Đồng thời trong sự rung động không thôi, truyền ra tiếng ken két, rất nhiều tử khí toàn thân tràn ra, đây là nguyền rủa của Xung Ý Tử còn sót lại, lúc này trong giọng nói của Liệt Diễm lão tổ, toàn bộ tiêu tán.
Nếu như không ra tay, tự Vương Bảo Nhạc cũng có thể khôi phục, nhưng cần tốn ít thời gian, lúc này lập tức hoàn toàn khỏi hẳn, cảm giác thanh thản tràn ngập toàn thân, Vương Bảo Nhạc thở sâu, mở miệng một lần nữa.
"Đa tạ sư tôn! Sư tôn. . . trên Cửu Châu đạo . . ."
"Không sao, Cửu Châu đạo không dám đến đây gây rối! Chuyện này ngươi làm đúng, sau này gặp phải kẻ tới trêu chọc, trực tiếp chém giết, Liệt Diễm nhất mạch ta, chưa từng có sợ phiền phức bao giờ, nguyền rủa của vi sư lúc nào cũng sẵn sàng, ta xem Vũ Trụ Thần hoàng nào, dám đồng quy vu tận với ta!" Liệt Diễm lão tổ nhẹ giọng mở miệng, trong thần sắc mang theo một tia ngạo nghễ.
Loại cảm giác có chỗ dựa này, làm cho lòng Vương Bảo Nhạc rất dễ chịu, vì vậy nang tay lấy ra tàn hồn Xung Ý Tử.
"Sư tôn, tàn hồn này. . ."
" ôi dào chuyện nhỏ, ngươi muốn xử lý như thế nào thì xử lý như thế." Liệt Diễm lão tổ không để ý, sau khi nghĩ nghĩ trong ánh mắt lộ ra một tia thâm thúy, nhìn về phía Vương Bảo Nhạc.
"chăc ngươi cũng Nghe nói sự tình sư huynh Trần Thanh Tử của ngươi rồi, ngươi có cho dù gì không?"
Vương Bảo Nhạc im lặng, trên thực tế trên đường trở lại, đã nghe qua sự tình sư huynh, đáy lòng đã có cách nghĩ, Vương Bảo Nhạc ngẩng đầu thấp giọng mở miệng.
"đệ tử muốn tới chỗ chiến trường sư huynh cùng Liệt Nguyệt Thần Hoàng."
"gặp sư huynh của ngươi sao?" Liệt Diễm lão tổ nhướng mày.
"không chỉ cung nghênh sư huynh xuất quan, cũng là muốn đi tới nơi đó cảm ngộ hấp thu, tranh thủ làm cho tu vi bản thân một lần nữa đột phá!" Vương Bảo Nhạc trầm giọng nói, đây là cách nghĩ chân thật của hắn.
"Ngươi vừa mới đột phá. . . lại nóng lòng như thế?" Liệt Diễm lão tổ trầm ngâm một chút, trầm giọng mở miệng.
"Sư tôn, trong cảm ngộ ở kiếp trước, đệ tử thấy được một sự việc. . . Ta phải nhanh chóng càng mạnh hơn nữa!" Vương Bảo Nhạc thở sâu, nói khẽ.
Liệt Diễm lão tổ im lặng, sau một lúc lâu mới thở dài.
" chiến trường Trần Thanh Tử cùng Liệt Nguyệt Thần Hoàng rất nguy hiểm, tất cả mạch hệ Hoàng tộc trong Vị Ương tộc, mặc dù cũng không phải là hoàn toàn đạt thành nhận thức chung, nhưng như thế nào đi nữa thì bọn họ cũng không thể để cho Liệt Nguyệt Thần Hoàng, cứ như vậy mà vẫn lạc."
"nói một cách chính xác, là không thể vẫn lạc nếu không trả bất luận giá gì."
" trong Vị Ương tộc, có người hi vọng Liệt Nguyệt chết, có người hi vọng Liệt Nguyệt sống, nhưng hơn hết . . . Là hi vọng hắn cùng với sư huynh Trần Thanh Tử của ngươi, đồng quy vu tận."
"Đồng thời Minh Tông che dấu nhiều năm, cũng không có khả năng ngồi nhìn việc này, cũng sẽ xuất thủ."
"Cho nên, chỗ đó tuy có cơ duyên to lớn, nhưng khả cũng hung hiểm cũng vậy, một mảnh hỗn loạn, mặc dù tất cả các đại tông môn và gia tộc đều có thiên kiêu qua đó, nhưng qua đó . . Cũng không phải hạt giống trọng điểm."
"Chỗ đó. . . Có đại cơ duyên, cũng có đại sinh tử, Bảo Nhạc, ngươi xác định muốn đi?"