"đã Qua bao lâu?" trong mắt Vương Bảo Nhạc có chút hoảng hốt, hồi lâu sau mới nhìn về phía Thiên Pháp Thượng Nhân.
.
"Bảy mươi chín ngày." trong mắt Thiên Pháp thượng nhân khó dấu vẻ mỏi mệt, tơ máu tràn ngập, đồng thời khí tức trên thân cũng phiêu hốt bất định, hơn nữa sắc mặt tái nhợt, tất cả những điều này nói rõ lần cảm ngộ của Vương Bảo Nhạc làm cho hắn tiêu hao quá lớn.
lão nô Một bên thượng nhân, thì càng suy yếu, lúc này khoanh đang chân ngồi ở chỗ kia, nhắm mắt tu dưỡng, hiển nhiên chỉ dựa vào Thiên Pháp thượng nhân là không thể làm cho Vương Bảo Nhạc có thể chìm vào cảm ngộ hoàn toàn, lúc này cả hai người bọn họ cùng nhau trả giá.
Và còn Thiên Mệnh Chi Thư, cũng vô cùng ảm đạm, thoạt nhìn không có vẻ rực rỡ như xưa, đã trở nên bình thường hơn rất nhiều, phải rất lâu sau mới có thể từ từ khôi phục lại. ..
Mặc dù. . . cảm ngộ kiếp này, hắn chỉ là dùng Thiên Mệnh Chi Thư làm phương tiện, dùng lực lượng bản thân thôi động là thứ nhất, chủ yếu vẫn là lực lượng bản thân Vương Bảo Nhạc nhưng vẫn khiến hắn gần như không thể chống đỡ được.
Từ kiếp thứ hai đến kiếp thứ bảy mươi chín cũng được, nhưng kiếp thứ nhất ... bởi vì nó liên quan đến một sự tồn tại không thể tưởng tượng được, nên việc Bảo Nhạc có thể tồn tại cho đến thức tỉnh là một điều kỳ diệu.
Bảo Nhạc tuy rằng không biết chi tiết, nhưng hắn có thể hiểu được đại ý, cho nên trong khoảnh khắc tỏ vẻ cảm kích, hít sâu một hơi đứng dậy, về phía Thiên Pháp thượng nhân, về phía lão nô bên cạnh đang nhắm mắt, về phía Thiên Mệnh Chi Thư, ôm quyền vái ba vái!
Ba vái này không thể nào biểu đạt sự cảm kích hoàn toàn của hắn, bởi vì lúc này cảm ngộ kiếp trước, đối với Vương Bảo Nhạc mà nói, là thu hoạch quá lớn, khiến cho trí nhớ của hắn , đều dung quán thông, biết được trước kia, biết được bây giờ, biết chắc hiểu gần như hơn phân nửa chân tướng.
Điều này làm cho khí tức cả người hắn, cũng thay đổi khác nhau, gần như Vương Bảo Nhạc đứng dậy vái ba vái, tu vi trên người hắn chấn động, ầm ầm bộc phát.
Tất cả những cảm ngộ Kiếp trước , lắng đọng qua tuế nguyệt, đều truyền đến khuếch tán trong cơ thể Bảo Nhạc lúc này, thôi động tu vi hắn không ngừng tăng lên, đã trực tiếp đột phá cực hạn Hành Tinh, đến một . . . cảnh giới đặc biệt Có thể nói là trước nay chưa từng có !
Sở dĩ đặc biệt là trước hắn chưa từng có tu sĩ hành tinh nào có thể đạt tới độ cao này, này độ cao thể hiện trên chín cổ tinh, càng thể hiện ở đạo tinh Vương Bảo Nhạc !
cộng minh Cổ tinh, dưới sự cảm ngộ kiếp trước trở về, chín đại cổ tinh, chín loại quy tắc, trình độ cộng minh tiếp tục tăng lên, cuối cùng tất cả đều ở mức chín mươi chín phần trăm. !
Loại trình độ này, dùng cổ tinh để hình dung, cũng cũng không đúng rồi, chúng. . . có lẽ được gọi là, chuẩn đạo tinh rồi!
Loại biến hóa này, cho Vương Bảo Nhạc sự tăng cường đến trình độ không gì sánh kịp, khiến cho chiến lực của hắn lại một lần nữa đề cao không ít, và thay đổi đáng kinh ngạc chính là Đạo Tinh của hắn!
hào quang đạo tinh lúc này sáng chói trong thần hồn của hắn , và sự thay đổi lớn nhất được phản ánh trong đó chính là kích thước của không gian!
Vốn vị cách của đạo tinh đã cực cao, nhưng cũng chỉ là Hành Tinh mà thôi, còn bây giờ. . . Mặc dù là Hành Tinh giống nhau, nhưng đã nhiên vượt qua Hằng Tinh tầm thường!
Ít nhất, tất cả các Hằng Tinh mà Bảo Nhạc nhìn thấy từ trước đến nay đều kém xa so với Đạo Tinh của mình, Hành Tinh khổng lồ như thế , ẩn chứa lực lượng, cũng làm cho bản thân Vương Bảo Nhạc cảm thụ chấn động.
Nếu như đem tu vi Hành Tinh vì như một hồ nước, thì đạt tới cảnh giới Hằng Tinh, do xuất hiện biến hóa về chất, nên hồ nước hóa thành Hàn Băng, chiến lực đột phá, thì Bảo Nhạc lúc này vẫn ở trong trạng thái hành tinh, hồ nướ của hắn, không phải một hồ nước nữa rồi, nó là. . . Một mảnh Đại Hải mênh mông!
biển Này, vượt qua hồ băng Hằng Tinh, cho dù chất lượng kém hơn, nhưng bằng vào số lượng khủng bố, đã có thể đền bù , vạn quân chi hải đánh ra, hồ băng mặc dù kiên, nhưng chắc chắn sẽ bị hủy diệt, dễ như trở bàn tay!
Và Bảo Nhạc không dễ để đánh giá hắn mạnh đến mức nào, nhưng hắn biết. . . Tu vi, không phải là đòn sát thủ của mình, đòn sát thủ hắn là nhận thức đối với thế giới, cùng với. . . hình ảnh của Kiếp trước!
Đó là lý do tại sao người ta nói rằng hắn là hành tinh cảnh đặc biệt nhất trong toàn bộ thế giới bia đá cho đến nay!
Và tất cả những lợi ích này đều không thể tách rời sự giúp đỡ của Thiên Pháp Thượng Nhân, vì vậy sau ba vái, , Bảo Nhạc ngẩng đầu nhìn chằm chằm Thiên Pháp Thượng Nhân và nhẹ giọng nói.
"đa tạ!"
Hắn không hứa hẹn gì, nhưng lời cảm ơn chân thành này đủ để bày tỏ tấm lòng của hắn, Thiên Pháp Thượng Nhân đương nhiên hiểu được, trên mặt lộ ra nụ cười.
"Bảo trọng."
Vương Bảo Nhạc nhẹ gật đầu, ngẩng đầu nhìn xung quanh , thần thức tản ra bao phủ Thiên Mệnh Tinh, sau nhìn chằm chằm một lúc lâu, trong mắt hắn lộ ra một tia ý chí dạt dào đối với tương lai, một lần nữa cúi đầu Thiên Pháp thượng nhân, thân thể Vương Bảo Nhạc nhoáng một cái , cả người hóa thành một đạo trường hồng, lao thẳng lên bầu trời,!
thân ảnh hắn trên không, chung quanh hắn lập tức có cửu đạo quy tắc đến từ chuẩn đạo tinh biến ảo, đồng thời xung quanh còn có lực lượng đạo tinh mênh mông nâng lên, khiến hào quang trên người hắn,sáng chói, đồng thời hư vô trước mặt hình thành từng đạo đồ đằng điềm lành, khiến hắn như là trung tâm của bầu trời.
Cho đến càng ngày càng xa, lúc này trong mắt Thiên Pháp thượng nhân mới mang theo sự chúc phúc, thì thào nói nhỏ.
" Thực ra, phải là ta cảm ơn ngươi mới đúng, cũng vì ngươi mà ta. . . Đã hiểu ra Khởi Nguyên của thế giới này."
Những lời này, Vương Bảo Nhạc đang trên Bầu trời, cũng nghe được, hắn hơi dừng lại, nhưng sau đó càng lúc càng nhanh, thẳng đến tinh không, đồng thời trong đầu của hắn cũng đang suy tư một vấn đề.
"Ta, rốt cuộc từ đâu tới. . ." t Trước mắt Bảo Nhạc, trong trí nhớ hiện lên vòng xoáy dẫn tới vùng đất không rõ, hắn rất muốn biết, thậm chí hắn có một loại cảm giác mờ mịt rằng, vùng đất trong vòng xoáy kia, dường như có gì tồn tại, vẫn đang triệu hoán mình.
bay vào tinh không một lúc lâu, thấy được chiến hạm ngừng ở lại nơi đó, Vương Bảo Nhạc mới đem suy nghĩ đè xuống, bay về phía chiến hạm .
Thần trí của hắn bao trùm, bỏ qua phòng hộ chiến hạm, dĩ nhiên thấy được bọn người Tạ Hải Dương cùng với Trần Hàn, hơn nữa thấy được những Hộ Đạo giả Hằng Tinh đến từ Liệt Diễm tinh hệ kia, sau thần thức hắn đảo qua ước chừng mấy thời gian nhịp thở , thì thần sắc bọn họ bỗng nhiên đại biến.
"ai!" từng tiếng quát khẽ, lập tức từ trong chiến hạm truyền ra, Hằng Tinh Hộ đạo giả của Vương Bảo Nhạc , Tạ Hải Dương, và , Trần Hàn, lập tức xông ra ngoài chiến hạm, như lâm đại địch, nhìn về phía Vương Bảo Nhạc đang tiến đến .
Tổng cộng hơn ba mươi Hằng Tinh, trong lúc này ngoại trừ hai vị là Hằng Tinh Hoàng cấp, còn lại đều là Hằng Tinh Phàm cấp, dù vậy, nhưng lúc những Hằng Tinh này xuất hiện, khí thế cùng với chấn động trên người tràn ra, vẫn ngập trời.
Dù đã chuẩn bị khí thế ngập trời như vậy nhưng thần sắc của bọn họ vẫn biến hóa, nhìn chằm chằm về phía thân ảnh khủng bố đang xông ra từ Thiên Mệnh Tinh trong.
Trong mắt bọn họ nhìn thấy không phải là chân thân Vương Bảo Nhạc, bởi vì có chút nhận thức cách trở, khiến ánh mắt cho bọn không thấy rõ Vương Bảo Nhạc, cho dù là khí tức vẫn thân ảnh.
Có thể nhìn thấy. . . Chỉ có một màngôi sao hư ảo siêu việt Hằng Tinh, dùng khí thế bàng bạc đến cực điểm để hình dung, đột nhiên xuất hiện Thiên Mệnh Tinh , đang ầm ầm phóng tới chỗ bọn họ.
Rõ ràng không phải Hằng Tinh, chỉ là Hành Tinh, nhưng uy áp tản ra, lại làm cho bọn họ những tu sĩ Hằng Tinh này, cũng hãi hùng khiếp vía, hoảng sợ, nhất là bọn họ nhìn thấy ngôi sao khổng lồ hư ảo, còn có chín ngôi sao vờn quanh rõ ràng, như vệ tinh, làm khí thế của nó càng tăng kinh khủng, điều này làm cho những Hằng Tinh này theo bản năng bắt đầu triển khai thần thông.
Về phần Tạ Hải Dương cùng Trần Hàn lúc này hai mắt ngưng trọng, cũng may Vương Bảo Lập cũng lập tức chú ý tới trạng thái của mình, dường như khiến những người quen thuộc này không thể nhìn rõ mình, cho nên sau một lát mới nói ra lời.
“Là ta.”
Khi lời nói của hắn vang lên, dưới sự trấn áp có chủ ý của Bảo Nhạc, đạo tinh cùng những chuẩn đạo tinh xung quanh thân thể của hắn , đều thu nhỏ lại nhanh chóng, cho đến toàn bộ thu liễm lại trong thân thể, lợi dụng huyễn pháp bổn nguyên, làm cho hình dáng của mình có thể chiết xạ đến trong mắt người khác, thân ảnh của hắn. . . Mới rốt cục xuất hiện ở mọi người trong mắt.
"Thiếu chủ? !"
"Bảo Nhạc sư thúc? !"
"Ba ba? !"
Những tu sĩ hằng tinh của Liệt Diễm tinh hệ, cũng như Tạ Hải Dương và Trần Hàn, lúc này mỗi người đều mở to hai mắt, lộ ra vẻ khó tin, ngơ ngác nhìn Bảo Nhạc xuất hiện trong mắt.
Mặc dù họ biết rằng Bảo Nhạc đã giành được rất nhiều lợi ích trong cuộc thí luyện của Thiên Mệnh tinh, và biểu hiện nổi bật trong thọ yến, nhưng bây giờ tận mắt thấy ngôi sao mênh mông vừa rồi, và trạng thái kỳ lạ dường như vô hình, làm nội tâm của bọn họ dấy lên sóng gió ngập trời.