Lần này, trong thọ yến của Thiên Pháp thượng nhân, tất cả các tu sĩ đến chúc thọ kể cả Lý Uyển Nhi, đều đã có một loại cảm giác hoàn toàn mới.
ngọn nguồncủa tất cả những điều này này, là bởi vì. . . Vương Bảo Nhạc!
Về phần thời điểm, đó là sau cuộc thí luyện cảm ngộ kiếp trước, cho dù là Vương Bảo Nhạc vừa ra đánh thụ thương đệ tử Thần Hoàng, khiến Đạo Tử Cửu Châu không thể không làm tự thương để bồi lễ, vẫn phần đông hình chiếu đại năng cảm thấy không đột ngột chút nào với chỗ ngồi của hắn, có vẻ nên là như thế, vẫn cái vỗ nhẹ nhàng, làm cho Hắc bào nhân sụp đổ.
Còn có những người khác sau nhìn tàn ảnh tương lai thì vẻ mặt biến hóa, và. . . Vương Bảo Nhạc có một cách quan sát tương lai trước nay chưa có, và. . . Thiên Mệnh Chi Thư, lại xuất hiện vẻ ân cần nịnh nọt như thế kia, tất cả những điều này, khiến cho mọi người, một mực in sâu trong linh hồn lần chúc thọ này .
Còn lão nô Thiên Pháp thượng nhân, cũng như vậy, nhất là Thiên Mệnh Chi Thư ân cần cùng nịnh nọt, khiến cho ông có chút hoảng hốt, cảm giác mình những năm mình kính sợ đối với Thiên Mệnh Chi Thư đã qua .
"Không nghĩ tới, hóa ra Thiên Mệnh Chi Thư ngươi là như thế này. . ." nội tâm lão nô Thượng nhân, nhịn không được thổn thức , gợn sóng khuếch tán, thế giới trước mắt Vương Bảo Nhạc, cũng lại một một lần nữa xuất hiện biến hóa.
Có lẽ là sự khác biệt giữa bị động vàchủ động , nên lúc này căn bản là không cần Vương Bảo Nhạc phân phó, mặc dù hình ảnh từ đầu mơ hồ, nhưng đang nhanh chóng thay đổi, có vẻ như Thiên Mệnh Chi Thư chính thức nổi giận, vì vậy trước mắt Vương Bảo Nhạc nhanh chóng hiện ra liên tiếp tàn ảnh tương lai. . .
Mỗi hình ảnh đều vô cùng tinh xảo và tinh tế, ngay cả mồ hôi ,sợi tóc trên mặt cũng rất rõ ràng, lại càng không cần phải nói hình nền, hoàn toàn là đạt đến trình độ cực hạn.
Hơn nữa Vương Bảo Nhạc lo lắng nhìn không hiểu. . . Thiên Mệnh Chi Thư còn ghi trên đầu mỗi nhân vật những ghi chú , giải thích người này tên gì , lai lịch ra sao, tu vi cùng với pháp bảo như thế nào. . .
Và đây không phải là điều khiến Bảo Nhạc choáng ngợp nhất. Điều khiến hắn bị choáng ngợp nhất là những lời giới thiệu này bao gồm các mối liên hệ và bí mật cá nhân của đối phương, hơn nữa Vương Bảo Nhạc nhìn chăm chú một người thời gian dài , hắn rõ ràng còn thấy được quỹ tích nhân sinh của đối phương !
Cảnh tượng này khiến Bảo Nhạc có chút không thể tin được, hắn không khỏi nghĩ đến một loại tồn tại đặc biệt ở Liên Bang Trái Đất, loại tồn tại này có thể di chuyển thế giới bằng sự chấp nhất của nó, và sự cần mẫn của nó có thể làm tan chảy băng hà.
Vì vậy trong thần sắc cổ quái, Vương Bảo Nhạc nhịn không được xem xét một phen, nhưng hiển nhiên chống đỡ loại trình độ xem xét này, đối với bản thân Thiên Mệnh Chi Thư cũng có tiêu hao thật lớn, cho nên xem một ít , phát hiện hình ảnh cũng bắt đầu không còn sịn sò nữa, thậm chí có chút ít mơ hồ , thì Vương Bảo Nhạc ngừng xem quỹ tích người khác, nhanh chóng lật xem suy diễn r tàn ảnh tương lai mình.
Hắn thấy được Minh Tông quật khởi, cũng nhìn thấy chiến tranh vô tận, thấy được mình tu vi đến Hằng Tinh, đến tinh vực, nhưng những thứ này đều là đoạn ngắn, tất cả những quá trình không hề có điểm liên kết, sâu chuỗi, thậm chí hình ảnh xuất hiện hư ảo, điều này nói rõ những đoạn ngắn này, chỉ là khả năng, không phải duy nhất.
Cho đến có hai hình ảnh, làm cho Vương Bảo Nhạc nhìn chăm chú lâu một ít, trong hình ảnh thứ nhất, có sư tôn Liệt Diễm lão tổ, có sư huynh Trần Thanh Tử, còn có mình.
Trong tấm hình, sư huynh Trần Thanh Tử cùng sư tôn Liệt Diễm lão tổ bị thương, nhưng xung phong liều chết đến, muốn cứu mình đang rơi vào hiểm cảnh, vẻ mặt của bọn họ lo lắng, làm cho tâm thần Vương Bảo Nhạc chảy ra dòng nước ấm.
hình ảnh Thứ hai, là sư huynh Trần Thanh Tử, đem một khối Tinh Thạch màu đen, vẻ mặt ngưng trọng giao cho mình, trong tấm hình, hắn nói rằng
"Tiểu sư đệ, Minh Tông, giao cho ngươi rồi."
Hình ảnh chấm dứt, Vương Bảo Nhạc yên lặng đứng ở nơi đó, nhìn xung quanh một lần nữa biến thành mơ hồ, trong đầu hiện ra thân ảnh sư huynh Trần Thanh Tử, hắn lại nhớ sư huynh rồi.
Mặc dù lúc này là tàn ảnh, cũng không phải là chuyện nhất định sẽ xảy ra trong tương lai, nhưng Vương Bảo Nhạc đã thỏa mãn, phải rời đi , nhưng bỗng nhiên nghĩ tới vẻ biến hóa của đệ tử Thần Hoàng và Đạo Tử Cửu Châu sau xem hết tàn ảnh, vì vậy nội tâm khẽ động.
"Ta muốn thấy tàn ảnh tương lai hai người Đạo tử thứ 9 Cơ Già thần hoàng, cùng với Đạo tử thứ 7 cửu châu đạo ."
Nếu như là lúc khác, Thiên Mệnh Chi Thư đối với loại yêu cầu này Vương Bảo Nhạc tất nhiên là sẽ cự tuyệt, nhưng bây giờ. . . sau Vương Bảo Nhạc nói xong, trước mắt của hắn xuất hiện tàn ảnh tương lai của đệ tử Cơ Già Thần Hoàng.
trong hình ảnh, Linh lam, đã bị chết trong một hồi trong tranh đấu Vị Ương tộc, không liên quan đến mình, nhưng có thể nhìn thấy những thứ này, thì vị đệ tử Thần Hoàng kia, vẫn có khả năng nhất định hóa giải nguy cơ.
"Thằng này quả nhiên là bịp ta, bày ra một bộ giống như thấy được bộ dạng tương lai ta khủng bố như thế nào, vì chính là để người khác chú ý, do đó kéo địch nhân đến cho ta." Vương Bảo Nhạc cười lạnh một tiếng, hàn mang trong mắt lóe lên, lại nhìn về phía hình ảnh Đạo tử thứ 7 cửu châu đạo.
Hình ảnh này cũng chẳng có liên quan tới hắn quá lớn, người cuối cùng giết chết vị Đạo Tử này, cũng không phải mình, mà là sư huynh đồng môn!
"à thằng này cũng bịp ta!" Vương Bảo Nhạc lật tay, hiếu kỳ muốn nhìn tàn ảnh Tinh Kinh Tử và Tạ Hải Dương, nhưng sau nhìn qua thì sắc mặt Vương Bảo Nhạc không đúng.
Bởi vì tàn ảnh tương laiTinh Kinh Tử cũng không liên quan đến mình, về phần Tạ Hải Dương, cũng không liên quan quá lớn, không phải như lời tạ hải dương nói, mình dường như không phải là mình.
đệ tử Thần Hoàng cùng Đạo Tử Cửu Châu lừa gạt mình, có thể lý giải, nhưng khả năng Tinh Kinh Tử rất bé, tàn ảnh Tạ Hải Dương càng khiến cho hắn không cần phải như vậy.
Vương Bảo Nhạc im lặng, việc này lại quỷ dị rồi, trong khoảng thời gian ngắn không thể đoán được, sau một lúc lâu trầm ngâm, Vương Bảo Nhạc nhìn xung quanh mơ hồ, một cỗ cảm giác tim đập nhanh, sinh sôi.
"Đi thôi!" Vương Bảo Nhạc nghĩ nghĩ, chậm rãi mở miệng.
Nhưng vào lúc này, ý thức của Thiên Mệnh chi thư Dao động kịch liệt, chỉ kịp truyền cho Vương Bảo một ý niệm, biến mất, dường như có một ý thức khác, từ trong hư không bay tới, trực tiếp trấn áp. Thiên Mệnh chi thư, hàng lâm nơi đây.!
Hóa thành một giọng nói sâu kín, đột nhiên vang vọng trong vùng tàn ảnh mơ hồ này của tương lai.
"Còn có một hình ảnh khác, Linh Thần tiểu gia hỏa này không đủ, cho nên ta không suy diễn ra được, nhưng ta thì có thể. . . Ngươi muốn nhìn không?"
Ngay những lời này nói ra, Bảo Nhạc dựng tóc gáy, Vẻ mặt của hắn thay đổi ngay lập tức, hơi thở dồn dập, bởi vì, vừa rồi Thiên Mệnh Chi Thư truyền lại ý niệm trong đầu nói cho hắn biết, có một cỗ ý thức đến từ tương lai, hàng lâm nơi đây. và đây không phải trọng điểm, trọng điểm là. . . giọng nói này, Vương Bảo Nhạc không xa lạ gì!
Đúng là. . . giọng nói của gương mặt do con rết mámàu máu biến thành !
"Ngươi là ai!" Vương Bảo Nhạc im lặng , trầm thấp mở miệng.
"Ta không phải đã nói cho ngươi rồi sao, , ta sẽ không nói lời nói giống như vậy lần thứ hai, cho nên. . . Câu trả lời của ngươi là gì?"
Vương Bảo Nhạc nheo mắt lại, suy tư một lát sau, hàn mang trong mắt lóe lên.
"Nhìn Xem!"
Gần như Vương Bảo Nhạc truyền ra lời nói, mơ hồ xung quanh nháy mắt biến mất, bị một mảnh tinh không khác với suy đoán trước đó thay thế, , hình ảnh lúc này hắn không phải đang nhìn, mà là cả người dung nhập đến phiến tinh này không giống như, dung nhập vào trong tình ảnh, đã trở thành người trong hình ảnh đó!
Hắn đứng tinh không, nhìn xung quanh xa xa, hắn thấy được. . . Một bàn tay, một bàn tay trong trí nhớ kiếp thứ 1 đã từng xuất hiện, , bàn tay đã giết chết hắn là Tân Hỏa Thần tộc!
Bàn tay này từ trong hư vô nhẹ nhàng áp lên trán của hắn, còn có âm thanh sâu kín vang vọng tinh không.
"Ta nên gọi ngươi là gì , Hắc Mộc bản? đây sẽ là vận mệnh của ngươi. . . Bị ta, đoạt xá!"
Vương Bảo Nhạc tâm thần nổ vang, lúc này tay kia hạ xuống, Vương Bảo Nhạc sớm có chuẩn bị, thần thông Tàn Nguyệt triển khai, pháp tắc thời phủ xuống, vì pháp tắc đặc biệt cho nên tay kia cũng bị ảnh hưởng một chút, nhưng lại không phải quay ngược, mà là dừng lại!
Dừng một chút như vậy là đủ rồi!
Trong cơ thể hắn có một hư ảnh cương thi biến ảo, về phía ngón tay gầm nhẹ.
"Quang!"
Hình ảnh ma nhận cũng biến ảo, gầm nhẹ.
"Trảm!"
Hình tảnh Tân Hỏa Thần Tộc xuất hiện, hướng lên trời gầm nhẹ!
"Xé!"
Hình ảnh của thiên kiêu một thời với hận ý ngập trời, oanh động, biến ảo ,gầm nhẹ.
"Phệ!"
Hình ảnh tiểu bạch lộc xông ra, có thể phá nát bình chướng thế giới, vọt tới đầu ngón tay!
"Liệt!"