Bóng dáng của năm người này nhanh chóng từ trong mơ hồ trở nên rõ ràng, khiến cho không ít người lập tức nhìn ra danh tính của họ.
"Là bọn họ!"
"đạo tử thứ 9 của Cơ Già Thần Hoàng. . . Người này cuồng ngạo vô cùng, hắn chính là chiếm tất cả ánh sáng dẫn dắt của ta, đáng hận, nhưng hắn quá mạnh mẽ, xem chúng ta như con sâu cái kiến, làm cho người không thể làm gì!"
"Còn có Tinh Kinh Tử. . . Thằng này sát khí rất nặng, không nghĩ tới hắn cũng có thể thành công!"
" Vương Bảo Nhạc cũng trong đó!"
Âm thanh náo động, nhìn thấy danh tính của năm người, đột nhiên lan truyền từ mọi hướng.
Trong năm người trên bầu trời, có đạo tử thứ 9 của nhất mạch Cơ Già Thần Hoàng, có Đạo Tử thứ bảy Cửu Châu đạo , trừ 2 bọn họ ra, còn lại ba người danh khí hơi chênh lệch một ít, mặc dù trong đó Vương Bảo Nhạc cũng có người nhìn tới, nhưng trong suy nghĩ mọi người, còn thì không bằng vị Đạo tử thứ 9 kia kia , tối đa cũng ngang với Đạo Tử thứ bảy Cửu Châu đạo mà thôi.
Về phần hai người cuối cùng, một là Tinh Kinh Tử cùng Vương Bảo Nhạc ở Tinh Vẫn Chi Địa, lưng cõng đại kiếm, người đầy sát khí, người khác. . . là Tạ Hải Dương!
Vào lúc này, với sự xuất hiện của bọn họ, cùng với việc mở miệng của lão nô bên cạnh Thiên Pháp Thượng Nhân ở hòn đảo phía trên miệng núi lửa, những tu sĩ trên 39 con hồng hoang thú. trong ánh mắt có hâm mộ, có ghen ghét, có oán hận tình cừu, cũng có phức tạp, dù sao có thể cảm ngộ đến kiếp thứ 10, bản thân nhất định được cơ duyên tạo hóa, cho nên đương nhiên làm cho người hâm mộ, bản thân không chuẩn bị, chỉ có thể trơ mắt nhìn người khác đạt được tư cách, cho nên ghen ghét cũng có thể lý giải.
Về phần cừu hận. . . Trên thực tế trong này mấy chục vạn tu sĩ, không khả năng chỉ có năm người cảm ngộ ra kiếp thứ mười, chỉ có điều đại đa số người trong thí luyện đều bị đoạt ánh sáng dẫn dắt, không thể không từ bỏ thí luyện, cho nên lúc này nhìn thấy năm người này, cừu hận cũng đương nhiên sinh ra.
Bầu trời trên, năm người bị vô số ánh mắt tụ, trong đó Đạo tử thứ 9Cơ Già Thần Hoàng nhất mạch, chói mắt nhất, dù sao y thân là Vị Ương tộc, bản thân tài trí hơn người, hơn nữa tục danh sư tôn y tăng thêm, khiến cho y cho dù ở địa phương nào, đều trở thành tiêu điểm, làm người chú mục.
Về phần mấy vị khác, ngoại trừ Đạo tử thứ 7 cửu châu đạo cùng Vương Bảo Nhạc miễn cưỡng có thể tranh nhau phát sáng, thì những người còn lại đều không cho rằng khí thế của mình có thể siêu việt Đạo tử thứ 9 kia
Nhưng tất cả những điều này nói rất dài dòng, một cảnh tượng mà mọi người không thể tưởng tượng được xuất hiện, thân ảnh năm người rõ ràng, tâm thần cùng khôi phục đều thấy được nhau, trong chốc lát. . . thì Vị Đạo tử thứ Cơ Già Thần Hoàng kia trong suy nghĩ mọi người, như thiên kiêu đứng đầu, cuồng ngạo vô cùng , vẻ mặt bỗng nhiên đại biến!
Y phát hiện mình rõ ràng đứng bên người Vương Bảo Nhạc, Vương Bảo Nhạc còn đang nhìn mình cười cười.
". . ." Phát hiện này, làm cho tâm thần y rung động không thôi, thiếu chút nữa muốn mở miệng mắng chửi người rồi, thật sự là Vương Bảo Nhạc cường hãn, đã làm cho y kiêng kị mãnh liệt, y không thể quên được lúc ấy mọi người bỏ chạy, đều không muốn bị Vương Bảo Nhạc nhìn chằm chằm vào, cho nên lúc này da đầu muốn nổ tung, thần sắc biến hóa trong gần như theo bản năng muốn rút lui, trong chốc lát cách xa Vương Bảo Nhạc .
Vẻ mặt đại biến còn có , còn có Đạo Tử thứ bảy Cửu Châu đạo , gã cũng là hít một hơi thật sâu, lập tức lui về phía sau, cách xa Vương Bảo Nhạc, tự hồ chỉ có như vậy, mới có thể làm cho gã cảm thấy an toàn.
Kể từ đó, mặc dù Tinh Kinh Tử cùng Tạ Hải Dương không nhúc nhích, có thể Đạo Tử thứ bảy cùng Đạo tử thứ 9 Thần Hoàng có vẻ mặt và cử động biến hòa làm cho mấy chục vạn tu sĩ phía dưới, sững sờ.
"cái gì thế kia?"
"Ta không nhìn lầm chứ, Đạo tử thứ 9 Cơ già thần hoàng cùng Đạo Tử Cửu Châu đạo, lại tránh Vương Bảo Nhạc?"
"Hẳn là bọn họ cùng Vương Bảo Nhạc đã giao thủ và bị thua trong?"
mọi người kinh ngạc , Vương Bảo Nhạc nheo lại mắt, lướt qua Đạo tử thứ 9 Cơ già thần hoàng cùng với Đạo tử thứ 7 cửu châu đạo đang khẩn trương, đối với 2 thằng này cảm ngộ ra kiếp thứ mười, không ngoài ý muốn Vương Bảo Nhạc, về phần Tinh Kinh Tử, bản thân y không tầm thường, cho nên cũng nằm trong dự liệu, nhưng Vương Bảo Nhạc không nghĩ tới Tạ Hải Dương,.
Vào lúc này, sau gật đầu với Tạ Hải Dương và Tinh Kinh Tử, Vương Bảo Nhạc quay người, nheo mắt nhìn về Đạo tử thứ 9 Cơ già thần hoàng. Bước chân đi tới.
Bước chân của hắn không nhanh, nhưng lại làm cho Đạo tử thứ 9 Cơ già thần hoàng sắc mặt lại biến, bỗng nhiên một lần nữa rút lui, truyền ra gầm nhẹ.
"Vương Bảo Nhạc. . ."
chưa kịp dứt lời, Bảo Nhạc vừa mới bước vài bước, như băng qua hư không, đã trực tiếp xuất hiện trước mặt Đạo tử thứ 9 Thần Hoàng nhất mạch.
Cùng lúc đó, lão nô bên cạnh Thiên Pháp Thượng Nhân cau mày, vừa định dừng lại, nhưng phía sau truyền đến một tiếng ho nhẹ của Thiên Pháp Thượng Nhân.
Nghe thấy tiếng ho nhẹ này, vị lão nô tu vi tinh vực này, cúi đầu, dừng lại không ngăn trở nữa.
Không ai có thể ngăn cản được, mặc cho đạo tử thứ 9 này có gào lên như thế nào, bấm niệm pháp quyết như thế nào, cũng không làm nên chuyện gì, Vương Bảo Nhạc xuất hiện, siết tay, trực tiếp đánh ra một quyền
Một quyền này, bình thường không gì lạ, nhưng lại ẩn chứa lực lượng kinh thiên động địa, thiên địa nổ vang, hư vô nhấc lên gợn sóng tê liệt, như giống như một cơn bão cuốn phăng mọi thứ, tập trung trước mặt đệ tử Thần Hoàng, nổ tung.
Trong tiếng Nổ vang, vị Đạo tử thứ 9 kia, căn bản không nửa điểm phản kháng, sức chống như tờ giấy, bị một quyền này Vương Bảo Nhạc trực tiếp sụp dễ như trở bàn tay, đổ , đánh lên thân thể, toàn thân gã chấn động mãnh liệt, máu tươi phun ra , thân thể rút lui, cho đến ra ngoài trăm trượng, lại 1 một lần nữa phun ra máu tươi, rất nhiều quy tắc sợi tơ trên người biến ảo, cái này không phải quy tắc của gã, mà đến từ trong một quyền này của Vương Bảo Nhạc, ẩn chứa chín đại lực lượng quy tắc.
quy tắc sợi tơ này, chuyển hóa từ vô hình thành hữu hình, lúc này chúng không ngừng đi vào trong và cơ thể gã,, khiến vết thương của gã ngày càng nhiều, thậm chí còn dao động căn cơ cổ tinh của gã, khiến cho cổ tinh gã ảm đạm nhanh chóng, thậm chí xuất hiện từng đạo vết nứt.
điều này làm cho vị đạo tử thứ 9 này trong lòng run lên bần bật, sắc mặt trắng bệch, trong mắt không thể che dấu vẻ hoảng sợ, nhưng áp chế phẫn không bộc phát, mà gào lên.
"Ngươi. . ."
"Một quyền này, là ngươi trong thí luyện đánh lén ta, trả cả gốc và lãi, nói thêm một chữ nữa, bây giờ ta sẽ. . . giết ngươi!" Vương Bảo Nhạc nhàn nhạt mở miệng, ánh mắt lạnh như băng nhìn vị kia Đạo tử thứ 9 Cơ già thần hoàng, bị ánh mắt của hắn quét qua, Đạo tử thứ 9 Cơ già thần hoàng như bị dội một gáo nước lạnh, thân thể run rẩy, cảm nhận được sát cơ, lập tức im lặng.
Không để ý tới vị Đạo tử thứ 9 Cơ già thần hoàng này, Vương Bảo Nhạc quay đầu, nhìn về phía Đạo tử thứ 7 cửu châu đạo lúc này sắc mặt hoàn toàn đại biến.
Đạo Tử này cũng là người quyết đoán, au nhìn thấy Bảo Nhạc xuất thủ , y rất xác định mình không thể nào né tránh được, cũng rất khó phản kháng, cho nên lúc này lại đưa tay trực tiếp đánh vào ngực mình, trong thanh âm răng rắc, xương ngực y vỡ vụn, thương thế thoạt nhìn không nhẹ, muốn đứng không vững, máu tươi trong miệng không ngừng tràn ra, nhưng y dường như không thèm để ý, mà ngẩng đầu nhìn về Vương Bảo Nhạc.
"Trước đó bị người đầu độc, đắc tội, mong đạo hữu thứ lỗi!"
Thương thế y có vẻ như thảm trọng, nhưng trên thực tế không động căn cơ, đan dược có thể làm cho y khôi phục, đây cũng là chỗ thông minh của y, bởi vì y biết rõ, nếu là Vương Bảo Nhạc xuất thủ, tám chín phần mười, Hành Tinh mình sẽ xuất hiện vỡ vụn, một như vậy, cũng không phải là đơn giản là đan dược có thể khôi phục được.
Thấy Đạo tử thứ 7 cửu châu đạo thức thời nhứ thế, Vương Bảo Nhạc nheo mắt lại, nhìn thật sâu đối phương , trước mặt vô số tu sĩ phía dưới thu hồi ánh mắt, bọn họ cả đám đều đang tâm thần chấn động, thì đi về hướng hòn đảo trên miệng núi lửa. tới gần , Bảo Nhạc đã chọn một trong mười đảo không hình chiếu nào tồn tại. không lập tức ngồi xuống, mà quay người về phía ở trung tâm, ôm quyền cúi đầu Thiên Pháp thượng nhân đang khoanh chân ngồi .
"Thượng nhân phong thái như cũ , thọ cùng trời đất."
chúc thọ lời này, làm cho lão nô bên người Thiên Pháp thượng nhân, một lần nữa nhíu mày, càng muốn khiển trách, nhưng một cảnh tượng cho nội tâm của lão chấn động lại xuất hiện!
Chỉ thấy Thiên Pháp thượng nhân đang khoanh chân ngồi ở chỗ kia, rõ ràng. . . Đứng lên, về phía Vương Bảo Nhạc đáp lễ!
Cảnh tượng này lập tức làm cho lão nô cùng với tu sĩ xung quanh, con mắt co rút lại!
Vương Bảo Nhạc cũng im lặng một chút, một lần nữa ôm quyền, lúc này mới ngồi xuống, hắn ngồi xuống, lập tức án kỷ trước mặt mơ hồ, tản mát ra một đạo cường quang, xông thẳng lên trời, cùng với khác tám mươi cửu đạo hình chiếu tản mát ra hào quang, đồng thời cùng nhau chiếu rọi, Tạ Hải Dương cùng Tinh Kinh Tử, cũng đè nặng nội tâm chấn động, nhanh chóng đến, tới những hòn đảo trống khác, ôm quyền chúc thọ.
hào quang thuộc cho bọn họ cũng trùng thiên, Đạo Tử Cửu Châu đạo sắc mặt tái nhợt cùng đạo tử thứ 9 cơ già thần hoàng, cũng trong im lặng mà tới gần, lựa chọn ngồi xuống chúc thọ.
nhưng. . . bốn người bọn họ chúc thọ chỉ lấy được mỉm cười gật đầu của Thiên Pháp thượng nhân, so với lúc trước đứng dậy đáp lễ, thì đối đãi chênh lệch một trời một vực rồi!