Thời gian trôi qua, đã qua ba mươi năm kể từ Tôn Đức chấm dứt câu chuyện về La cùng Cổ tranh Tiên .
Ba mươi năm, về cơ bản là nửa đời người, có thể xảy ra quá nhiều thay đổi,, có thể phát sinh quá nhiều chuyển hướng, đối với này huyện thành nhỏ mà nói, tuy có hài đồng sinh ra, lớn lên, kết hôn, sinh con.
Nhưng cũng có những người đã gục ngã, thất vọng và già đi cho đến chết
Điều không thay đổi là bản thân thị trấn này, cho dù là kiến trúc, vẫn tường thành, hoặc là nha môn đại viện, cùng với. . . trà lâu năm đó.
Nó vẫn vẫn, cho dù có bị hư hỏng nhưng nhìn tổng thể thì dường như không nhiều thay đổi, chỉ là ốc xá thiếu đi một ít ngói, tường thành thiếu một ít gạch đá, nha môn đại viện thiếu đi một ít bảng hiệu, cùng với. . . Trong trà lâu, thiếu đi người kể chuyện năm đó.
Nhưng trong huyện thành này, lại thêm một ít người và vật, nhiều thêm cửa hàng, tường thành nhiều tháp lâu hơn, nha môn đại viện nhiều mặt cổ hơn, trong trà lâu nhiều tiểu nhị hơn , cùng với. . . ở dưới cầu Đông Thành, nhiều hơn một tên ăn mày .
Tên ăn mày đầu đầy tóc trắng, quần áo lấm lem, bụi bẩn đầy trên da, nửa người dựa vào vách tường sau lưng, trước mặt là một chiếc bàn gỗ bị hỏng với hắc mộc bản, . lão khất này đang nhìn bầu trời, giống như đang ngẩn người, ánh mắt của lão đục ngầu, hình như sắp mù, trên người dơ bẩn, nhưng duy chỉ có gương mặt tràn đầy nếp nhăn của lão. . . là Rất sạch sẽ, rất sạch sẽ.
Dường như đây là thể diện duy nhất của lão
Chỉ là khuôn mặt sạch sẽ này không phù hợp với những người ăn mày khác xung quanh, và nó cũng không phù hợp với thanh âm nhộn nhịp của đám đông đến và đi xung quanh này.
lão dường như không quan tâm trên bầu trời đầy mây, lão khất phát ra âm thanh líu ríu trong cổ họng, , như vừa cười vừa khóc, cúi đầu, đập Mắc mộc bản lên trên bàn, phát ra tiếng vang thanh thúy năm đó .
"Lần trước ta đã nói đến Thương Mang đạo vực diệt vong trước chín ngàn vạn vô lượng kiếp , phiến thiên địa này, trong sâu thẳm của tinh không xa xôi vô tận, hai cường giả đã tồn tại từ thuở sơ khai." , tranh đoạt Tiên vị! "
" thấy La đại năng, nâng tay phải lên, nắm được Thiên Đạo, đang muốn bóp nát. . ."
"Nhưng Cổ lại lợi hại hơn, quay ngược thời gian. . ." giọng nói Lão khất trầm bồng du dương, lão lắc đầu, giống như đắm chìm trong câu chuyện, như thể trong đôi mắt lim dim của lão, thứ lão nhìn thấy không phải là đám đông vội vã, mà là những ánh mắt như si mê như say sưa kia trong trà lâu năm đó,.
Mặc dù lão mở miệng làm những tên ăn mày khác xung quanh bất mãn, nhưng lão vẫn dùng Hắc Mộc bản trong tay, đập trên mặt bàn, lắc đầu,kể chuyện tiếp.
"Lão đầu, này câu chuyện ngươi kể ba mươi năm rồi, có thể thay đổi được không?”
" Họ Tôn, mau câm miệng đi, quấy rầy mộng đẹp của đại gia ta, ngươi có phải lại cần ăn đòn rồi hay không!" giọng nói Bất mãn, phát ra càng mãnh liệt, Cuối cùng, một người ăn mày trung niên với vẻ ngoài dữ tợn bên cạnh bước tới,, tiến lên túm lấy cổ áo lão, hung ác trừng mắt.
" Tôn Lão đầu, ngươi còn cho là mình là Tôn tiên sinh lúc trước sao, ta cảnh cáo ngươi, lại quấy rầy giấc mộng Lão Tử, ngươi biến ra chỗ khác cho ta!"
trong mắt Lão khất mặc dù lờ mờ, nhưng cũng trừng mắt lên, nhìn hằm hằm tên ăn mày trung niên cầm lấy cổ áo mình.
"Lớn mật, ta là Tôn tiên sinh, ta là cử nhân, thanh danh nổi khắp thiên hạ, ta. . ."
" tên điên này!" tên ăn mày Trung niên nâng tay phải lên, đang muốn cho một cái bạt tai thì từ đằng xa truyền đến một tiếng quát khẽ.
"Dừng tay!"
giọng nói truyền đến, chỉ thấy từ cạnh cầu phía trên, có một lão giả ôm 1 tiểu đồng năm sáu tuổi, chậm rãi đi tới.
lão giả đến, tên ăn mày trung niên kia tranh thủ buông tay, vẻ hung tàn trên mặt biến thành a dua , nịnh nọt, vội mở miệng.
"Hóa ra là Chu viên ngoại, tiểu nhân vấn an lão nhân gia ngài."
"Lui ra đi." Chu viên cau mày, từ trong lòng ngực xuất ra một ít tiền ném tới, tên ăn mày trung niên tranh thủ nhặt lên, vẻ cười cười càng thêm nịnh nọt, vội vàng lui ra phía sau.
Không để ý tới gã, Chu viên ngoại này trong mắt mang theo vẻ cảm khái và phức tạp, nhìn về phía lão khất lúc này sửa sang lại mình quần áo , tiếp tục ngồi ở chỗ kia, đập Hắc Mộc bản một một lần nữa trên mặt bàn .
"Tôn tiên sinh, nếu ông có thời , kính xin kể cho ta một đoạn , ta muốn nghe lại đoạn La Thiên bày ra bố cục chín ngàn vạn vô lượng kiếp, chiến một trận cùng Cổ." Chu viên ngoại nhẹ giọng mở miệng.
Lão khất nhướng mày, lướt qua Chu viên ngoại, dò xét một phen, cười nhạt một tiếng.
"Hóa ra là Tiểu Nhị a, người tới đông đủ chưa "
Chu viên ngoại nghe vậy nở nụ cười, như nhớ lại, một lúc lâu sau mới lên tiếng
"Tôn tiên sinh, mọi người đều ở đây, chỉ chờ lão nhân gia ngài thôi." Nói xong, buông tiểu đồng hiếu kỳ trong ngực xuống, tiến lên dùng tay áo, xoa xoa bàn.
Lão khất lập tức cười đắc ý rồi, cầm lấy Hắc Mộc bản, gỗ một cái trên mặt , phát ra một tiếng ba.
"Lần trước ta nói đến. . ." Lão khất cất giọng vang vọng trong tiếng người hối hả ngoài đường, giống như mang lão về tới năm đó, Chu viên ngoại đối diện, dường như cũng là như vậy, hai người một nói, một nghe, cho đến hoàng hôn , lão khất ngủ rồi, Chu viên ngoại mới thở sâu, nhìn nhìn sắc trời màu ám, cởi áo khoác trùm lên trên người lão khất , sau đó thật sâu cúi đầu, lưu lại một chút ít tiền bạc, mang theo tiểu đồng rời đi.
Rất xa, có thể nghe được giọng nói của tiểu đồng hiếu kỳ.
"Gia gia, lão khất kia là ai a."
"ông ta sao , là Tôn tiên sinh, lúc trước gia gia vẫn còn làm tiểu nhị trà lâu, là sùng bái nhất tiên sinh."
"nhưng tại sao lại ở chỗ, không trở về nhà sao?"
"Tôn tiên sinh mơ ước đi thiên sơn vạn thủy, xem nhân sinh bá tánh, có lẽ ông ấy mệt mỏi, cho nên nghỉ ngơi ở chỗ này một chút." Tiếng thở dài của ông lão hòa với giọng nói lanh lảnh của tiểu đồng, càng lúc càng đi xa hơn.
Ông ta nhìn không thấy lão khất như ngủ say sau lưng, thân thể lúc này đang run rẩy, trong đôi mắt nhắm nghiền không thể che lấp, trên khuôn mặt sạch sẽ chảy xuống giọt lệ, bầu trời âm trầm cũng truyền đến sấm rền, những giọt mưa lạnh giá rơi trên nhân gian.
Hạt mưa lạnh đến mức lão khất vừa từ từ mở đôi mắt lim dim vừa run rẩy cầm lấy Mắc mộc bản trên bàn vuốt ve trên tay, đây là vật duy nhất đi cùng lão làm bạn đầu đến cuối.
Vuốt Hắc Mộc bản, lão khất ngẩng đầu nhìn bầu trời, lão nhớ tới trận mưa chấm dứt câu chuyện năm đó .
Ba mươi năm trước, mưa lạnh, không hơi ấm, giống như định mệnh, sau nói xong câu chuyện Cổ cùng La, ông đã không mộng, câu chuyện mình sáng tạo về ma, về yêu, về vĩnh hằng, về Bán Thần Bán Tiên, cũng bởi vì không đủ đặc sắc, mới bắt đầu mọi người chờ mong vô cùng, cho đến không thể kiên nhẫn được nữa, rốt cuộc chẳng còn ai chú ý nữa.
Lão đã thử rất nhiều phiên bản, nhưng đều không ngoài dự tính đã thất bại, và sự thất bại trong cách kể chuyện cũng khiến cho lão trong nhà càng thêm hèn mọn, nhạc phụ bất mãn, thê tử khinh miệt cùng chán ghét, những đắng chát này lão chỉ có thể gửi hi vọng ở khoa cử.
Nhưng. . . lão vẫn bị thất bại.
Sau những đả kích liên tục, làm cho Tôn Đức đến tuyệt lộ, rơi vào đường cùng, lão chỉ có thể một một lần nữa kể về câu chuyện Cổ cùng Tiên, điều này giúp lão khôi phục lại nhân sinh ban đầu trong một thời gian ngắn, nhưng thời gian ngày từng ngày qua đi, bảy năm , câu chuyện đặc sắc cỡ nào, cũng không chiến thắng được lặp lại, thời gian dần trôi qua, tất cả mọi người đã nghe qua, còn có nhiều nữa người ở chỗ khác cũng bắt chước , con đường cuối cùng của Tôn Đức cũng bị đoạn rồi.
lão không nguồn thu nhập, dần dần mất đi danh vọng và thể diện, lúc này, người vợ của lão sau vô số lần chán ghét, lại ở trước mặt lão mà cặp kè với người khác, thậm chí trong lúc nóng giận lão đã trực tiếp kết thúc cuộc hôn nhân của mình. Và thê tử thì tái hôn với những người khác rồi.
Tôn Đức, ăn lừa gạt đau khổ, bị đánh một trận nhừ tử, gãy hai chân, ném ra khỏi nhà, ngày hôm đó trời cũng mưa, cũng lạnh như băng.
lão mất gia đình, mất sự nghiệp, mất nhân phẩm, mất tất cả, mất đôi chân và than khóc trong mưa, cuối cùng lão không thể chịu được đả kích như vậy,lão điên rồi.
Hoặc là nói, lão không thể không điên, bởi vì lúc trước lão nổi tiếng nhất , lúc danh khí cao bao nhiêu, thì bây giờ sau thất lạc hai bàn tay trắng có bao nhiêu, khoảng cách này không phải người bình thường có thể chịu được.
Lão điên, ỷ lại những người nghe cũ thỉnh thoảng thở dài khất thực sau những hồi ức, dần dần lão đã trở thành tên ăn mày, một kẻ ăn mày sống trong thế giới của mình , vẫn kể chuyện
Nhiều lần lão tưởng mình sẽ chết, nhưng dường như là không cam lòng, cố giãy dụa sống sót, dù là. . . Làm bạn với lão , cũng chỉ có một khối Hắc Mộc bản.
Lúc này khẽ vuốt Hắc Mộc bản, Tôn Đức nhìn nước mưa, lão cảm thấy bây giờ so thường ngày dường như lạnh hơn, dường như toàn bộ thế giới cũng chỉ còn lại có bản thân lão, trong mắt tất cả những điều này, cũng biến thanhf mơ hồ, mờ nhạt, lão dường như đã nghe được rất nhiều giọng nói, thấy được rất nhiều thân ảnh.
"Tôn tiên sinh, kể một đoạn đi ."
"Đúng vậy a Tôn tiên sinh, chúng ta đều ngứa ngáy trong lòng, lão nhân gia ngài đừng thừa nước đục thả câu đấy."
"Tôn tiên sinh, Tôn tiên sinh của chúng ta a, ngươi để cho chúng ta đợi lâu thật, nhưng rất đáng giá!"
Nghe những tiếng nói xung quanh và nhìn những bóng dáng nhiệt tình, Tôn Đức mỉm cười, nhưng nụ cười của lão đang dần trở nên vĩnh hằng cơ thể lão đang lạnh đi.
Nhưng vào lúc này. . . lão chợt thấy có hai người trong đám người, , đặc biệt rõ ràng, đó là một trung niên tóc trắng, trong mắt hình như có bi thương, bên người còn có tiểu nữ hài quần áo màu hồng, đứa nhỏ này quần áo mặc dù đẹp, nhưng sắc mặt lại tái nhợt, hình dáng có chút hư ảo, tựa hồ sẽ tiêu tan bất cứ lúc nào.
Hai người họ đang ngồi đó, nhìn chằm chằm vào mình.
"Kính xin tiền bối, hãy cứu nữ nhi của ta, Vương mỗ nguyện trả giá bất cứ giá nào!" Tôn Đức nhìn lại , tóc trắng trung niên đứng dậy, về phía Tôn Đức, cúi đầu thật sâu