"Hóa ra. . . Đó là một miếng gỗ!" Vương Bảo Nhạc trầm mặc, sau một lúc mới thở dài một tiếng, mặc dù trong nội tâm rất khó có thể bình tĩnh lại, thấy được một chút quá khứ mà hắn rất muốn biết, nhưng trong lòng hắn vẫn không khỏi có chút phức tạp.
phức tạp, đến từ lại lịch chính bản thân mình.
"Ta là miếng gỗ sao?" Vương Bảo Nhạc đau đầu, nhưng cũng may suy nghĩ nhanh chóng đã bị hắn đè xuống, trong đầu hiện ra một trăm lẻ tám thân ảnh cực mà hắn thấy trong hình ảnh trước đó.
"Mỗi một thân ảnh, đều thâm bất khả trắc, tu vi vượt qua tưởng tượng của ta. . . Không biết cảnh giới gì, mà trong cơ thể những thân ảnh này, đều ẩn chứa thế giới." Vương Bảo Nhạc lẩm bẩm tỏng lòng, rồi bất giác xuất hiện trong đầu hiện ra thân ảnh lớn vô cùng phía trên một trăm lẻ tám thân ảnh, khó có thể hình dung, giống như nhưng trấn áp tất cả!
Cái loại ý chí bá đạo, còn có khí tức Hoàng giả, làm Vương Bảo Nhạc có đáp án.
"Đế Quân. . ." Vương Bảo Nhạc trên cơ bản đã có thể xác định bảy tám phần, thân ảnh Hoàng giả, là Đế Quân trong truyền thuyết, mà nơi ở cùng với một trăm lẻ tám thân ảnh, có lẽ là Vị Ương Đạo Vực chân chính. . ..
" thế giới bia đá, chẳng qua là 1 trong những phân giới cho một đám phân của Đế Quân được nuôi dưỡng mà thôi." Điểm này, Vương Bảo Nhạc là biết rồi, thậm chí hắn hiểu rõ, nếu không có Cổ Tiên đến, nếu không có La Thiên hóa thành phong ấn, thì năm đó phân giới Vị Ương này e là đã sớm trở về rồi.
Cũng chính là bởi vì La Thiên phong ấn, tạo thành nhân quả, khiến cho phân giới Vị Ương giống như đã đoạn liên hệ cùng chủ thể, nhưng mà Minh Tông làm sứ giả trấn áp, lần lượt khỏi động lại thế giới này, không ngừng nhược hóa mà xóa đi dấu vết cảu Vị Ương, làm phong ấn càng cường đại hơn.
Thật ra nếu không phải bản thân La Thiên xảy ra vấn đề, thì Vị Ương tộc trong tấm bia đá này, không có khả năng sống lại, dù là. . . mục đích La Thiên không phải nhằm vào Đế Quân, là vì phong ấn Cổ Tiên, nhưng đúng là vẫn còn. . . sinh ra một chút nhân quả liên quan Cùng Đế Quân khủng bố, .
Trong hai người ai mạnh hơn, Vương Bảo Nhạc không biết được, nhưng hắn hiểu được. . . La Thiên đã vẫn lạc, nên so sánh đã không có ý nghĩa gì, hắn quan tâm hơn, là Hắc Mộc bản trên mi tâm Đế Quân!
Hắc Mộc bản từ đâu mà ra, vì sao phân giới Vị Ương lại có thể triệu hoán nó ra. .
Trong suy tử của Vương Bảo Nhạc dần dần sinh ra một suy đoán táo bạo.
"chẳng lẽ, nguyên nhân mà Đế Quân phân ra phân thân rồi lại hội tụ phân thân trở về, mục đích. . . là để đối kháng với Hắc Mộc bản ở trên? Cho nên mới có triệu hoán ở phân giới, cảnh tượng Hắc Mộc bản xuất hiện, có lẽ. . . Là một loại tự cứu?" Vương Bảo Nhạc lại nhức đầu, tin tức biết được quá ít, cho nên cách nghĩ của hắn chỉ có thể dừng lại trên suy đoán này, không cách nào đi chứng thực được.
Nhưng dù là như thế, đối với Vương Bảo Nhạc thì cũng đầy đủ rồi.
Hắn có thể khắc sâu cảm nhận được, thế giới này, hoặc là nói vũ trụ này, hoặc nói là Vị Ương Đạo Vực chính thức, trong này có bí mật, lúc này đang từ từ chậm rãi mở ra với mình .
Nếu Như con đường của mình có thể đi tới đích, nếu như đạo của mình có thể tiếp tục hoàn thiện, thì cuối cùng rồi sẽ có một ngày, mình có thể biết được có chân tướng, biết được đáp án, mà tìm được Lai lịch của mình . . .!
"Lai lịch tuy quan trọng, nhưng quan trọng hơn là. . . Ta muốn sống một cuộc đời thuộc về ta!" sau khi Vương Bảo Nhạc đè suy nghĩ xuống, hắn cảm thụ một chút thu hoạch thần hồn lần này.
Thần hồn, đã đạt tới cực hạn Hằng Tinh Đại viên mãn, cùng thân thể , có thể nói là cảnh giới tinh vực, đều đạt đến 100 bước!
trụ cột Thâm hậu phóng mắt trong toàn bộ Vị Ương Đạo Vực, từ xưa đến nay trong vạn tông gia tộc , , cũng đủ để được xưng tụng phượng mao lân giác rồi.
Về phần loại ba phương diện đều đạt tới cực hạn này, cho đến nay vẫn chưa có ai.
Dù sao một cực hạn, đã có thể trở thành đệ nhất thiên kiêu rồi, hai cực hạn, đã là kỳ tích rồi, phàm là người xuất hiện để người ngoài biết được, nhất định gây ra oanh động toàn bộ Vị Ương Đạo Vực.
Mà ba cái. . . Là truyền thuyết, là thần thoại!
Cảm thụ một phen, nhất là sau khi thần hồn đạt tới cực hạn Hằng Tinh trăm bước, mọi lúc có thể đột phá, nắm giữ cảm giác quy tắc pháp tắc nhiều hơn nữa, khiến trong lòng Vương Bảo Nhạc lắng đọng không ít, mặc dù tu vi không biến hóa quá lớn, nhưng thần hồn cùng thân thể cùng đề cao , hắn cảm nhận được dù không có cơ duyên, thậm chí không tu luyện, thì tối đa mười năm, tu vi của mình cũng nhất định có thể tự động tăng lên.
"Nhưng vẫn hơi chậm." trong mắt Vương Bảo Nhạc lộ ra sự kiên nghị, ngẩng đầu nhìn xung quanh.
đầu tiên Hắn thấy, chính là pho tượng màu hồng tràn ngập vết nứt, nhìn song Vẻ mặt Bảo Nhạc cổ quái, trong lòng có chút xúc động, thầm nghĩ muốn đa tạ áo đỏ ngu ngơ, nếu không có đối phương ra sức hỗ trợ, mình sẽ không thể lĩnh ngộ được nhiều chân tướng như vậy.
Đồng thời hắn cũng nhìn thấy áo đỏ ngu ngơ không quan tâm những khôi lỗi kia, trong này không phải toàn bộ toàn bộ Tu sĩ minh tông trước kia đều tiến vào nơi đây. Có chừng năm sáu vị tinh vực đại năng không ở trong này, khả năng vẫn lạc tuy có, nhưng có khả năng lớn là dùng phương pháp không biết nào đó đã đi ra, và tiến vào tầng tiếp theo
Về phần những chuẩn Minh Tử, cũng đa số đã thành khôi lỗi nơi đây, Vương Bảo Nhạc liếc đảo qua, cảm nhận được trên người những khôi lỗi này, sinh cơ và ý thức đang dần dần khôi phục.
Đang định thu hồi ánh mắt, rời khỏi, nhưng ngay sau đó hắn thở dài, một lần nữa nhìn về phía những chuẩn Minh Tử, hắn thấy được người thanh niên trước đó khiêu khích mình, cũng nhìn thấy. . . thân ảnh mang theo mặt nạ!
"Người này cũng bị vây ở chỗ này?" Vương Bảo Nhạc có chút kinh ngạc, thân ảnh mang theo mặt nạ, dù sao cũng là người mạnh nhất Minh Tử , theo lý giải của Vương Bảo Nhạc, đối phương có lẽ sẽ có một chút thủ đoạn, không đến mức sẽ bị khốn ở chỗ này mới đúng.
Nhanh chóng, Vương Bảo Nhạc phát hiện, chuẩn Minh Tử nơi đây, thiếu đi hai người. . .
Một cái, là nữ tử ẩn dấu thực lực, nhị sư tỷ!
Có một người khác dường như Bảo nhạc không chú ý lắm, thậm chí cẩn thận nhớ lại, đối với chuẩn Minh Tử thiếu đi, cũng không có ấn tượng gì, chỉ là đối phương hình như là tu sĩ trung niên, còn lại đều mơ hồ.
“Hả” khiến Vương Bảo Nhạc ngạc nhiên, sau khi im lặng hắn lắc mình tới bên người khôi lỗi mặt nạ sắp thức tỉnh, nhìn thân thể khôi lỗi đang huyết hóa nhục, Vương Bảo Nhạc bỗng nhiên đưa tay, nhìn thoáng qua tu sĩ đã bị gỡ mặt nạ ra .
"là Nữ sao?" Vương Bảo Nhạc sững sờ, hắn như thế nào cũng không nghĩ tới, Minh Tử cùng mình đối chọi gay gắt ở bên ngoài, người mạnh nhất được tất cả mọi người Minh Tông tán thành, lại không phải là nam tử mà hắn đã nghĩ.
Gương mặt người đó. . . thoạt nhìn là nữ tử rất nhu hòa.
"Không thể nào, chẳng lẽ giống với nữ tử?" Vương Bảo Nhạc tò mò, quả thật rất tò mò. . . Cúi đầu đánh giá một chút thân thể tu sĩ bị gỡ mặt nạ.
Nhịn không được thò người ra cẩn thận quan sát một chút, không dùng tay, nhưng xác định. . . Đối phương đúng thật là nữ tử, chỉ có điều có chút không rõ mà thôi.
"Không đúng. . ." Vương Bảo Nhạc nhíu mày, hiện ra quá nhiều suy đoán, ví dụ như người này chẳng qua là bình phong cho người khác mà thôi, Minh Tử chính thức mạnh nhất, là một người c hoàn toànkhá.
Hay là, người này cũng không phải là tu sĩ ở bên ngoài lúc trước, khi vào chỗ này thì bị thay thế.
ví dụ khác là, thần thông của áo đỏ ngu ngơ, đã tiến hành một chút thay thế đối với đại bộ phận tu sĩ,. . . Những suy đoán này hiện lên trong nội tâm Vương Bảo Nhạc, hắn gắn trả lại mặt nạ cho người kia, trong mắt mang theo vẻ suy tư, nhoáng một cái rời đi, đè xuống suy đoán tiến tới lối vào pho tượng áo đỏ!
"nghĩ nhiều cũng vô dụng, mau chóng thu hồi Di hài của Minh Hoàng cho sư huynh!" Vương Bảo Nhạc nháy mắt biến mất, tiến vào trong đó.