Vương Bảo Nhạc nói song, những Tu sĩ Minh Tông xung quanh kia, cả bọn vẻ mặt cổ quái, nhất là mấy vị chuẩn Minh Tử trước đó, trợn mắt, nhìn về phía Vương Bảo Nhạc, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Thật sự là. . . ấn tượng của Vương Bảo Nhạc trong mắt mọi người kém quá , Vương Bảo Nhạc trước đó, là lãnh ngạo, là trầm mặc, là toàn thân tràn ra một cỗ ý chí xung khắc.
Nhưng lúc này. . . lời vừa ra khí chất trên người, lại theo vẻ xấu hổ hiển hiện, có chút thay đổi ... khó tả.
giống như đột biến phong cách biến làm cho người vội vàng không kịp chuẩn bị, thậm chí sinh ra một loại cảm giác không cân đối.
và tiếp theo càng khiến những Minh Tông này tu sĩ ngưng thần hơn, là Lực lượng thiên đạo hàng lâm nhưng lại không thấy đâu nữa. . . Bọn họ rất cảm nhận được, Lực lượng thiên đạo vừa rồi rõ ràng là đã hạ xuống rồi nhưng ngay sau đó, giống như bị hấp thu , biến mất vô tung vô ảnh.
Một màn này, suy nghĩ sâu xa, chính là mấu chốt khiến lòng người đều ngưng trọng.
Vương Bảo Nhạc cũng xấu hổ, hết sức xấu hổ.
Lúc trước khi hắn đắm chìm trong loại cảm xúc này, đã quên trong cơ thể mình vỏ kiếm bổn mạng, luôn rình mò đối với Lực lượng thiên đạo, lúc này không nghĩ tới là nuốt một bộ phận thiên đạo Lực lượng của sư huynh, thế cho nên bây giờ đứng ở chỗ này, không có biện pháp đánh sâu vào vòng xoáy thông đạo Minh Hà, cho nên dù trong lòng áy náy, nhưng vẫn phải kiên trì mặt dày, nói với sư huynh.
Mà sư huynh Trần Thanh Tử thì im lặng, mặc dù ánh mắt nhìn về phía Vương Bảo Nhạc không tỏ vẻ gì, nhưng sâu trong đó đã có một vẻ bất đắc dĩ hiện lên, sau một lúc lâu khi mọi người xung quanh nghiêm trọng , anh ta nâng tay lên một lần nữa điểm một chỉ về phía Vương Bảo Nhạc.
Vương Bảo Nhạc vội vàng vận chuyển tu vi, toàn lực áp chế vỏ kiếm bổn mạng trong cơ thể, trong lòng gầm lên uy hiếp.
"Đừng có hút nữa, ta cảnh cáo ngươi!"
Có lẽ là cảnh cáo Vương Bảo Nhạc hữu dụng, lại có lẽ là tu vi của hắn sinh ra áp chế có hiệu quả, lúc này khi Lực lượng thiên đạo hàng lâm, Vỏ kiếm bổn mạng của Bảo Nhạc trong cơ thể, giống như đang có gắng nhin không hấp thu, vì vậy cỗ Lực lượng thiên đạo lập tức tràn ngập toàn thân Vương Bảo Nhạc, làm cho Minh Hỏa gia tăng lên nhiên liệu , bùng lên dữ dội. Mãnh liệt đến cực hạn, từ trên cơ thể hắn tản ra khắp nơi, trăm trượng, ngàn trượng, rồi tới vạn trượng!
Lúc này vẻ mặt Tu sĩ minh tông xung quanh kinh ngạc, đồng loạt lui về phía sau, không mà quản bọn họ trước đó có mâu thuẫn quần què gì với bảo nhạc, lúc này nhìn Minh Hỏa khếch trương vạn trượng , trong lòng rung động rất nhiều.
Như là mấy chuẩn Minh Tử và nữ tử ẩn dấu thực lực, con mắt co rút lại, thậm chí chuẩn Minh Tử Đại sư huynh đeo mặt nạ hào quang trong mắt sáng ngời.
Khi tâm trí của mọi người chấn động, lúc này Vương Bảo Nhạc trong mắt bọn họ, hỏa diễm ngập trời xung quanh thân thể giống như Minh Tiên hàng lâm , áp lực đè nén khắp nơi, khí thế như lôi động sơn hà chấn cửu châu, khiến cho Minh Hà phía dưới bị dẫn dắt tới, lấy đại thủ ấn làm trung tâm, cuốn ngược về phía xung quanh.
Hơn nữa những vong hồn trong Minh Hà dưới nộ lãng kinh đào một lần nữa xuất hiện, phát ra những tiếng gào thét không thành tiếng về phía Vương Bảo Nhạc chỗ, , nhưng sắc mặt của chúng lại thể hiện nội tâm đang vô cùng hoảng sợ.
Dường như có một cỗ uy áp từ trong tối tăm , phóng thích Vương trên người Bảo Nhạc, một người có thể trấn áp cả minh hà!
nghe rất khoa trương, là điều không thể nào, nhưng hết lần này tới lần khác lúc này , trong cảm thụ của tất cả mọi người thì lại cảnh tượng như vậy lại đang tiến hành!
"Điều đó không có khả năng!"
" cho dù hắn là Minh Tử, cũng sẽ không thể có được Minh Hỏa tăng cường đến trình độ như thế!"
"Tu vi của hắn làm sao mà làm được điểm này, hẳn là. . . trên thân người này ẩn chứa ta đại vấn khi đại nhân quả của Minh Tông!"
trong khi mọi người Minh Tông trợn mắt há mồm, Vương Bảo Nhạc cũng cảm nhận được chỗ khác thường, Lực lượng thiên đạo như nhiên liệu tăng cường làm Minh Hỏa bản thân phóng thích gần như vô hạn , bấy giờ hắn cảm nhận được. . . trong Minh Hà phía dưới truyền ra 1 cỗ triệu hoán như ẩn như hiện!
triệu hoán này có tác dụng linh hồn trên của mình, tác dụng tới Minh Hỏa của mình, giống như tạo thành 1 loại dẫn dắt và cộng minh, đây mới là nguyên nhân khiến minh hỏa bản thân bộc phát tới trình độ như vậy.
Không kịp nghĩ nhiều, trong ánh mắt của mọi người, Vương Bảo Nhạc cúi đầu nhìn Minh Hà truyền ra dẫn dắt và triệu hoán, , tay phải nâng lên, đánh 1 thủ ấn vạn trượng về Minh Hà phía dưới đang có độ sâu ước 80 vạn trượng.
Dưới một cái ấn đó, Cửu U chấn động, đại thủ ấn trực tiếp ở trước mặt của hắn huyễn hóa ra, vô số Minh Hỏa từ xung quanh dũng mãnh tiến vào, và từ trong cơ thể Vương Bảo Nhạc tuôn ra, toàn bộ hội tụ về thủ ấn kia, mọi chuyện nói thì lâu, nhưng thực tế đều phát sinh trong điện quang thạch hỏa , ngay sau đó. . . thủ ấn vạn trượng Xuất hiện trong mắt Vương Bảo Nhạc cùng với mọi người, ở trong đó toàn bộ đều là ngọn lửa nồng đậm có thể đốt cháy tất cả hồn phách của kẻ sống. . . Minh Hỏa.
"trấn!" Vương Bảo Nhạc gầm nhẹ một tiếng, Minh Hỏa bốc lên cuồn cuộn, nháy mắt trọng điệp chồng lên thông đạo vòng xoáy Minh Hà!
chiều sâu Hơn tám mươi vạn trượng, ngay lập tức đã như chạm tới đáy, thanh âm nổ vang lan truyền ra xung quanh Minh Hà, vô số vong hồn tán loạn , thông đạo vòng xoáy do thủ ấn Thiên Đạo đánh ra cũng mạnh mẽ đánh sâu vào !
chín mươi vạn trượng, chín mươi lăm vạn trượng, trong chớp mắt. . . đã đến một trăm vạn trượng!
khí thế như vật, có vẻ chỉ là bộc phát sơ cua, chính thức có thể đạt tới bao nhiêu, không ai biết được, nhưng sau khi đột phá trăm vạn trượng, thì lực lượng đến từ thủ ấn của Vương Bảo Nhạc, giống như quá mức mạnh mẽ, không có chỗ phát tiết , nên ảnh hướng về phía xung quanh, thủ ấn vạn trượng lại mở rộng phạm vi, chấn động kịch liệt, lan ra phía ngoài, đạt đến ba vạn trượng.
Không dừng lại vẫn còn lan ra, cho đến khi bốn vạn, năm vạn, sáu vạn. . . Cuối cùng đạt đến bảy vạn trượng, một tiếng nổ rung trời truyền ra, bấy giờ mới chậm rãi tiêu tán!
Cảnh tượng này đã khiến cho tất cả những người của Minh Tông ở đây, bao gồm cả những Minh Tử kia, kể cả Đại sư huynh mang theo mặt nạ, kể cả những cường giả thế hệ trước, tâm thần nhấc lên sóng gió ngập trời, ánh mắt nhìn về phía Vương Bảo Nhạc như gặp quỷ !
"Cái này. . . này. . ."
"không nhầm chứ. . ."
" sao có thể như thế được! !"
Thật sự là. . . để mở rộng bề mặt ngang còn khó hơn rất nhiều với đánh sâu vào,, bởi vì mỗi khuếch trương một trượng thì đã ngang với đánh sâu vào vạn trượng!
Mặc dù thực tế thuật toán không thể tính bằng cách này được, nhưng có thể nhìn ra chỗ Vương Bảo Nhạc được tăng cường khủng bố như thế nào, thậm chí có thể nói, vận khí cùng nhân quả trên người hắn đã có thể quét ngang Minh Tử, đã thế lại còn thừa rất nhiều.
Ngay cả Trần Thanh Tử ánh mắt cũng có vẻ thâm thúy, nhìn Vương Bảo Nhạc thật sâu, cùng lúc đó, theo lực lượng thủ ấn Minh Hỏa Vương Bảo Nhạc triển khai toàn bộ, Minh Hà cũng dần dần bình tĩnh , toàn bộ nơi này người thấy được. . . vị trí cuối cùng ở chỗ sâu trong thông đạo rộng bảy vạn trượng.
Chỗ đó có lẽ không phải là đáy của Minh Hà, nhưng lại có một ngọn núi khổng lồ nhìn không thấy đầu đuôi, mọi người mơ hồ nhìn ra ở đỉnh ngọn núi này. . .Có một pho tượng, pho tượng chỗ kia khắc là trung niên nam tử, hắn ngồi ở chỗ đó giống như rất mệt mỏi, cúi đầu nhìn phía dưới, không nhìn thấy vẻ mặt như thế nào, nhưng khí tức tử vong trên người tràn ra nồng đậm đến cực hạn, dường như chỗ hắn đang ngồi là ngọn nguồn của Minh Hà vậy!
Và ở dưới chân hắn, còn có một tòa miếu ,một tòa thoạt nhìn rất giống miếu thờ.
Điều khác biệt duy nhất là toàn miều một màu. . . Đen kịt!
"Trong truyền thuyết. . . đó là phủ đệ Minh Hoàng!" Có Tu sĩ thế hệ trước minh tông giọng nói run rẩy, mang theo vẻ kích động, nghẹn ngào lẩm bẩm.