Âm thanh này vừa vang lên lập tức hóa thành một trận gió lớn, hỏa cầu màu lam trên bốn cột đá nhất thời tối sầm lại. Thanh âm thật lớn truyền đi trong hang động, làm cho người ta có ảo giác như uy áp do ông trời phát ra.
Vương Lâm hít sâu một hơi, ôm quyền cung kính nói:
Thân ảnh người nọ dần dần ngưng thật, rồi hóa thành một người trung niên tầm bốn mươi tuổi. Người này tướng mạo anh tuấn, mày kiếm, mắt sáng như sao, mặt trắng như ngọc, hắn nhìn Vương Lâm, trên mặt không lộ ra bất cứ cảm xúc nào, mở miệng nói:
Mộc Nhũng đang quỳ trên mặt đất lập tức vâng dạ rồi nhanh chóng lui ra ngoài, trong nháy mắt đã không còn nhìn thấy thân thể của hắn.
Dạ Tự Tại vung tay lên, nhất thời một tấm màn mỏng hiện ra, hắn than nhẹ một tiếng, chậm rãi nói:
Vương Lâm có ưỡn thẳng lưng, trước khi đến đây hắn đã suy nghĩ rất kỹ, chuyện có liên quan tới Ngô Vũ căn bản không thể dấu giếm Dạ Tự Tại một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, tốt nhất là thành thật nói ra.
Trầm ngâm một chút, Vương Lâm liền đem chuyện chứng kiến nói ra một lần.
Dạ Tự Tại yên lặng lắng nghe, một lời cũng không phát ra, đợi đến khi Vương Lâm nói xong, hắn than nhẹ một tiếng, nhắm mắt trầm tư, trong lòng thầm nghĩ:
Nghĩ tới đây, thần thức Dạ Tự Tại đảo qua, đột nhiên 'ý' lên một tiếng kinh ngạc. Theo như hắn vừa dò xét được, công pháp tu luyện của Vương Lâm cùng Thi Âm Tông cực kỳ giống nhau, cùng là thuộc tính âm hàn, hơi trầm ngâm một chút, hắn liều hiểu rõ ý tứ của sư đệ.
Đây là do Ngô Vũ vừa đồng thời cầu cứu, vừa vì Thi Âm Tông mà thu nhận một tên đệ tử. Thần thức của Vương Lâm sau khi tra xét một chút Vương Lâm, lại nhìn chằm chằm vào quái nhân A Ngốc, một lúc sau, hắn hoàn toàn hiểu rõ ý tứ của Ngô Vũ. Cơ thể của tên A Ngốc này trời sinh đã thích hợp tu luyện công pháp của Thi Âm Tông.
Dạ Tự Tại thu hồi ánh mắt của mình, hắn chậm rãi mở miệng nói:
Vương Lâm khẽ gật đầu.
Dạ Tự Tại hít sâu một hơi, quyết đoán nói:
Vương Lâm trên đường tới đây đã sớm đoán ra được chuyện này, vì vậy không nói hai lời cung kính nói:
Dạ Tự Tại gật đầu nói:
Nói xong, hắn chỉ vào quái nhân A Ngốc phía sau nói:
Thấy Vương Lâm có chút do dự, hắn cười nói:
Nói xong, hắn vung tay phải lên, ném ra một chiếc ngọc giản màu lam, sau đó bàn tay tiện thể nắm được thân thể thoáng. Trong lúc A Ngốc sợ hãi rống lên một tiếng thì thân hình đã biến mất khỏi huyệt động.
Vương Lâm tiếp lấy ngọc giản, thần thức hơi đảo qua, nhất thời sắc mặt có chút cổ quái.
Ngọc giản này chỉ có một chút pháp thuật đơn giản liên quan tới công pháp tu luyện Thi Âm Tông. Vương Lâm cân nhắc một chút, nội tâm liền trở nên thư thái, đây là đối phương có chút đề phòng, bất quá Vương Lâm cũng không thèm để ý.
Ngẩng đầu nhìn lên thấy Mộc Nhũng đang từ bên ngoài từ dò xét đi vào, sau khi phát hiện Dạ Tự Tại đã rời đi, hắn lập tức bay đến bên cạnh Vương Lâm. Định nói chuyện nhưng nhìn thấy màu sắc ngọc giản trên tay Vương Lâm, nhất thời kinh hãi thối lui lại sau vài bước cung kính nói:
Vương Lâm ngẩn người ra, nhìn ngọc giản trong tay cười nói:
Mộc Nhũng hâm mộ nhìn ngọc giản trong tay Vương Lâm, cười khổ từ trong túi trữ vật lấy ra một cái ngọc giản màu lam nhạt, nói:
Hắn dừng lại lấy hơi rồi nói tiếp:
Vương Lâm thu hồi lại ngọc giản trong tay, đang muốn tiếp tục nói chuyện thì đột nhiên từ trên hỏa cầu màu lam ở trên bốn trụ đá tỏa ra làn khói mờ ảo màu xanh.
Thần sắc Mộc Nhũng hơi động, tay phải bắt quyết, trong miệng thốt lên:
Làn khói xanh lập tức tụ tập lại một chỗ rồi bay tới bên người Mộc Nhũng, sau đó nó hóa thành từng sợi nhỏ tiêu tán trong không trung.
Mộc Nhũng khéo hờ hai mắt, nhưng nhanh chóng mở ra, quay sang Vương Lâm cười nói:
Vương Lâm đối với những bí thuật của Thi Âm Tông có chút ngạc nhiên, phương pháp đưa tin vừa rồi cư nhiên lại thông qua làn khói, hắn sờ sờ cằm sau đó gật đầu.
Thân thể Mộc Nhũng hơi động đã đi tới một cái động khẩu, Vương Lâm cũng nhẹ nhàng lướt người đi theo.
Hai người ở bên trong di chuyển với tốc độ rất nhanh, dọc theo đường đi Mộc Nhũng giới thiệu giản lược một chút về Thi Âm Tông. Hơn nữa trước đó Vương Lâm đã thông qua thanh niên dẫn đường mà có hiểu biết nhất định về Thi Âm Tông.
Thi Âm Tông, là một trong bốn ma tông, đệ tử có hơn ngàn người, tất cả đều cùng sinh hoạt dưới lòng đất. Ai cũng có tu luyện thất chuyên dụng của mình, ngoại trừ một ít đệ tử xuất ngoại ra thì tất cả đều dốc lòng tu luyện.
Kỷ thật nói là ma tông thì cũng không thích hợp, so với Thiên Đạo Môn ma diễm ngập trời, Hợp Hoan Tông vừa dâm vừa âm tà, Vô Phong Cốc sát khí trùng thiên, Thi Âm Tông tuy nói có thi khôi làm bạn, nhưng bên trong lại toàn là cuồng nhân trong tu luyện.
Mỗi một đệ tử Thi Âm Tông đều là cuồng nhân trong tu luyện. Hiện tượng này cũng có nguyên nhân của nó, quy định trong Thi Âm Tông rất tàn khốc, trong vòng mười năm chưa đạt tới Ngưng Khí tầng mười, ba mươi năm chưa đạt tới Trúc Cơ kỳ, một trăm năm chưa đạt tới Kết Đan kỳ đều bị đem luyện chế thành thi khôi.
Chế độ máu tanh như thế giống như một chiếc roi da luôn ở đằng sau đốc thúc các đệ tử Thi Âm Tông, bức họ không thể không trở thành tu luyện cuồng nhân.
Hàng năm đều có mấy người bị luyện chế thành thi khôi, mỗi một lần luyện chế đều cho các đệ tử đến xem mà ghi nhớ.
Đồng dạng, hàng năm cũng có các đệ tử được phái ra ngoài tìm kiếm những người có căn cơ tuyệt hảo, vô luận phải dùng phương pháp gì cũng phải bắt vào trong tông để thay thế cho những đệ tử bị luyện chế.
Không phải không có đệ tử muốn phản kháng, mà các đệ tử khi vào cửa đều bị hút mất một tia hồn phách đem phong ấn trong ngọc giản. Ngọc giản chia làm bốn loại, lão tổ có ngọc giản màu xanh khống chế các đệ tử môn hạ, đồng dạng, màu lam của sư tổ cũng có hiệu quả như vậy, tiếp tới là màu lam nhạt của trưởng lão.
Tầng tầng khống chế, không có người nào dám phản kháng. Mộc Nhũng lại càng không hiểu được hết, Thi Âm Tông là một môn phái khổng lồ, Triệu Quốc này bất quá chỉ là một phân tông mà thôi. Hắn từng gặp qua sứ giả Thi Âm Tông của tu chân quốc cấp năm tới tuần tra, nô phó của sứ giả có tu vi Nguyên Anh kỳ.
Vương Lâm càng nghe càng kinh hãi, hắn không khỏi cân nhắc, tại sao vừa rồi Dạ Tự Tại cấp cho mình ngọc giản lại không rút ra một tia hồn phách để phong ấn?
Đồng dạng là nghi vấn này, khi Dạ Tử Tại trở về chỗ mình, từ trong cơ thể hắn truyền ra một giọng nói.
Một thanh âm khàn khàn giống như hai thanh sắt cọ xát vào nhanh phát ra.
Tay phải Dạ Tự Tại đặt lên trên đầu A Ngốc, sau khi phong ấn ý thức của A Ngốc, hắn khoanh chân ngồi xuống trên giường đá màu đen. Tay phải bắt quyết, điểm lên trán mình một cái, nhất thời toàn thân hắn run rẩy, một bóng người hư ảo từ trong cơ thể hắn chậm rãi đi ra.
Nhân ảnh người nọ có chút mơ hồ, thấy không rõ bộ ráng, hắn sau khi thoát khỏi thân thể Dạ Tự Tại thì bay lơ lửng ở giữa không trung. Nhìn qua A Ngốc một chút, trong giây lát bàn tay phải giơ lên đặt trên đầu A Ngốc.
Dạ Tự Tại nhướng mày, tay phải bắt quyết, miệng phun ra một ngọn lửa nhỏ màu lam, ngọn lửa nhỏ vừa xuất hiện lập tức hóa thành dải cầu vồng ngăn cản móng vuốt của bóng người nọ.
Dạ Tự Tại lạnh giọng nói.
Bóng người nọ cười khằng khặc vài tiếng, thân thể bay trên không, hai tay ôm lấy bả vai cứ thế lơ lửng trên cao, the thé nói:
Sắc mặt Dạ Tự Tại âm trầm, nhìn chằm chằm vào đối phương, cười lạnh nói:
Bóng người cười hắc hắc hai tiếng, cũng không thèm để ý, nói:
Dạ Tự Tại trầm mặc một chút, rồi hắn thầm than một tiếng. Bốn trăm năm trước hắn bái làm môn hạ của Thi Âm Tông, dựa vào thiên tư tuyệt đỉnh dùng bốn trăm năm thời gian đã tu luyện tới Nguyên Anh kỳ. Nhưng đúng lúc này, thi khôi lại sinh ra ý thức, nó bắt đầu tiến hành thôn phệ hắn, quá trình này tương đối mất thời gian, cũng bởi vì thế hắn đối với một loạt bí mật của Thi Âm Tông đã hiểu rõ.