Nét mặt Ngô Vũ lộ vẻ cầu khẩn, cuống quít chắp tay thi lễ.
Vương Lâm vẫn thản nhiên nói:
Ngô Vũ vội vàng gật đầu, thành khẩn nói:
Vương Lâm nhìn chằm chằm vào đối phương, nhếch mép cười nói:
Ngô Vũ thở dài, nói:
Lúc này, pho tượng chấn động càng lúc càng mạnh, có chiều hướng không còn chịu đựng được nữa. Ngô Vũ thấy nét mặt Vương Lâm vẫn không thay đổi liền cắn răng một cái, nói:
Hai mắt Vương Lâm khẽ nhắm lại, mở miệng hỏi:
Ngô Vũ liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái. Hắn nhận thấy tính cách của Vương Lâm rất cẩn thận, mặc cho hắn nói thế nào, đối phương vẫn hết sức bình tĩnh.
Nghe thấy câu hỏi của Vương Lâm, hắn cười khổ, nói:
Đúng lúc này, pho tượng chấn động mãnh liệt, xuất hiện vô số vết nứt.
Từng tiếng rắc rắc phát ra, vết nứt càng lúc càng nhiều. Mắt thấy nó sắp bị hủy, Ngô Vũ biến sắc, lo lắng nói:
Hắn vừa nói xong, pho tượng lại rung mạnh lần nữa. Vết nứt trải khắp pho tượng. Thậm chí có một số chỗ bắt đầu bị thủng.
Trong đầu Vương Lâm vô số suy nghĩ thay đổi. Hắn biết rõ, nếu không rời khỏi đây thì khi thi khôi tiến vào chắc chắn sẽ bị nguy hiểm.
Nghĩ tới đây hắn không nói gì nữa, gật đầu với Ngô Vũ.
Ngô Vũ hít một hơi thật sâu, hai tay bắt quyết đánh ra vô số pháp ấn. Một quầng sáng hình ngũ giác từ từ hiện ra trước mặt hắn. Từ quầng sáng léo lên quang mang bảy màu, phát ra một luồng hấp lực.
Đúng lúc đó, một tiếng nổ vang lên, pho tượng vỡ vụn ra làm vô số mảnh. Thanh âm thi khôi lạnh lùng truyền đến:
Nét mặt Ngô Vũ hoảng sợ, không đợi truyền tống trận đả thông hết, hét lên một tiếng:
Nói xong thân thể hắn biến mất, chui vào trong người đá.
Cùng lúc đó, thân thể Vương Lâm thoáng động, nhằm phía truyền tống trận lao tới. Lúc này, truyền tống trận đang dao động, có dấu hiện bị biến mất.
Quái nhân hơi do dự một chút rồi cũng theo Vương Lâm, vọt vào truyền tống trận.
Đúng lúc này, pho tượng ầm ầm sập xuống. Ánh mắt nam tử lộ vẻ châm chọc, đang định nói chuyện chợt cứng người nhìn chằm chằm vào truyền tống trận, mà biến sắc.
Sau khi Vương Lâm tiến vào trong truyền tống trận liền cảm giác như bước vào một cái thông đạo. Thân thể hắn như bị kéo dài ra vô hạn. Bên người hắn vô số điểm sáng lóe lên.
Hắn nhìn về phía sau, quái nhân A Ngốc cũng kinh ngạc đi sau hắn, không ngừng ngó nghiêng xung quanh. Sau khi thấy Vương Lâm nhìn mình, hắn liền nhe răng cười, không còn cảnh giác, ánh mắt chỉ có sự ngơ ngác.
Cũng không biết trải qua bao lâu, cuối cùng cũng xuất hiện một vùng ánh sáng sáng ngời. Ở đó, quang mang càng lúc càng nhiều, gần như bao phủ cả thông đạo. Ngay sau đó, một lực hút mạnh mẽ chợt xuất hiện, thân thể Vương Lâm và A Ngốc nhanh chóng bị hút vào.
Thi Âm Tông là một tông phái ma đạo trong Triệu Quốc. Thực lực tuy kém hơn so với ma đạo đệ nhất tông - Thiên Đạo Môn nhưng lại hơn ở sự thần bí khó lường.
Tông môn có bao nhiêu đệ tử, nằm ở đâu, hay trong tông môn có bao nhiêu tu sĩ Nguyên Anh kỳ, không có một người nào ở ngoài lại biết được.
Thậm chí còn có lời đồn Thi Âm Tông đã bị diệt môn từ nhiều năm trước.
Tóm lại đây là một môn phái có rất nhiều tiếng đồn. Nhưng nó lại là một môn phái mà người ta không thể nào quên được. Mà điều này thì hậu thế có thể hiểu được...
Đó chính là công pháp tu luyện của Thi Âm Tông.
Đệ tử Thi Âm Tông cả đời chỉ có một cơ hội tế luyện một cái thi thể. Một khi tế luyện thành công thì cả đời sẽ không thay đổi.
Đây là một công pháp có rất nhiều kỳ tích.
Đệ tử Thi Âm Tông ngoại trừ tu vi của bản thân thì tu vi của thi khôi cũng rất quan trọng. Nói công pháp này có nhiều kỳ tích chính là bởi vì năm trăm năm trước, một đệ tử Trúc Cơ hậu kỳ của Thi Âm Tông lại có thể mang theo một thi khôi có thực lực Nguyên Anh kỳ.
Mặc dù, cuối cùng tên đệ tử đó biến mất. Nhưng sự xuất hiện của hắn khiến cho cả Triệu Quốc tu chân giới rung động. Nhất là những người có tu vi thấp đều mơ tưởng được gia nhập Thi Âm Tông.
Có điều, mặc cho mọi người tìm kiếm, sơn môn của Thi Âm Tông vẫn giống như một đám mây khói mờ ảo, không người nào tìm thấy.
Ở cực tây của Triệu Quốc có một cái bình nguyên rộng lớn. Nơi này hàng năm bị khí âm hàn bao phủ. Cho dù là tu tiên giả cũng có ít người tới đây.
Bởi vì nơi này ngoài việc bị hàn khí bao phủ thì tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng không muốn tiếp xúc với làn khí đó. Dưới Nguyên Anh kỳ mà chạm vào chắc chắn bị thương.
Ở đây có một thứ cấm chế lợi hại, chắc chắn có một loại bảo vật nào đó. Ý nghĩ đó đều có trong đầu cả mỗi một tu tiên giả. Vì vậy mà mấy tên ma đầu đã dẫn theo ma đạo cường giả tiến vào. Mất mấy tháng, cuối cùng cũng phá được cấm chế, đi vào.
Nhưng mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên khi trên bình nguyên hoàn toàn trống trải, chẳng có gì đặc biệt. Đám người trong ma đạo tìm tòi xuống tận dưới lòng đất, cuối cùng cũng không tìm được cái gì.
Lần tầm bảo này đã biến thành một việc hài hước, bị các môn phái chính đạo cười nhạo.
Dần dần, bởi vì nơi đây có cấm chế lợi hại mà lại không có bảo vật gì nên nó bị mọi người lãng quên.
Tại trung tâm của bình nguyên có một chỗ bị sương mù bao phủ.
Trong đám sương mù đó có một cái chiểu trạch rộng lớn. Dưới chiểu trạch chính là một cái động khổng lồ. Bên trong động có vô số nhánh thông đi các nơi. Mỗi một nhánh lại thông với một cái động nhỏ. Từ những cái động nhỏ đó lại có vô số thống đạo. Gần như dưới nền đất của toàn bộ bình nguyên có vô số cái động.
Nơi này chính là sơn môn của môn phái ma đạo thần bí nhất Triệu Quốc, Thi Âm Tông.
Cái động chính giữa, rộng bằng mấy cái đại điện của Hằng Nhạc Phái. Xung quanh động có tám cây cột bằng gỗ màu tím, dựng thẳng đứng, hợp thành một cái trận pháp. Một tia linh lực từ bên trong chầm chậm lan ra.
Trên tám cây cột gỗ có khắc vô số ký hiệu cổ quái và đồ án. Xung quanh tám cây cột gỗ tỏa ra ánh sáng màu vàng. Từ trên nhìn xuống, những vòng sáng đó giao hòa với nhau tạo thành một cái lồng sáng, che kín nơi đây.
Trên tám cây cột gỗ, có tám thanh niên đang khoanh chân ngồi. Phía sau mỗi người đều có một cái quan tài.
Lúc này, trong vòng sáng của tám cây cột gỗ, chợt có năm người xuất hiện. Một trong năm người là thiếu niên mặc áo màu lam. Ngay cả quan tài cũng màu lam, xuất hiện trong trận pháp.
Một trong những thanh niên đang ngồi trên tám cây cột gỗ chợt mở mắt, lãnh đạm nhìn những người mới đến, lạnh lùng nói:
Lam y thiếu niên vội khom người, cung kính nói:
Thanh niên liếc mắt nhìn đối phương một cái, lạnh nhạt nói:
Thiếu niên cung kính ôm quyền, đi ra khỏi trận pháp. Sau khi tính toán một lúc liền chui vào một trong những thông đạo xung quanh.
Thanh niên gật đầu, không nói tiếng nào, nhắm mắt lại.
Mấy canh giờ tiếp theo lại có mấy người lần lượt đi ra từ trong trận pháp. Trong đó, người có tu vi cao nhất, khi xuất hiện, vòng sáng liền nháy lên mười ba lần. Trong tám thanh niên có hai người liền mở mắt.
Thời gian cứ thể trôi đi, đột nhiên quang mang trên trận pháp lại nháy lên sáu cái.
Trên cự mộc, một thanh niên liền mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào trận pháp. Đúng lúc này, quang mang lại lóe lên bảy cái.
Lại có một thanh niên nữa mở mắt. Cả hai người chăm chú nhìn vào trận pháp.
Ngay sau đó, trận pháp lại lóe lên, số lần chớp sáng nháy mắt đã đạt tới hai mươi tám cái.
Thêm hai thanh niên nữa mở mắt. Bốn cặp mắt có chút tôn kính, nhìn vào trận pháp.
Lời nói vừa dứt, linh khí bên ngoài trận pháp thu lại trong giây lát.
Những tiếng ầm ầm từ trong trận pháp phát ra, số lần chớp sáng của quang giới nhanh chóng tăng lên, cuối cùng tỏa ra ánh sáng liên tục.
Bốn người còn lại cũng đều mở mắt. Khi số lượng chớp sáng của quang giới đạt tới bốn mươi mốt cái, tám người nhanh chóng đứng dậy. Tất cả quỳ một gối xuống, hay tay tạo thành một thủ ấn quỷ dị, cao giọng hô lên: